Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 174
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:19
Ôn Nam:...
Ngô Phượng đi tới, tò mò hỏi: “Ôn Nam, chàng trai đó là ai vậy? Hai người ở đó xì xào bàn tán nói gì thế? Nhìn cô cười vui vẻ như vậy, có chuyện gì tốt à? Các người có phải đang bàn chuyện yêu đương không?”
Lốp bốp hỏi một đống.
Ôn Nam:...
Cô tạm thời không nói quan hệ giữa cô và Trần Kiệt: “Trần liên trưởng quen anh tôi, tôi chỉ là nói chuyện với người quen cũ thôi.”
Ngô Phượng ngẩn người: “Quen anh nào của cô?”
Ôn Nam:...
Cô nghĩ nghĩ, nói: “Trần Châu, anh họ thứ hai của tôi.”.
Ôn Nam hôm nay chỉ xào hai món, còn lại đều là đầu bếp Liêm bọn họ xào, cô làm nhiều bánh ngọt, như vậy, cánh tay cũng cảm thấy không mệt như vậy nữa.
Lúc trời tối đen, các chiến sĩ lục tục đến nhà ăn rồi, cả nhà Đỗ đoàn trưởng cũng tới.
Đi cùng Đỗ đoàn trưởng còn có Trần Tự và Hà doanh trưởng, mấy người đ.á.n.h cơm xong ngồi vào bàn, Trần Tự cầm hộp cơm của Ôn Nam đặt trước mặt cô: “Hôm nay lại làm bánh ngọt à?”
Ôn Nam cười gật đầu: “Vâng.”
Trương Tiểu Nga nói: “Cô không biết đâu, lão Đỗ nhà tôi chỉ thích ăn bánh ngọt cô làm.”
Đỗ đoàn trưởng nghe vậy, dưới bàn đá chân Trương Tiểu Nga một cái, trừng bà ta một cái, mụ đàn bà hổ báo này, ông ấy một thằng đàn ông cũng cần mặt mũi, làm như ông ấy giống con ma đói vậy.
Hà doanh trưởng đ.á.n.h cơm xong đi qua bên cạnh bọn họ, cười nói: “Ôn Nam, vợ anh cũng nhớ cơm em làm đấy, đây này, buổi trưa lúc đi dặn dò anh, bảo anh trước khi về nhà đến nhà ăn đ.á.n.h cơm.”
Ôn Nam cười một cái không nói gì.
Cô cúi đầu ăn cơm, trong bát lại có thêm mấy miếng thịt, Ôn Nam biết là Trần Tự gắp cho cô, cô do dự một chút, ngẩng đầu nhìn anh: “Anh, cảm ơn anh.”
Động tác gắp thức ăn của Trần Tự khựng lại, rũ mắt nhìn nụ cười rạng rỡ của Ôn Nam, lông mày không mấy giãn ra mấy ngày nay cuối cùng cũng giãn ra, trong đôi mắt đen láy cũng hiện lên ý cười: “Ăn đi.”
“Trần Tự.”
“Ôn Nam.”
Chu Nham bưng hộp cơm tới, nghênh ngang ngồi bên phải Ôn Nam, sau đó nhướng mày với Trần Tự đang nhìn anh ta, giống như đang nói: Nhìn không quen? Đến đ.á.n.h tôi đi.
Đỗ Kiến Minh gọi một tiếng: “Anh Chu Nham.”
Chu Nham “ừ” một tiếng, sau đó nhìn về phía Ôn Nam, hỏi: “Buổi trưa cô nói chuyện với Trần Kiệt thế nào rồi? Chuyện xác nhận xong chưa?”
Ôn Nam còn chưa nói gì, Trần Tự bên cạnh lông mày trong nháy mắt nhíu lại, rũ mắt nhìn Ôn Nam, lập tức nhìn về phía Chu Nham, đôi mắt đen đậm có chút trầm xuống, Chu Nham nhún vai, nhe hàm răng trắng bóng cười nói: “Tôi biết hai anh em các người đều đang tìm người họ Trần, đây không phải buổi trưa vừa vặn gặp Trần Kiệt đoàn 5 sao, lúc đó cậu luyện binh như Diêm Vương, ai dám làm phiền cậu, tôi liền đưa Trần Kiệt đến nhà ăn gặp Ôn Nam trước.”
“Các người tìm người họ Trần làm gì?”
Đỗ đoàn trưởng tò mò ngẩng đầu, mấy ngày nay chuyện Trần Tự tìm người họ Trần ông ấy đều biết, chỉ là lúc hỏi thằng nhóc này, cậu ta đều lấp l.i.ế.m cho qua.
