Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 166
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:19
Anh ngồi bên giường rất lâu, tiếng khóc kia vẫn luôn kéo dài, giống như bị người ta dùng tay bịt lại, kìm nén khóc nhỏ.
“Ôn Nam”
Giọng nói của Trần Tự lần nữa truyền đến, cực kỳ rõ ràng truyền vào trong cửa: “Anh đạp cửa đấy.”
“Đừng.”
Ôn Nam hoảng hốt mở mắt ra, nhìn xà nhà đen kịt, lại nhìn bức tường dán báo cũ, hoàn toàn khác biệt với nhà cao tầng đèn đỏ rượu xanh của thế kỷ mới, cô nhất thời có chút hoảng hốt, chỉ nghe thấy Trần Tự nói muốn đạp cửa, liền vội vàng ngăn cản.
Cô lau nước mắt, nghĩ đến cuộc đời không chịu nổi trong mơ, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, nói với người ngoài cửa: “Trần doanh trưởng, em không sao.”
“Mở cửa, để anh nhìn em.”
Giọng người đàn ông thấp và trầm, không có chút thương lượng nào.
Đại não Ôn Nam vẫn còn chút chậm chạp, cảm xúc vẫn chìm trong giấc mơ, cô hít mũi một cái, đưa tay lau lung tung nước mắt trên mặt, mặc áo sơ mi và quần vào, lê giày vải đi đến trước cửa mở cửa phòng, Ôn Nam một tay vịn cửa phòng, một tay vịn khung cửa, ngước đôi mắt khóc đỏ hoe nhìn Trần Tự đang chặn ở cửa, trong phòng tối tăm, tất cả ánh sáng gần như đều không còn, nhưng Trần Tự vẫn liếc mắt một cái nhìn thấy đôi mắt đỏ như con thỏ của Ôn Nam, ch.óp mũi đều khóc đỏ rồi, lông mày người đàn ông hơi nhíu lại: “Đang yên đang lành sao lại khóc?”
Anh dừng lại, giọng nói trầm xuống vài phần: “Hai ngày anh không ở đây, ai chọc em rồi?”
Ôn Nam vội vàng lắc đầu: “Không ai chọc em.”
Cô cố gắng muốn nặn ra một nụ cười, nhưng cảm xúc bi thương vẫn luôn bao trùm trong lòng, cuối cùng chỉ gian nan mím môi cười một cái: “Em chỉ là nhớ anh trai em thôi.”
Môi mỏng Trần Tự mím c.h.ặ.t, nhìn đôi mắt ướt đẫm đỏ hoe của Ôn Nam, cánh tay cố nén kiềm chế vẫn giơ lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt cô: “Anh trai em biết em lén trốn đi khóc, sẽ càng khó chịu hơn.”
Ngón tay anh khẽ vuốt ve làn da mịn màng của Ôn Nam, gân xanh trên mu bàn tay dần dần căng lên, ngón tay muốn luồn qua sau gáy cô, ôm cô vào lòng, muốn bảo cô đừng khóc nữa, tay người đàn ông hơi trượt xuống, dừng lại một lát ở mái tóc xõa của Ôn Nam, mạnh mẽ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m thu tay về buông thõng bên người, không cho phép mình vượt quá giới hạn nửa phần.
“Anh trai em mất rồi, em còn có dì nhỏ, dì nãi nãi.”
Trần Tự dừng lại, đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn chăm chú Ôn Nam: “Anh cũng vẫn luôn ở đây.”
Lông mi Ôn Nam run rẩy, chỗ lông mi bị Trần Tự chạm qua dấy lên một trận tê dại xa lạ, cô mím môi, giọng nói mang theo giọng mũi hỏi: “Trần doanh trưởng, anh ghét em sao?”
Trần Tự: “Không ghét.”
Ôn Nam cười một cái, cúi đầu nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy, mấy ngày nay thái độ của Trần Tự đối với cô khiến cô đứng ngồi không yên, cứ sợ anh sẽ giống như ba mẹ, ông bà nội cô vứt bỏ ghét bỏ cô, tối nay Trần Tự vừa về, Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm đồng thời, cảm xúc bi thương cũng dịu đi rất nhiều, bên môi cũng nở nụ cười: “Không ghét là tốt rồi.”
Trần Tự kiềm chế xúc động muốn xoa đầu cô: “Đừng suy nghĩ lung tung nữa, về phòng ngủ đi, sáng mai phải đi nhà ăn.”
Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”.
Nút thắt trong lòng được tháo gỡ, nửa đêm về sáng Ôn Nam coi như ngủ yên ổn hơn chút.
Trời còn chưa sáng cửa phòng đã bị gõ vang, giọng nói của Trần Tự từ bên ngoài truyền đến: “Ôn Nam, dậy đi.”
“Đến đây.”
Cô ngáp một cái, gian nan bò dậy mặc quần áo, chải đầu xong mới mở cửa đi ra, đi đến bên giếng ngồi xổm xuống rửa mặt thì phát hiện Trần Tự đã đổ nước cho cô rồi, Ôn Nam cười nói: “Cảm ơn.” Sau đó vốc nước rửa mặt, lúc đ.á.n.h răng vẫn còn đang ngáp, vừa ngáp là chảy nước mắt.
Trần Tự vắt khăn mặt lên dây phơi, trong mắt mang theo ý cười: “Thật sự không được thì công việc nhà ăn không đi nữa, ở nhà cũng không sao.”
“Phải đi.”
Ôn Nam lại ngáp một cái: “Đã đồng ý rồi không đi sẽ bị người ta chê trách, hơn nữa em ở nhà ăn mỗi ngày có thể nhìn thấy quân nhân trong bộ đội, nói không chừng ngày nào đó liền gặp được đối tượng của em.”
Trần Tự:...
Người đàn ông không nói gì nữa, đợi Ôn Nam rửa mặt xong, đưa cô đến nhà ăn bộ đội.
Lúc này trời tờ mờ sáng, trong nhà ăn đèn đuốc sáng trưng, trong nhà ăn rộng lớn có rất nhiều bóng người, cửa nhà ăn mở toang, Ôn Nam nhìn lướt qua, bên trong người phối rau đã có tám người, còn có người làm việc vặt cũng bảy tám người, bộ đội huyện Phong Lâm khá lớn, quân nhân cũng nhiều, nhà ăn rộng lớn có thể chứa được nhiều người như vậy, thì người nhà ăn cũng sẽ không ít.
Tư vụ trưởng Dương Chí Đồng sáng sớm đã đợi ở cửa nhà ăn, nhìn thấy Trần Tự và Ôn Nam đi tới, ngẩn người, hỏi Trần Tự: “Đầu bếp cậu dẫn tới đâu?”
Trần Tự: “Em gái tôi.”
Ôn Nam cười híp mắt ngẩng đầu: “Tư vụ trưởng, là tôi.”
Dương Chí Đồng:?
Dương Chí Đồng:...
Anh ta nhíu mày, kéo Trần Tự sang một bên, trừng hai mắt nhìn anh: “Trần doanh trưởng, cậu không đùa tôi chứ? Cậu chắc chắn em gái cậu làm được việc này? Cậu chắc chắn cô ấy nấu được cơm?”
Trần Tự gật đầu: “Tôi đã có thể dẫn người tới cho cậu, trong lòng ắt có tính toán.”
Dương Chí Đồng:...
Nhưng anh ta không có tính toán a.
Anh ta nhìn Ôn Nam, vừa vặn bắt gặp dáng vẻ cười mắt cong cong của Ôn Nam, bị đôi mắt xinh đẹp kia làm ch.ói mắt một chút, cảm thấy em gái Trần doanh trưởng chưa từng chịu khổ gì, cũng không thích hợp làm mấy việc nặng nhọc này, thoạt nhìn, ai có thể nghĩ cô là đầu bếp, trong lòng Dương Chí Đồng vẫn luôn không có tính toán, nhưng thấy Trần Tự hùng hồn như vậy, đành phải gật đầu: “Được, cứ để cô ấy thử một buổi sáng xem lão Vương nói thế nào, nếu được thì giữ lại, không được tôi cũng không có cách nào.”
Mặc dù Ôn Nam xinh đẹp, anh ta cũng muốn Ôn Nam ở lại nhà ăn, cho dù không làm được em rể Trần Tự, nhìn cô gái người ta thêm vài lần cũng không tệ, nhưng nếu liên quan đến vấn đề ăn uống của bộ đội, xinh đẹp đến mấy cũng không có thương lượng, không thể lấy bụng của mọi người ra đùa giỡn.
Trần Tự gật đầu, đi đến bên cạnh Ôn Nam: “Em vào cùng tư vụ trưởng đi, có gì không hiểu thì hỏi cậu ấy, giờ cơm sáng anh qua tìm em.”
