Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 175
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:20
Trương Tiểu Nga:...
Nhân tố bát quái của bà ta giống như dòng lũ bị cửa cống chặn lại, muốn xông ra nhưng không xông ra được, nghẹn c.h.ế.t bà ta rồi..
Bóng tối đã buông, trời tối đen như mực, trong nhà ăn đèn sáng trưng.
Sau khi Trương Tiểu Nga đi, Ôn Nam đứng dậy mang hộp cơm vào bên trong nhà ăn, vừa đặt ở vòi nước rửa, đã bị Ngô Phượng vỗ vai: “Này, cô xem ai tới kìa.”
Ôn Nam ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa kính, liền thấy Trần Kiệt cầm hộp cơm đi vào, anh ta hẳn là chạy một mạch tới đây, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng tần suất hơi cao, trán đều phủ một tầng mồ hôi, người trong nhà ăn lúc này cũng không tính là ít, Trần Kiệt đi đến cửa sổ đ.á.n.h cơm, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Ôn Nam đang đứng rửa hộp cơm ở vòi nước bên kia, người đàn ông dường như rất không tự nhiên, cũng rất không quen ở chung với nữ đồng chí, trầm mặc đ.á.n.h cơm xong, mới ngẩng đầu, không được tự nhiên lắm nhếch khóe môi: “Cô ăn xong rồi?”
Ôn Nam gật đầu: “Ăn xong rồi.”
Trần Kiệt cũng không biết còn phải nói gì, cứng đờ đứng đó, đi cũng không được đứng cũng không xong, vẫn là Ôn Nam phá vỡ sự im lặng trước: “Anh ngồi đó ăn cơm đi, tôi rửa bát xong sẽ qua tìm anh,”
Trần Kiệt như trút được gánh nặng: “Được.”
Anh ta đi đến bên cửa sổ ngồi xuống, bên đó đi một đám người, trống ra mấy cái bàn, Ôn Nam nhìn Trần Kiệt ngồi trên ghế dài, nghiêng người đối diện với khung kính nhà ăn, cánh tay đặt trên đùi cơ bắp rất có lực, cơ bản chiến sĩ ngồi trong nhà ăn, mỗi người đều như vậy, vì quanh năm rèn luyện, cảm giác sức mạnh không phải người bình thường có thể so sánh.
Ôn Nam cất hộp cơm đã rửa sạch, mở cửa nhỏ nhà ăn đi qua, lúc sắp đi đến trước mặt Trần Kiệt, bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt mãnh liệt khóa c.h.ặ.t trên người cô, bước chân Ôn Nam khựng lại, theo cảm giác nhìn ra ngoài cửa kính nhà ăn, ánh đèn bên trong xuyên qua kính chiếu ra bên ngoài, xua tan bóng tối xung quanh, Ôn Nam nhìn thấy Trần Tự đứng ở hướng cửa bên trái nhà ăn, đôi mắt đen thẫm của người đàn ông định hình trên người cô không hề dời đi.
Mạc danh kỳ diệu, lòng bàn chân Ôn Nam như bị đổ chì không nhấc nổi nữa.
Chu Nham đứng bên cạnh Trần Tự, nhìn thấy Ôn Nam, vẫy tay với cô: “Ngẩn ra đó làm gì? Anh cô đợi cô về nhà đấy.”
Vóc dáng Trần Tự cực cao, sắc mặt bình tĩnh đứng đó, trầm mặc.
Ôn Nam nhìn Trần Kiệt đang cắm cúi ăn cơm cách đó không xa, do dự một chút, sau đó đi ra khỏi nhà ăn, trong con ngươi đen kịt của Trần Tự lóe lên tia sáng yếu ớt, yên lặng nhìn Ôn Nam đi đến trước mặt anh, cô ngẩng đầu cười một cái: “Anh, anh về trước đi, em có mấy lời muốn nói với Trần liên trưởng bên trong.”
Trần Tự liếc mắt nhìn Trần Kiệt đang cắm cúi ăn cơm trong nhà ăn, cơ hàm c.ắ.n c.h.ặ.t chuyển động, đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong cổ họng, nói: “Không sao, anh cùng em vào trong.”
Anh nói với Chu Nham: “Cậu về trước đi.”
Chu Nham và Trần Tự tình chiến hữu gần mười năm, liếc mắt một cái liền nhận ra cảm xúc của Trần Tự không đúng lắm, anh ta gật đầu một cái: “Được, tôi về ký túc xá trước.”
“Vào đi.”