Đỗ Kiến Minh cũng tò mò nhìn Trần Tự và Ôn Nam, Trương Tiểu Nga hỏi ra miệng: “Đúng vậy, Ôn Nam, cô tìm người họ Trần làm gì? Anh cô chẳng phải họ Trần sao? Sao thế? Một người họ Trần khác nợ tiền cô hay là sao?”
Ôn Nam:...
Chu Nham cười một cái, ánh mắt liếc nhìn Trần Tự: “Tôi cũng muốn biết hai anh em các người thần thần bí bí làm cái gì đấy.”
Trần Tự không để ý tới bọn họ, chỉ rũ mắt nhìn Ôn Nam, hỏi một câu người ngoài nghe không hiểu: “Có phải cậu ta không?”
Ôn Nam cúi đầu, nuốt thức ăn trong miệng xuống, ngón tay đặt bên chân cuộn lại, sau đó ngẩng đầu cười nhìn Trần Tự, nụ cười này phản chiếu trong mắt Trần Tự, mạc danh kỳ diệu ch.ói mắt, Ôn Nam nói: “Vâng, là anh ấy.”
Một tia sáng cuối cùng dưới đáy mắt Trần Tự tối sầm lại, ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm Ôn Nam, tay đặt trên đùi nắm c.h.ặ.t thành quyền, anh cụp mắt, cổ họng khô khốc, giọng nói như bị ép ra từ trong cổ họng: “Tìm được... là tốt rồi.”
Người đàn ông cắm cúi ăn cơm, nuốt vài miếng lớn, đứng dậy nói: “Anh đợi em ở bên ngoài.”
Trần Tự cầm hộp cơm đi ra ngoài, thân hình cao lớn thẳng tắp rất nhanh biến mất trong nhà ăn, Ôn Nam quay đầu nhìn quân nhân qua lại ở cửa nhà ăn, sau đó cúi đầu yên lặng ăn cơm, Chu Nham bên cạnh nhìn khuôn mặt trắng nõn của Ôn Nam, tóc mái trước trán cô tự nhiên rủ xuống trước đôi lông mày cong, lông mi rủ xuống khẽ run, trong miệng nhai thức ăn, chỗ má phồng lên xẹp xuống đặc biệt đáng yêu.
Chu Nham không kìm được thả lỏng giọng nói: “Ôn Nam, hai người chơi trò bí hiểm gì vậy?”
Cả nhà Đỗ đoàn trưởng cũng kỳ quái nhìn Ôn Nam, Ôn Nam không ngẩng đầu, trong miệng có thức ăn, nói chuyện có chút không rõ ràng: “Không có gì.”
Đỗ đoàn trưởng:...
Trương Tiểu Nga:...
Chu Nham:...
Nghe nửa ngày, bọn họ vẫn chả hiểu gì cả.
Bọn Chu Nham còn đỡ, Ôn Nam không nói bọn họ cũng không hỏi nữa, Trương Tiểu Nga không được a, tâm bát quái của bà ta tò mò hơn ai hết, suốt ngày nhà ai có chuyện gì bà ta hận không thể là người đầu tiên biết, lúc này trong lòng như bị mèo cào, ngứa ngáy vô cùng, đợi Đỗ đoàn trưởng và Đỗ Kiến Minh còn có Chu Nham ăn xong đi ra ngoài trước, bà ta đứng dậy ngồi xuống cạnh Ôn Nam, lấy khuỷu tay huých cô: “Cô nói cho tôi nghe xem, rốt cuộc là chuyện gì, cô yên tâm, miệng tôi kín lắm, tuyệt đối không nói ra ngoài.”
Ôn Nam mím môi, nhìn Trương Tiểu Nga hai mắt phát sáng:...
Thật ra, chuyện này nói ra cũng tốt, cô đến đây vốn dĩ là để tìm đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho cô, cô có thể nói cho Trương Tiểu Nga biết, Trần Kiệt là đối tượng anh trai cô lúc còn sống giới thiệu cho cô, cô đến bên này nguyên nhân chủ yếu là để tìm anh ta, với tốc độ lan truyền của Trương Tiểu Nga, e là sáng mai cả khu gia thuộc đều biết rồi.
Nhưng lời đến bên miệng lại thế nào cũng không mở miệng được.
“Cô nói đi.”
Trương Tiểu Nga vội đến mức nhíu mày, thỉnh thoảng lấy cánh tay huých huých cô, Ôn Nam quay đầu nhìn ra ngoài nhà ăn, do dự một lát vẫn lắc đầu: “Thật sự không có chuyện gì, thím Trương, trời không còn sớm nữa, Đỗ đoàn trưởng còn đang đợi thím ở bên ngoài đấy, thím về trước đi, cháu giúp việc ở nhà ăn một lát.”
