Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 191
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:21
Anh cúi mắt, Ôn Nam không nhìn rõ vẻ mặt trong mắt anh, nhưng mơ hồ có thể cảm nhận được, Trần Tự hình như đang tức giận.
Ôn Nam thật sự không ngồi yên được, vừa định đứng dậy, cổ tay phải đã bị Trần Tự nắm lấy. Bàn tay to lớn khô ráo ấm áp của người đàn ông ngăn cô đứng dậy, kéo cánh tay cô đến trước mặt, xoa bóp cánh tay phải mỏi nhừ cho cô. Người Ôn Nam có chút cứng đờ, cơ bắp cánh tay cũng căng cứng. Trần Tự xoa bóp, giọng trầm ấm từ tính: “Thả lỏng.”
Ôn Nam: …
Cô đặt tay trái lên đùi, cúi đầu, cố gắng thả lỏng.
Trong tầm mắt, bàn tay thon dài của người đàn ông dần dần đi lên, nhẹ nhàng xoa bóp bên ngoài cánh tay cô, dần dần chuyển sang bên trong cánh tay. Cảm giác khác thường không ngừng lượn lờ trong cơ thể, theo m.á.u xông thẳng, Ôn Nam cảm thấy hơi thở của mình sắp căng cứng. Cô muốn đứng dậy bỏ chạy, không muốn ở một mình với Trần Tự. Ngay lúc cô định rút tay về, trên đầu đột nhiên vang lên giọng của Trần Tự: “Cô muốn lấy Trần Kiệt không?”
Ôn Nam ngỡ ngàng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Trần Tự, không hiểu sao anh lại đột nhiên hỏi chuyện này.
Đôi mắt đen kịt của người đàn ông nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Ôn Nam, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên mặt cô, đầu ngón tay chạm vào mạch đập của cô để cảm nhận nhịp tim, lặp lại câu hỏi: “Nói cho tôi biết, cô có muốn kết hôn với Trần Kiệt không?”
"Em..."
Ôn Nam bị Trần Tự nhìn đến mức toàn thân càng thêm cứng đờ, đôi mắt người đàn ông như đang dò xét vẻ bề ngoài của cô, nhìn thấu bí mật giấu kín nơi sâu thẳm trong lòng cô. Ôn Nam sợ bí mật cô thích anh bị phát hiện, sợ đến mức vội vàng cúi đầu tránh ánh mắt của Trần Tự, cánh tay phải giãy giụa, không thoát ra được.
Giọng nói người đàn ông khàn đi vài phần: "Ôn Nam, trả lời anh."
Ôn Nam cúi đầu nhìn đôi chân thon dài căng c.h.ặ.t của người đàn ông, áo cộc tay quân phục dán vào bụng, có thể lờ mờ nhìn thấy đường nét cơ bụng cân đối đầy sức mạnh, khuôn mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, dời tầm mắt, thấp giọng nói: "Em vẫn đang tìm hiểu anh ấy, nếu không hợp, em sẽ không kết hôn."
Trần Tự cười, tiếng tim đập kịch liệt dưới đầu ngón tay như đang gõ vào da thịt cô, ý cười nở rộ bên môi người đàn ông khiến Ôn Nam có chút khó hiểu, cô khẽ ngẩng đầu, có chút nghi hoặc: "Anh, anh cười gì vậy?"
"Không có gì."
Trần Tự rũ mắt, nhẹ nhàng bóp tay cho Ôn Nam.
Hơi thở trầm lắng bao quanh người đàn ông vô hình trung tan biến, ngay cả ngọn đèn trong bếp cũng trở nên sáng hơn, cảm giác khác thường trên cánh tay khiến tim Ôn Nam run rẩy, cô co ngón tay lại, nhìn thoáng qua yết hầu đang chuyển động của Trần Tự, mắt nóng lên, quay đầu nhìn sang chỗ khác, trong lòng thực sự nhịn không được muốn chạm vào, muốn đến gần anh, ý niệm này vừa xuất hiện, Ôn Nam lập tức cảm thấy mình giống như một nữ lưu manh, còn là một nữ lưu manh tơ tưởng đến đối tượng của người khác.