Trần Tự nói một câu, đi trước về phía Trần Kiệt đang ngồi, trái tim bình tĩnh của Ôn Nam mạc danh kỳ diệu đập mạnh mấy cái, giống như ném một viên đá vào mặt hồ phẳng lặng, gợn lên từng vòng sóng.
Bước chân người đàn ông rất lớn, Ôn Nam gần như chạy chậm mới đuổi kịp anh.
Trần Tự dùng chân kéo ghế dài ra ngồi đối diện Trần Kiệt, người đàn ông cho dù ngồi cũng lưng thẳng tắp, hai chân dang rộng, hai tay tự nhiên đặt trên đùi, đôi mắt đen thẫm nhìn Trần Kiệt ngồi đối diện, động tác ăn cơm của Trần Kiệt khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tự, động tác nhanh nhẹn dứt khoát đứng dậy, hô một tiếng: “Trần doanh trưởng!”
Ôn Nam kéo ghế ngồi bên cạnh Trần Tự, nhìn sắc mặt có chút quẫn bách của Trần Kiệt, lại nhìn Trần Tự, đang nghĩ xem mở miệng nói chuyện thế nào, liền nghe Trần Tự nói: “Ở đây là nhà ăn, không cần câu nệ, ngồi xuống ăn cơm.”
“Rõ!”
Tiếng này của Trần Kiệt rất có khí thế, nói xong ngồi xuống, cầm đũa cắm cúi ăn từng miếng lớn, Ôn Nam nhìn gân xanh nổi lên trên thái dương Trần Kiệt vì nhai thức ăn, cân nhắc một chút, nói: “Anh ăn chậm thôi, không vội.”
Trần Kiệt mạnh mẽ ho khan mấy tiếng, mặt đỏ bừng nuốt thức ăn trong miệng xuống, đầu cũng không ngẩng: “Tôi không sao.”
Trần Tự nhìn Ôn Nam bên cạnh, từ lúc nãy lông mày nhíu lại vẫn chưa giãn ra, anh cụp mắt, đợi Trần Kiệt đối diện ăn xong cơm.
Người trong nhà ăn còn một nửa, không gian rộng lớn, âm thanh ồn ào.
Trần Kiệt vài miếng lùa xong cơm trong bát, đặt đũa lên trên bát, ngồi thẳng người: “Tôi ăn xong rồi.”
“Có muốn uống chút nước không?”
Ôn Nam thấy anh ta ăn khô không uống, cũng không biết có khát không.
Trần Kiệt lắc đầu: “Tạm thời không uống.”
Trần Tự lại liếc nhìn Ôn Nam, sau đó nhìn Trần Kiệt: “Ôn Nam nói, cậu quen Ôn Quốc?”
Trần Kiệt gật đầu: “Quen.”
Trần Tự: “Nói về tình hình của Ôn Quốc, còn có tình hình nhà họ Ôn.”
Ôn Nam theo bản năng quay đầu nhìn Trần Tự, có chút buồn bực: “Anh, trưa nay Trần liên trưởng đều nói với em rồi.”
Nghe tiếng “anh” này của cô, trong lòng Trần Tự như bị chặn một tảng đá, giọng anh bình tĩnh, không có phập phồng: “Anh muốn nghe cậu ta nói lại lần nữa.”
Ôn Nam “ồ” một tiếng không nói gì.
Ánh mắt nghi hoặc của Trần Kiệt đảo qua đảo lại giữa Trần Tự và Ôn Nam vài giây, không suy nghĩ kỹ tại sao Ôn Nam gọi Trần doanh trưởng là anh, anh ta kể lại những lời trưa nay nói với Ôn Nam một chữ không sót cho Trần Tự nghe một lần, nói không sai chút nào, giống hệt kết quả Trần Tự điều tra được lúc đầu, thậm chí người này còn biết Ôn Nam sống ở nhà dượng cô.
Trần Kiệt tiếp tục nói: “Ôn Quốc nói, em gái cậu ấy sống ở nhà dượng không tốt lắm, tuy con bé đó không nói với cậu ấy, nhưng cậu ấy không ngốc, có thể nhìn ra.” Anh ta nhìn Ôn Nam: “Anh trai cô vẫn luôn rất quan tâm cô, ở trên núi một tháng, trong miệng luôn nhắc tới cô.”
Tim Ôn Nam thắt lại, cũng không biết là cảm xúc của nguyên chủ hay là bản thân cô chưa từng được người ta nhớ thương nhắc tới như vậy, hốc mắt lập tức có chút nóng lên, cô mím c.h.ặ.t môi, kìm nén nước mắt chực trào ra.
