Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 129
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:15
Từ đội phụ liên đi ra, hai người lại bắt kịp ô tô từ huyện Lâm Môn đến thành phố Vận Mân, bôn ba suốt dọc đường, đợi đến ga tàu hỏa đã năm sáu giờ chiều rồi.
Thành phố Nam Dương là một ga lớn, mỗi ngày người đi qua thành phố Nam Dương cực kỳ nhiều, giường nằm đều bán hết rồi, Trần Tự mua hai vé ngồi cứng, đợi ở phòng chờ đến tám giờ tối, ăn tối xong lên tàu hỏa đi thành phố Nam Dương, ngồi cứng tàu hỏa còn chật chội hơn giường nằm, Trần Tự nắm lấy cổ tay Ôn Nam, kéo cô đến trước người mình, che chở cô tìm được toa xe, để Ôn Nam ngồi vào chỗ, anh đặt ba lô lên giá hành lý.
Cửa sổ toa xe mở, bên trong tiếng người ồn ào, lúc này trời cũng không tính là quá nóng, nhưng mùi trong toa xe hỗn tạp có chút khó ngửi, Ôn Nam nằm bò ra ngoài cửa sổ hít thở không khí.
Trần Tự mua chỗ ngồi hai người một hàng, cô ngồi sát cửa sổ, đợi mọi người đều lên xe, tàu hỏa ầm ầm xuất phát.
Chuyến tàu này chín giờ tối chạy, hơn chín giờ sáng hôm sau đến nơi.
Ôn Nam nghĩ đến việc phải ngồi mười hai tiếng trên tàu hỏa là da đầu tê dại, nghĩ cô ở thế kỷ mới khi đi xa, không muốn đi máy bay thì mua giường nằm mềm, nằm một mạch đến đích.
Ngồi đối diện Ôn Nam là một đôi vợ chồng trẻ, bụng người phụ nữ nhô lên, đoán chừng m.a.n.g t.h.a.i năm sáu tháng, người đàn ông ở bên cạnh ân cần chăm sóc cô ấy, bà bầu chú ý tới Ôn Nam và Trần Tự đối diện, ánh mắt nhìn thêm vài lần trên khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Nam, sau đó lại nhìn qua nhìn lại trên người hai người một lúc.
Trần Tự cầm bình nước đứng dậy, nói với Ôn Nam: “Anh đi lấy chút nước nóng.”
Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”
Bà bầu đưa tay chạm chạm chồng bên cạnh: “Anh thấy hai người họ có phải vợ chồng không?”
Người chồng đang lấy bánh bao cho vợ ăn, hôm nay đến ga tàu hỏa muộn quá, đừng nói giường nằm, ngay cả ngồi cứng cũng suýt chút nữa không mua được, che chở vợ đến tàu hỏa mệt đến đầy đầu mồ hôi, anh ta lấy bánh bao thịt ra, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, nghe thấy lời vợ nói, ngẩng đầu nhìn Ôn Nam đối diện, sau đó ngẩn ra một chút.
Nữ đồng chí đối diện trông rất xinh đẹp, da trắng như tuyết, dựa vào cửa sổ rũ mắt không biết đang nghĩ gì, nam đồng chí bên cạnh xách bình nước đi rồi.
Anh ta hoàn hồn, thấp giọng nói: “Người ta không phải vợ chồng thì là gì? Chẳng lẽ còn là anh em?”
Giọng anh ta không cao, nhưng Ôn Nam và anh ta chỉ cách một cái bàn, vẫn nghe thấy.
Ôn Nam: …
Còn thật sự để anh ta đoán đúng rồi.
Cô và Trần Tự đúng là anh em thật, nhưng là anh em họ giả.
Không lâu sau Trần Tự lấy nước nóng quay lại, hỏi Ôn Nam: “Có muốn uống chút nước nóng không?”
Ôn Nam khẽ gật đầu, trước khi lên tàu hỏa cô và Trần Tự đi tiệm cơm quốc doanh ăn mì thịt sợi, nước mì hơi mặn, đúng là khát rồi, cô nhận lấy bình nước Trần Tự đưa tới, trong bình nước trước đó có nước đun sôi để nguội, pha thêm chút nước nóng, nhiệt độ vừa vặn, không tính là rất nóng.
Ôn Nam cúi đầu uống từng ngụm nhỏ, uống xong đưa bình nước cho Trần Tự.
