Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Chương 539
Cập nhật lúc: 23/04/2026 22:05
"Nhị Cẩu à, còn cần phải rèn luyện thêm nhiều." Hoàn toàn không thấy được thứ mình muốn thấy, Tuế Tuế thở dài thườn thượt, chỉ có thể vỗ vai Nhị Cẩu T.ử mà thốt lên u sầu:
"Xem cậu kìa, xem người ta kìa."
Nhị Cẩu T.ử đã không thốt nên lời rồi, mặt trắng bệch, còn không bằng cả hai cô gái là Nhị Nữu và Hà Song Hạ.
Tuy ngày thường đấu mồm là giỏi nhất, nhưng lúc này Nhị Nữu vẫn là người đầu tiên chạy lại đỡ người, vừa bực vừa thương.
"Đáng đời chưa, lúc leo cây sao chẳng thấy cậu sợ?"
"Cây... cây nó có xoay đâu..." Nhị Cẩu T.ử tựa vào Nhị Nữu, mặt trắng bệch không còn chút sức lực nào.
"Nhát." Nhị Nữu một mặt chê bai, một mặt kéo người ra ghế ngồi một bên, nhìn Ôn Hiến vẫn bình an vô sự bên này, nhỏ giọng phàn nàn:
"Anh cũng thật là, biết nó không được mà còn kéo nó lên, sao mà hẹp hòi thế không biết."
Đúng là có chút thiên vị rõ rệt rồi.
Ôn Hiến còn chưa kịp nói gì, Nhị Cẩu T.ử nghe thấy lời này liền lập tức rướn cổ lên tỏ vẻ anh hùng:
"Ai... ai bảo không được hả? Tôi còn có thể lên ngồi thêm chuyến nữa đấy."
"Được cái con khỉ, còn nói nhảm nữa thì tự mà nằm xuống đất đi." Nhị Nữu tát cho một cái, kéo người chạy sang một bên, vừa đưa nước vừa vỗ lưng.
Bên này Ôn Hiến cũng không ngờ phản ứng của Nhị Cẩu T.ử lại lớn đến vậy, thật sự là có chút...
Khụ khụ, đáng đời rồi.
Nhưng Nhị Cẩu T.ử làm thế này, lực chiến lại mất đi hai người, tổng cộng chỉ còn lại Hà Song Hạ, Thiết Trụ và Trang Hòa Dụ, ồ còn cả Tuế Tuế nữa là bốn người. Cộng thêm việc đã đến trưa, mấy người dứt khoát đi chơi trò cuối cùng rồi đi ăn cơm.
Vòng quay mặt trời.
Tuế Tuế khá thích trò này, dù cô cũng mới chỉ ngồi có một lần, cũng chẳng phải kinh nghiệm gì đáng để khoe khoang.
"Đi đi đi!"
Nhưng điều đó chẳng ngăn cản được Tuế Tuế hưng phấn muốn thử lại lần nữa, lần trước cô ở trên đó run bần bật, lần này chắc chắn sẽ không thế.
Nhị Cẩu T.ử vẫn còn hơi chưa hoàn hồn, nhưng vòng quay mặt trời thì anh không sợ. Để chứng minh mình không phải "không được", anh trực tiếp là người đầu tiên leo lên, rồi chân mềm nhũn, ngã nhào một cái.
Mọi người: "..."
"Tôi lạy luôn, cố quá làm gì không biết."
Nhị Nữu lầm bầm c.h.ử.i, nhưng vẫn cẩn thận theo lên đỡ người. Thời gian bị trì hoãn một chút, cabin vòng quay mặt trời đã đi mất, mấy người còn lại chỉ có thể đợi lượt sau.
Tiếp đến là Hà Song Hạ.
Trang Hòa Dụ đứng quay lưng với cô, hướng mặt về phía Tuế Tuế và mấy người kia nháy mắt ra hiệu, mong họ tạo cơ hội.
Tuế Tuế đảo mắt, xua xua tay, ý bảo mình không tham gia.
Trang Hòa Dụ lập tức thở phào nhẹ nhõm, dẫu sao người còn lại là anh em tốt Ôn Hiến, người này chắc chắn sẽ không gây khó dễ cho anh. Còn về Thiết Trụ ư...
Đó là một người thật thà, cũng sẽ không cố ý hại anh đâu.
Thế là Trang Hòa Dụ thành công cùng Hà Song Hạ ngồi chung một cabin vòng quay mặt trời.
Hà Song Hạ: "..."
