Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 130
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:15
Đầu óc cô lúc này đang trong trạng thái ngơ ngác.
Ôn Nam quay đầu nhìn sang bên cạnh, trong tầm mắt, bà bầu đối diện đang nằm trên ghế, hai chân thõng xuống đất, chồng bà bầu đứng ở chỗ tựa lưng ghế, nằm bò trên lưng ghế ngủ rất say, thỉnh thoảng còn ngáy hai tiếng, cô chớp chớp mắt, cuối cùng cũng nhận ra chỗ nào không đúng rồi, cô bây giờ đang nằm trên ghế, Trần Tự thì đang đứng.
Ôn Nam soạt một cái ngồi dậy, m.ô.n.g dịch một cái ngồi sát cửa sổ, cơn buồn ngủ cũng không còn, quay đầu liền chạm phải ánh mắt nhìn tới của Trần Tự: “Xin lỗi.”
Cô thuận tay vuốt lại b.í.m tóc hơi rối: “Em ngủ quên mất, chiếm chỗ của anh.”
Trong toa xe tiếng ngáy thi nhau vang lên, giọng Ôn Nam rất thấp, Trần Tự nghe không sót một chữ: “Không sao, là anh bế em nằm xuống.”
Ôn Nam:?
Cổ Trần Tự đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được: “Em ngủ tiếp đi, anh ra chỗ cửa toa xe hít thở không khí.”
Ôn Nam quay đầu nhìn bóng dáng cao lớn của Trần Tự biến mất ở lối đi, cô thu hồi tầm mắt dựa vào lưng ghế, đưa tay vỗ vỗ má, cảm thấy nhất định là cô ngủ mơ hồ rồi, xuất hiện ảo giác rồi, mặt Trần Tự hình như hơi đỏ.
Mùi vị ngồi cứng tàu hỏa rất khó chịu, đặc biệt là cả một đêm.
Ôn Nam ngồi chưa được bao lâu lại buồn ngủ rũ rượi, đầu nghiêng một cái dựa vào cửa sổ lại ngủ thiếp đi, tỉnh lại lần nữa trời đã sáng, trong toa xe tiếng người ồn ào, tiếng rao hàng, tiếng nhân viên tàu hỏa bán đồ, từng tiếng từng tiếng chui vào tai Ôn Nam, cô mở mắt, cái đầu tiên nhìn thấy là giá hành lý trên đỉnh đầu, cô ngẩn ra một chút, lại ngồi dậy, nhìn thấy Trần Tự đang đứng bên cạnh lưng ghế, sống lưng người đàn ông thẳng tắp, trong toa xe hỗn loạn ồn ào giống như một phong cảnh độc lập.
“Tỉnh rồi à?”
Trần Tự liếc nhìn bình nước trên bàn: “Vừa nãy anh lấy chút nước nóng, khát thì uống chút nước trước đi.”
Ôn Nam cúi đầu, gấp cái áo khoác trải trên ghế lại, trước mắt vươn tới một bàn tay to xương khớp rõ ràng: “Đưa anh, anh bỏ vào ba lô.”
“Ồ.”
Ôn Nam buông tay, cầm bình nước trên bàn vặn ra uống mấy ngụm nước, đợi Trần Tự cất xong quần áo, cô ngẩng đầu hỏi: “Cả đêm anh không ngủ à?”
Cô chiếm cả hai chỗ ngồi, nghĩ đến Trần Tự đều không ngủ.
Trần Tự nói: “Chợp mắt một lúc.”
Ôn Nam dịch vào bên trong, để Trần Tự ngồi bên cạnh cô, chú ý tới trong mắt Trần Tự vằn lên vài tia m.á.u đỏ nhàn nhạt, đoán được có thể anh nói dối, có lẽ anh thật sự cả đêm không ngủ, trong lòng Ôn Nam dâng lên sự áy náy nồng đậm, rõ ràng đi ra ngoài là giúp cô chuyển hộ khẩu làm việc, kết quả Trần Tự vừa xuất tiền vừa xuất lực, còn phải hao tổn thân thể.
Nghĩ đi nghĩ lại đều cảm thấy rất có lỗi với Trần Tự.
Bà bầu đối diện nhìn qua nhìn lại trên người hai người, chủ động phá vỡ sự im lặng, hỏi Ôn Nam: “Đồng chí, hai người là vợ chồng à?”
Hả?
Ôn Nam ngẩn ra, nhất thời không phản ứng lại.
Trần Tự ở bên cạnh nói: “Là đối tượng.”
Ôn Nam:?
Cô quay đầu nhìn Trần Tự, người đàn ông mặt không đổi sắc nhìn cô một cái, bình tĩnh hỏi: “Ngủ ngon không?”
Ôn Nam: “Ngon ạ.”
