Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 165
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:19
“Là anh.”
Tốc độ Trần Tự rất nhanh, gần như trước khi Ôn Nam lên tiếng chạy tới bịt miệng cô, tránh để cô hét lớn đ.á.n.h thức bà nội và hàng xóm xung quanh, Ôn Nam bị lực đạo mạnh mẽ của Trần Tự ép lảo đảo lùi về sau hai bước, mắt thấy sắp ngã, ngay sau đó liền bị một cánh tay dùng sức vớt vào trong lòng, thân hình nhỏ nhắn của Ôn Nam đ.â.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn ấm áp của người đàn ông, bên tai là tiếng tim đập mạnh mẽ chấn động của người đàn ông.
Bụng bị vật cứng lạnh lẽo cấn vào, Ôn Nam biết đó là khóa thắt lưng quần quân phục của Trần Tự.
Khuôn mặt cô bỗng nhiên đỏ bừng, đôi mắt được nước trong làm ướt đẫm sương mù, chớp chớp mắt, nhìn Trần Tự gần trong gang tấc, dán c.h.ặ.t vào cô không một kẽ hở.
Lông mày Trần Tự hơi nhíu lại, bàn tay to lớn gần như che khuất hơn nửa khuôn mặt Ôn Nam, chỉ lộ ra một đôi mắt nhìn anh, hơi thở nóng hổi của người phụ nữ phả vào lòng bàn tay anh, giống như bị kim châm dày đặc đ.â.m vào da thịt, men theo mạch m.á.u chui vào xương thịt, ẩn ẩn có chút run rẩy, cô vừa gội đầu xong, sợi tóc mang theo giọt nước dán lên cánh tay anh, vết bầm tím trên bờ vai gầy yếu đã tan đi rất nhiều, lúc này Trần Tự mới chú ý tới Ôn Nam chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, anh lập tức buông Ôn Nam ra, lùi về sau hai bước, lòng bàn tay hơi nắm thành quyền: “Xin lỗi, anh sợ em kêu lên làm ồn đến bà.”
Người đàn ông dừng lại, nói tiếp: “Cổng sân khóa, anh mới trèo tường vào.”
Anh xoay người đi đến bên giếng ép nước, không nhìn Ôn Nam thêm cái nào, chỉ là sống lưng cong xuống cứng ngắc hơn bình thường rất nhiều.
Hơi thở của Trần Tự trong nháy mắt bị rút sạch sẽ, hơi ấm bao bọc trên người cô cũng trong khoảnh khắc biến mất hầu như không còn, Ôn Nam hoàn hồn, nhìn Trần Tự đang ngồi xổm bên giếng rửa mặt gội đầu, cô mím môi, lòng bàn tay nắm chậu tráng men toát ra chút mồ hôi mịn.
Mấy ngày nay không gặp Trần Tự, tối nay đột nhiên gặp, tim mạc danh kỳ diệu đập mạnh không kiểm soát mấy cái.
Ôn Nam không hiểu cảm giác này, cũng không muốn suy nghĩ kỹ, thế là đặt chậu tráng men xuống, xoay người về phòng mặc áo sơ mi đi ra: “Anh, anh ăn cơm chưa?”
Trần Tự đứng dậy cầm khăn mặt trên dây phơi lau tóc, anh hơi cúi đầu: “Ăn rồi.”
Ôn Nam “ồ” một tiếng.
Mấy ngày không có giao tiếp, Ôn Nam nhất thời cũng không biết phải nói gì, cô do dự một lát, cảm thấy hình như không có gì để nói, ỉu xìu xoay người đi về phía phòng.
“Ôn Nam.”
Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp của Trần Tự, ẩn ẩn mang theo vài phần từ tính khàn khàn.
Ôn Nam xoay người: “Sao vậy?”
Cô đứng trong sân tối đen, chỉ có ánh sáng từ trong phòng hắt ra lác đác rơi trên người cô, in bóng dáng cô vào chỗ sáng tối, lông mi ướt sũng chớp chớp, yên lặng nhìn anh, Trần Tự nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi trèo tường qua nhìn thấy, lòng bàn tay như bị bàn là nung đỏ, nóng rực dữ dội.
Anh vắt khăn mặt lên dây phơi, đôi mắt đen láy ẩn nấp trong màn đêm u tối: “Anh về nói với em một chuyện.”
Ôn Nam: “Chuyện gì?”
Trần Tự nói: “Chiều nay tư vụ trưởng tìm anh rồi, đầu bếp Vương ba ngày nữa là đi, trước khi đi đầu bếp Vương muốn đưa em làm quen mấy ngày, ngày mai anh đưa em đến nhà ăn.”