Dù có chút bất ngờ nhưng cô cũng lười quan tâm đến người này. Đàn ông đúng là kiểu kỳ lạ, kiếp trước coi cô như không tồn tại, kiếp này lại cứ sấn sổ tới.
Cô nhìn mà thấy phiền.
Hà Song Hạ trực tiếp nhắm mắt lại, định cứ thế mà qua một vòng.
"Lớp trưởng, hình như tôi chưa từng đắc tội gì với cô mà nhỉ? Bao nhiêu năm qua cô cứ nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn, thế thì bất công quá rồi." Trang Hòa Dụ uất ức xen lẫn tủi thân.
Đời này lần đầu tiên anh thích người ta, cũng là lần đầu tiên bị ghét bỏ đến thế, mà lại đều là cùng một người.
"Ồ." Hà Song Hạ chẳng mấy để tâm mở mắt ra, thong thả nói: "Vậy chắc là do cái mặt anh trông chẳng ưa nhìn tí nào, nhìn thôi đã thấy phiền rồi."
"Cô đây là nhắm vào tôi." Trang Hòa Dụ trợn mắt.
Bảo gì không bảo lại đi chê diện mạo, cái kiểu đối phó người ta này cũng chẳng thèm để tâm chút nào.
"Đúng, tôi chính là nhắm vào anh đấy, rồi sao?" Hà Song Hạ thản nhiên thừa nhận.
Cô chính là nhắm vào Trang Hòa Dụ, chính là nhìn Trang Hòa Dụ là thấy phiền lòng, chính là không muốn để ý đến người này, chính là giận lây thì đã sao nào?
Dù biết Trang Hòa Dụ đời này rất vô tội, anh chẳng biết gì cả, những chuyện kiếp trước cũng chưa hề xảy ra.
Nhưng cô cứ thích giận lây đấy, làm sao nào?
Kiếp trước cô đã nhẫn nhịn người này cả đời rồi, kiếp này tại sao không thể chỉ lo cho tâm trạng của bản thân chứ?
Trang Hòa Dụ khổ trong lòng, Trang Hòa Dụ tủi thân, Trang Hòa Dụ đành "phóng lao thì phải theo lao":
"Vậy thì cô cứ nhắm vào đi, tôi đây da mặt dày không sao hết."
Hà Song Hạ đảo mắt một cái, trái lại cũng chẳng nhắm mắt nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những kiến trúc bên ngoài nhỏ dần đi, cô chẳng hề sợ hãi chút nào, bình tĩnh đến lạ lùng.
Trái ngược hoàn toàn với cô chắc chắn là Tuế Tuế. Khi những người khác đã rời đi, chỉ còn lại cô, Ôn Hiến và Thiết Trụ.
Thiết Trụ đi trước một bước cùng người khác ngồi lên rồi, chỉ còn lại Tuế Tuế và Ôn Hiến.
Tuế Tuế còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì cabin đã chuyển động. Cô thuộc kiểu ngoài miệng thì oai lắm nhưng thực tế thì nhát không chịu được.
Cabin vừa di chuyển cô đã sợ hãi kêu lên một tiếng, ngay lập tức rúc vào lòng Ôn Hiến, tay ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, đầu tựa lên vai anh, đôi mắt không dám mở ra lấy một giây.
Chỉ cần cô không nhìn thấy thì coi như không có chuyện đang lên cao.
Ôn Hiến sững người trước phản ứng này của cô, rồi nhanh ch.óng dở khóc dở cười. Anh cứ tưởng cô sẽ không sợ cơ đấy.
Anh vỗ vỗ lưng Tuế Tuế, cô lập tức rùng mình một cái, ôm người c.h.ặ.t hơn, nói:
"Á á á đừng có đẩy, đừng có đẩy, đợi lúc nào xuống thì gọi em."
"Không đẩy em đâu."
Ôn Hiến thở dài, vỗ vỗ lưng cô, muốn hỏi xem ngoại trừ sợ ra thì cô có thấy không khỏe chỗ nào không, nhưng nghĩ lại dù có không khỏe thì lúc này cũng chẳng làm gì được, chỉ đành lúc có lúc không vỗ lưng cô, rồi lại an ủi:
"Chút xíu là xuống thôi mà, cái vòng quay mặt trời này cũng chẳng cao mấy đâu. Hồi nhỏ các em chẳng phải hay leo cây sao? Mấy cái cây đại thụ trong rừng sâu chắc cũng cao tầm này đấy."
"Đó là bọn họ leo, em chỉ ngồi ở mấy cái cây lùn tịt thôi."
