Thập Niên 70: Mỹ Nhân Đến Tây Bắc, Người Đàn Ông Cứng Rắn Cũng Trở Nên Dịu Dàng - Chương 236
Cập nhật lúc: 07/05/2026 16:03
“Mọi người dừng lại một chút, qua đây xem nào. Khi chuyển từ cảnh này sang cảnh tiếp theo, mọi người phải di chuyển theo lộ trình như tôi vẽ.”
Lâm An An vừa vẽ vừa giải thích:
“Làm như vậy vừa đảm bảo được sự liền mạch của hình ảnh, vừa giúp ánh mắt khán giả chuyển tiếp tự nhiên hơn, không bị cảm giác gượng gạo hay đột ngột.”
Các diễn viên lập tức vây quanh, chăm chú nhìn sơ đồ.
Lâm An An giảng rất kỹ, nói đến mức cổ họng cũng nóng rát như muốn bốc khói.
Sau đó, mọi người làm theo vị trí di chuyển mà cô sắp xếp để tập lại lần nữa.
Quả nhiên, toàn bộ cảnh chuyển đổi trở nên gọn gàng và tự nhiên hơn hẳn, hiệu quả biểu diễn cũng nâng lên thêm một tầng.
Hà Mẫn và Bách Linh đứng bên cạnh nhìn mà càng thêm khâm phục Lâm An An.
Hà Mẫn nhỏ giọng nói với Bách Linh:
“Trình độ chuyên môn của đồng chí Lâm đúng là không phải dạng vừa.”
Bách Linh cũng khẽ đáp:
“Đúng vậy. Nếu cô ấy có thể luôn hỗ trợ đoàn mình thì sau này chuyện sáng tác với tập luyện chắc nhẹ nhàng hơn nhiều.”
Một lúc sau, thấy cũng gần ổn rồi, Lâm An An nhìn đồng hồ, chuẩn bị đứng dậy cáo từ.
“Chỉ đạo viên Lục, bên này chắc tạm ổn rồi, tôi phải về trước đây. Trong nhà còn phải nấu cơm, mấy đứa nhỏ đang chờ ăn nữa!”
Lục Thanh vội khách sáo đáp:
“Được được, chị mau về đi. Sau này nếu còn cần giúp đỡ thì lại làm phiền chị nhé.”
Khóe môi Lâm An An giật nhẹ, đến mức chẳng buồn đáp lời anh nữa.
Cái việc không công này, coi như cô tiện tay tặng miễn phí thôi, chứ cô thật sự không muốn tới thường xuyên đâu.
Hơn nữa, Lâm An An cũng hiểu rất rõ, không phải người của đoàn văn công không đủ giỏi, chỉ là cô nắm giữ kỹ thuật và kinh nghiệm của thời sau, có thể giúp họ tránh đi rất nhiều đường vòng, nên mới tỏ ra hữu dụng như vậy.
Tạm biệt mọi người xong, cô rời khỏi đoàn văn công.
Lúc Lâm An An về tới nhà, không ngờ Sở Minh Chu đã có mặt ở đó rồi.
“Sở doanh trưởng, trồng chỗ này được không?”
“Được.”
Trong sân còn có ba cậu lính trẻ nữa, lúc này đang bê mấy cây giống ra trồng dưới chân tường.
Ánh mắt Lâm An An lập tức tràn ngập vui mừng, cô bước nhanh tới đứng cạnh Sở Minh Chu.
“Đây là… hoa đăng tiêu sao? Anh chẳng phải bảo phải vài ngày nữa mới tìm được à? Sao nhanh vậy?”
Sở Minh Chu cười giải thích:
“Hôm nay vừa hay rảnh, nên tiện mang mấy cây giống này về luôn.”
Một cậu lính bên cạnh cười sang sảng:
“Chị dâu, mấy cây đăng tiêu này đều là cây giống tám năm tuổi đấy! Doanh trưởng chúng tôi tốn bao nhiêu công sức mới tìm được, nói là chị dâu thích…”
Khuôn mặt Lâm An An lập tức đỏ bừng lên, cô liếc trách Sở Minh Chu một cái rồi vội vàng nói:
“Để tôi đi pha trà cho mọi người.”
Nói xong liền nhanh chân đi vào nhà.
Khóe môi Sở Minh Chu cong lên thành ý cười, khẽ quát mấy người kia:
“Ngậm miệng lại.”
Mấy cậu lính nhìn thấy doanh trưởng nhà mình lại có thể cười thành thế này thì đều ngây người, nhìn nhau vài cái rồi cùng phá lên cười ha hả.
Lâm An An đi vào phòng khách, đưa tay áp lên gò má, nhiệt độ nóng bừng vẫn chưa tan đi, nhưng trong lòng lại ngọt ngào như được mật ong lấp đầy.
Cô khẽ lắc đầu, khóe môi vô thức cong lên, bắt đầu chuẩn bị pha trà.
Sở Minh Chu cũng đi theo vào.
“Đừng bận nữa, lát họ về ngay thôi.”
Lâm An An quay đầu lại, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Minh Chu~”
Chỉ mới gọi hai chữ, nhưng Sở Minh Chu đã biết cô muốn nói gì.
Anh bước lên một bước, đưa tay vén lọn tóc rơi bên má cô ra sau tai, giọng trầm thấp:
“Thích không?”
Lâm An An đưa tay nắm lấy bàn tay anh, áp lên má mình rồi nhẹ nhàng cọ cọ.
“Em thích anh.”