Bà bầu cười nói: “Thảo nào tôi cứ cảm thấy hai người khách sáo thế, hóa ra còn chưa kết hôn, nhưng nhìn dáng vẻ này của hai người, chắc sắp kết hôn rồi nhỉ?”
Ôn Nam thật sự không biết trả lời thế nào nữa.
Trần Tự nói: “Ừ, sắp rồi.”
Ôn Nam: …
Không biết vì sao, chuyến đi này, cô cứ cảm thấy Trần Tự hình như không giống lắm với lúc ở khu gia thuộc, cụ thể chỗ nào không giống, cô lại lờ mờ không nói lên được.
Bà bầu mở máy nói, trò chuyện với Ôn Nam rất nhiều, hai vợ chồng họ lần này đến thành phố Nam Dương là đi thăm họ hàng, hai người đều là thân phận công nhân, vừa khéo sắp đến tết Đoan Ngọ, đến lượt hai người họ nghỉ phép, trong xưởng cho họ nghỉ bốn ngày, về nhà mẹ đẻ chơi.
Bà bầu là người thích nói chuyện, có cô ấy không ngừng kéo chủ đề, Ôn Nam cảm thấy không còn lúng túng như vậy nữa.
Tàu hỏa chín giờ sáng đến ga tàu hỏa thành phố Nam Dương, đợi người trên tàu hỏa đi gần hết, Trần Tự mới dẫn Ôn Nam xuống tàu, đi trên con phố cũ kỹ, Ôn Nam nghe thấy giọng nói của Trần Tự: “Lời vừa nãy anh nói trên tàu hỏa em đừng để trong lòng, anh không muốn để nữ đồng chí kia hỏi han đến cùng.”
Ôn Nam hiểu rõ: “Em biết rồi.”
Hai người ăn sáng ở tiệm cơm quốc doanh, liền bắt xe khách đường dài đi huyện Phong Lâm, Trần Tự đến cục công an giúp Ôn Nam làm thủ tục cho phép chuyển hộ khẩu, giúp cô lĩnh lương thực và tem lương thực, sau đó ngồi xe khách đường dài đi về công xã Triều Dương.
Hai người ăn trưa ở công xã, ngồi xe lừa về đến thôn Hạnh Hoa thì đã là buổi chiều.
Xe lừa dừng bên cạnh cầu đá, Ôn Nam nhảy xuống xe lừa, đi theo Trần Tự qua cầu đá, vừa đi qua khúc cua hẻm chính, đối diện gặp Khang liên trưởng và Lâm Mỹ Trân, đây là lần đầu tiên Ôn Nam nhìn thấy Khang liên trưởng và Lâm Mỹ Trân đi cùng nhau, Khang liên trưởng đầy mặt tươi cười, giống như gặp chuyện vui gì đó, anh ta nhìn thấy Trần Tự và Ôn Nam, chào hỏi một tiếng: “Trần doanh trưởng, em gái Ôn Nam.”
Trần Tự gật đầu: “Ừ.”
Ôn Nam cũng đáp một tiếng, lập tức nhìn về phía Lâm Mỹ Trân, không khéo, Lâm Mỹ Trân cũng nhìn về phía cô, sau khi tiếp xúc với ánh mắt của cô, Lâm Mỹ Trân lại vội vàng quay đầu tránh ánh mắt cô, nói với Khang liên trưởng: “Chúng ta mau đi thôi, lát nữa anh còn phải đến bộ đội đấy.”
Khang liên trưởng nói: “Trần doanh trưởng, tôi đi hợp tác xã cung tiêu trước đây.”
Trần Tự: “Được.”
Đợi người đi xa rồi, Ôn Nam vừa đi vừa quay đầu, cô sao cứ cảm thấy Lâm Mỹ Trân hình như không bình thường lắm, Khang liên trưởng nhìn cũng không bình thường lắm, về đến khu gia thuộc, nhìn con hẻm quen thuộc, trong lòng Ôn Nam mạc danh có thêm vài phần cảm giác an định khó tả.
“Ôn Nam.”
Phía sau truyền đến giọng nói của Triệu Tiểu Mạch, Ôn Nam quay đầu liền thấy Triệu Tiểu Mạch vẫy tay với cô, Tiểu Mạch cười cực kỳ vui vẻ, nắm dây đeo trên vai chạy tới: “Ôn Nam, cậu về rồi.”
Ôn Nam cười nói: “Ừ.”
Đừng nói, mấy ngày không gặp Tiểu Mạch, cô còn khá nhớ.
Cô hỏi: “Cậu không cắt cỏ à?”
Triệu Tiểu Mạch nói: “Vừa nãy giúp mẹ tớ đưa đồ, chuyên môn về một chuyến, không ngờ vừa khéo gặp cậu.”