Trong toa xe khắp nơi đều là tiếng nói chuyện, Ôn Nam dựa vào ghế, tối qua cô ngủ không ngon, lúc này cơn buồn ngủ ập đến, gáy dựa vào lưng ghế dần dần ngủ thiếp đi, Trần Tự ngồi bên cạnh cô, nghe thấy tiếng thở đều đều, quay đầu nhìn Ôn Nam đã ngủ, cô co ro thành một cục nhỏ ở góc ghế, làn da trắng ngần, hàng mi dài để lại một bóng râm rậm rạp đan xen dưới mí mắt.
Khoảng mười giờ tối, toa xe dần dần khôi phục yên tĩnh.
Ôn Nam ngồi lâu, lưng và chân đều không thoải mái, cô mơ mơ màng màng đổi tư thế, nửa người dựa sát vào tường, đầu dựa vào vách toa xe ngủ say sưa, theo tiếng ầm ầm của tàu hỏa, đầu Ôn Nam hơi lắc lư, còn có tiếng ồn ào không ngừng chui vào trong tai, cô bực bội nhíu mày, Trần Tự quay đầu nhìn Ôn Nam ngủ không yên ổn lắm, do dự giây lát, đứng dậy lấy cái áo khoác màu xanh đen của Ôn Nam từ túi hành lý trải lên ghế, nhẹ nhàng bế Ôn Nam lên để cô nằm trên ghế ngồi cứng.
Ghế ngồi cứng là hai người ngồi, cũng không dài, Ôn Nam co đôi chân thon gầy lại, eo duỗi ra, trong giấc ngủ thoải mái hơn nhiều, sự bực bội giữa mày mắt cũng tiêu tan, Trần Tự đứng bên cạnh ghế ngồi cứng, cúi đầu nhìn Ôn Nam, cảm nhận được bà bầu đối diện nhìn qua nhìn lại trên người anh và Ôn Nam, người đàn ông không để ý, ngước mắt nhìn bóng đen lùi nhanh ngoài cửa sổ.
Bà bầu đưa tay chạm chạm cánh tay chồng, nhỏ giọng nói: “Anh nhìn đối tượng nhà người ta xem, lại nhìn anh xem.”
Chồng bà bầu:?
Anh ta đi đường cả ngày, mệt đến gật gù buồn ngủ, nghe thấy lời vợ, thuận thế ngẩng đầu nhìn Ôn Nam đang nằm ngủ trên ghế ngồi cứng, lại nhìn Trần Tự đang đứng bên cạnh ghế, người đó mặc áo sơ mi trắng, thân hình cao lớn đĩnh đạc, cho dù trong toa xe chật chội bức bối vẫn đứng thẳng tắp, nhìn tư thế này của anh, đoán chừng phải đứng cả đêm.
Chồng bà bầu nhìn bụng bầu của vợ, c.ắ.n răng cũng đứng dậy: “Em nằm đi, anh đứng.”
Đến nửa đêm về sáng, trong toa xe yên tĩnh chỉ còn lại tiếng ngáy, vang trời dậy đất, tiếng sau nối tiếp tiếng trước.
Ôn Nam bị đ.á.n.h thức, mơ mơ màng màng muốn trở mình, sống lưng đột nhiên bị một bàn tay to ấm áp phủ lên, sức lực của người đàn ông ngăn lại động tác trở mình của cô, cũng khiến Ôn Nam đang buồn ngủ mơ màng tỉnh táo vài phần, cô mở mắt, nhìn thấy Trần Tự cách cô rất gần, một tay người đàn ông giữ lấy lưng ghế, một tay đặt sau lưng cô, vây cô giữa hai cánh tay anh.
Ôn Nam ngẩn người, nhìn Trần Tự đang ở rất gần cô, ánh đèn trong toa xe lờ mờ, người đàn ông quay lưng về phía ánh sáng, ngũ quan lạnh lùng tuấn tú mờ ảo trong bóng tối, Ôn Nam chớp chớp mắt, cơn buồn ngủ lập tức tan biến: “Trần doanh trưởng, anh, sao thế?”
Trần Tự nói: “Vừa nãy em suýt lăn xuống đất.”
Tay người đàn ông dán trên lưng Ôn Nam, rõ ràng giữa da thịt còn cách hai lớp quần áo, nhưng lớp quần áo đó dường như không tồn tại, nhiệt độ cơ thể nóng hổi liên tục truyền vào lòng bàn tay Trần Tự, đầu ngón tay anh hơi co lại trong giây lát, sau đó thu tay về đứng thẳng người, giọng nói trầm thấp xen lẫn vài phần khàn khàn: “Nằm cẩn thận vào, đừng để lăn xuống nữa.”
Ôn Nam: …