Ôn Nam nở nụ cười, lúm đồng tiền trên má ngọt ngào say lòng người: “Vâng.”
Người đàn ông nhìn nụ cười trên mặt, mạc danh kỳ diệu cảm thấy có chút ch.ói mắt, anh biết Ôn Nam vẫn luôn muốn nhanh ch.óng tìm được đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho cô, anh đổ nước trong chậu đi: “Không còn sớm nữa, ngủ đi, sáng mai lúc đi anh gọi em.”
Ôn Nam “ồ” một tiếng, xoay người về phòng, đưa tay nắm cửa phòng, lúc đóng cửa, bỗng nhiên thò đầu hỏi: “Anh, mấy ngày nay anh sao vậy? Em thấy anh rất ít khi về.”
Trần Tự nhìn Ôn Nam chỉ lộ ra một cái đầu: “Mấy ngày nay ở bộ đội vẫn luôn tìm đối tượng anh trai em giới thiệu cho em.”
Nghe anh nói vậy, Ôn Nam lại cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Cô còn tưởng Trần Tự ghét cô, không muốn gặp cô, cho nên mới trốn tránh không về, bây giờ xem ra, là cô nghĩ nhiều rồi: “Vậy anh tìm được chưa?”
Trần Tự không chút do dự trả lời: “Chưa.”
Nói xong lại cúi đầu ép nước giếng, Ôn Nam mím môi, không hỏi tiếp nữa, đóng cửa phòng tắt đèn nằm trên giường, nghe tiếng nước rào rào bên ngoài, nhìn xà nhà đen kịt trên trần nhà.
Chưa tìm được thì chưa tìm được vậy.
Đợi ngày mai cô đến nhà ăn cũng hỏi thăm người khác nhiều hơn.
Mấy đêm nay Trần Tự rất ít khi ở nhà, Ôn Nam ngoài mặt không nói, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ lung tung, đang nghĩ mình có phải chỗ nào chọc Trần Tự không vui, đối phương ghét cô mới không muốn về, tối nay Trần Tự vừa về, Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm đồng thời, lại bắt đầu nhớ thương chuyện tìm đối tượng bên nhà ăn, đến nỗi buổi tối lúc ngủ cũng mơ màng, mơ thấy toàn những chuyện lung tung rối loạn.
Cô mơ thấy mình kiếp trước, bị cha mẹ ruột đùn đẩy vứt bỏ, ném ở nhà ông bà nội, sống những ngày tháng nhìn sắc mặt người khác, ở trong nhà cô vĩnh viễn là người bị lãng quên, vứt bỏ, không ai quan tâm cảm nhận của cô, càng không ai để ý suy nghĩ của cô.
Bọn họ vĩnh viễn đều cao cao tại thượng, dùng ánh mắt bố thí nhìn cô, bảo cô hiểu chuyện nghe lời, nếu không sẽ đuổi cô ra ngoài nhặt ve chai.
Hai người anh trai làm sai chuyện, ông bà nội mắng vĩnh viễn là cô.
Ôn Nam từ nhỏ đã không có mấy người bạn, có thể nói sau khi đến thời đại này, Triệu Tiểu Mạch là người bạn duy nhất từ nhỏ đến lớn đồng cảm với cô.
Cảnh tượng trong mơ tua lại trải nghiệm từ nhỏ đến lớn của cô với tốc độ nhanh, Ôn Nam lần đầu tiên dùng góc nhìn thượng đế nhìn chính mình từng bước gian nan lớn lên, nhìn cô một mình ngã trên đường cái lạnh lẽo, dòng xe cộ qua lại bên cạnh cô, không một ai xuống xe có thể giúp cô một tay, có thể đưa cô đến bệnh viện, bóng dáng cô từ ngưng tụ trở nên loãng đi, dần dần hòa làm một thể với đường cái.
“Ôn Nam”
“Tỉnh lại đi.”
“Anh là Trần Tự.”
Tiếng gõ cửa từ ngoài cửa truyền vào, còn có giọng nói trầm thấp lo lắng của Trần Tự, tiếng nức nở khe khẽ trong phòng theo khe cửa tràn ra, giống như nín nhịn tủi thân và đau khổ tày trời, ngay cả khóc cũng không dám lớn tiếng, Trần Tự vốn đang nằm trong phòng, cách một bức tường nghe thấy bên kia tường truyền đến tiếng nức nở của Ôn Nam.