Ánh mắt Sở Minh Chu lập tức trở nên sâu hơn vài phần.
Ngón tay cái thô ráp mang theo lớp chai mỏng khẽ vuốt ve làn da mềm mại của cô.
“Vậy tối nay nói cho anh biết… em thích anh ở điểm nào.”
“Nhớ nghĩ kỹ rồi hẵng trả lời.”
Ánh mắt anh khẽ liếc về phía cửa, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô một cái.
“Hả?”
Không đợi Lâm An An kịp phản ứng, Sở Minh Chu đã xoay người đi ra ngoài.
Bên ngoài vang lên tiếng cười đùa ríu rít của Sở Minh Lan và Sở Minh Vũ, hai đứa nhỏ tan học về rồi.
Vừa bước vào sân, chúng đã nhìn thấy mấy cây giống, lập tức kích động không thôi.
“Woa, hoa đẹp quá đi!” Sở Minh Vũ vừa hét vừa nhảy chân sáo chạy tới.
Tiểu Đoàn T.ử thấy là Sở Minh Vũ thì vui đến mức sủa “gâu gâu” hai tiếng, lắc đuôi chạy lon ton theo sau cậu bé.
Sở Minh Lan có hiểu biết hơn một chút, vừa nhìn đã nhận ra hoa đăng tiêu, còn ra vẻ người lớn giơ tay giới thiệu:
“Tiểu Vũ, đây là hoa đăng tiêu đó, lớn lên to lắm, sau này còn cao hơn cả tường nhà mình nữa.”
Sợ sau này dây leo lớn lên sẽ làm hỏng tường, mấy cậu lính còn dựng riêng cho nó một bộ khung cực kỳ chắc chắn, thủ pháp cũng rất khéo léo.
Sở Minh Lan đi quanh cây giống nhìn trái nhìn phải, trong mắt tràn đầy mới lạ.
“Sau này hoa đăng tiêu leo kín giàn rồi, chắc chắn sẽ đẹp như một mái hoa lớn luôn.”
Lâm An An bưng trà đi ra, mỉm cười xoa đầu cô bé.
“Sau này có cơ hội, bảo anh em dựng thêm giàn nho trong sân nữa, rồi chúng ta trồng ít nho. Đến lúc đó cả nhà có thể ngồi dưới giàn nho hóng mát, uống trà, nghĩ thôi đã thấy thích rồi.”
“Yeah~”
Mấy cậu lính nhanh ch.óng dọn dẹp xong xuôi, cầm chén trà lên uống ừng ực hai ngụm rồi lập tức chuẩn bị rời đi.
“Đi nhé.”
Hôm nay Lâm An An hơi mệt, tắm rửa xong là nằm vật xuống giường sưởi, đến động cũng chẳng muốn động.
Cô mở radio lên, đúng lúc có một kênh đang phát nhạc nhẹ nhàng thư giãn, mang theo chút cảm giác lãng mạn, nghe khá dễ chịu.
Lúc Sở Minh Chu bước vào phòng, thấy cô lười biếng chống cằm nằm đó, đáng yêu đến lạ, anh liền bước tới ôm cô vào lòng.
Lâm An An khẽ hừ một tiếng, cọ cọ mặt vào n.g.ự.c anh.
“Mùi trên người anh dễ chịu thật đấy.”
“Anh đâu có mùi gì.”
Lâm An An mím môi, lại ghé sát ngửi thêm lần nữa.
Quả thật rất dễ ngửi.
Một mùi hương nhàn nhạt, sạch sẽ vô cùng.
“Trước đây em từng đọc một cuốn sách, trong đó nói đây là tác dụng của pheromone. Giữa những cặp đôi, họ sẽ nhạy cảm hơn với pheromone mà đối phương tiết ra. Pheromone sẽ truyền tín hiệu qua khứu giác, khiến đối phương xuất hiện thay đổi về hành vi hoặc sinh lý.”
Sở Minh Chu khẽ “ừ” một tiếng.
Lâm An An cũng chẳng biết anh có hiểu không nữa.
Dù sao ánh mắt anh lúc này đã vô thức rơi xuống đôi môi hơi cong lên của cô.
Đường cong mềm mại ấy như mang theo một lực hấp dẫn vô hình…
“Minh Chu?”
Sở Minh Chu khẽ bật cười, chậm rãi cúi đầu xuống.
Một tay anh nhẹ nhàng đỡ lấy sau gáy cô, ngón tay luồn qua mái tóc mềm mại, hơi dùng lực nâng cằm cô lên.
Cảm nhận được anh đang tới gần, hơi thở Lâm An An khẽ nghẹn lại, hai gò má lập tức nhuộm đỏ thêm vài phần.
“Thay đổi về hành vi và sinh lý?”
“Nghe rất đúng.”
Một nụ hôn lập tức hạ xuống.
Lâm An An đầu tiên hơi sững người, sau đó từ từ nhắm mắt lại.
Những ngón tay trắng nõn như ngọc nhẹ nhàng lướt trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh, lực đạo không nặng không nhẹ, lại đủ khiến anh gần như mất kiểm soát.
Ngọn lửa trong khoảnh khắc bị châm bùng lên.
Tiếng tim đập hòa cùng những nụ hôn dồn dập, khiến hơi thở cũng trở nên gấp gáp hỗn loạn.
“Lâm An An, em thích anh ở điểm nào?”
“Ừm?”
“Trả lời anh.”
“Thích eo anh đẹp… ưm…”