Nghĩ đến việc Trần Tự có người trong lòng, Ôn Nam giống như bị dội một gáo nước lạnh lên đầu.
Nước trong nồi đang sôi sùng sục, Ôn Nam nói: "Không bóp nữa, nước sôi rồi."
Trần Tự nói: "Được."
Người đàn ông đứng dậy đi ra ngoài, một lát sau xách thùng gỗ đi vào, bưng nồi nước nóng đã đun sôi đổ vào trong thùng gỗ: "Em về phòng đợi đi, anh pha xong nước lạnh sẽ khiêng vào."
Ôn Nam "ồ" một tiếng, đứng dậy chạy biến.
Trần Tự nhìn hai cái chân ngắn của cô đảo nhanh thoăn thoắt.
Anh pha xong nước lạnh, khiêng thùng gỗ vào phòng Ôn Nam, nhìn Ôn Nam đang ngồi cúi đầu bên mép giường, gọi cô một tiếng: "Ôn Nam."
Ôn Nam ngẩng đầu: "Sao vậy ạ?"
Trần Tự nói: "Em không cần cứ trốn tránh anh, không cần thiết vì Trần Kiệt mà tị hiềm với anh."
"Em không..." trốn tránh anh.
Ba chữ cuối cùng của Ôn Nam mắc kẹt trong cổ họng, cô nhìn đôi mắt đen dường như có thể nhìn thấu lòng người của Trần Tự, cứ thế không nói tiếp được nữa, thế là chột dạ cúi đầu: "Em biết rồi."
Đáy mắt Trần Tự mang theo ý cười: "Sáng mai em cứ ngủ nướng đi, bên nhà ăn anh xin nghỉ giúp em một ngày, ngày mai chúng ta đi huyện Phong Lâm."
Ôn Nam ngẩng đầu: "Đi huyện Phong Lâm làm gì ạ?"
Trần Tự nói: "Con trai chú Lý ngày mai kết hôn, điện thoại gọi đến đơn vị rồi."
Từ khu gia thuộc đến huyện Phong Lâm đi đi về về mất sáu bảy tiếng đồng hồ, cô thực sự không muốn ở riêng với Trần Tự, thế là mím môi, nhìn sắc mặt Trần Tự nói: "Em có thể không đi không? Ngày mai em còn phải làm bánh ngọt, còn rất nhiều rau đang đợi..."
Trần Tự chặn lời cô: "Chú Lý chính miệng nói, bảo anh đưa em theo."
Ôn Nam:...
Được rồi.
Cô ủ rũ gật đầu: "Em biết rồi."
Trần Tự ghét nhất nhìn thấy bộ dạng ủ rũ cụp đuôi của cô, trước khi tìm được Trần Kiệt, cô đối với anh vừa cười vừa nói, thỉnh thoảng còn dính lấy anh, sau khi tìm được Trần Kiệt, không phải nghĩ cách giữ khoảng cách tị hiềm với anh thì là cúi đầu không nói chuyện, lông mày người đàn ông nhíu lại: "Tắm xong thì ngủ đi, ngày mai anh đi nhà ăn xin nghỉ giúp em."
Trần Tự chưa bao giờ cảm thấy, sự xuất hiện của một người lại chướng mắt đến thế.
Anh xoay người đi ra ngoài, giúp Ôn Nam đóng cửa phòng, đợi khi trong phòng chỉ còn lại một mình Ôn Nam, cô hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra sau lưng toát một tầng mồ hôi mỏng. Ôn Nam đi tới cài then cửa, kéo rèm cửa sổ, cởi quần áo ngồi vào trong thùng gỗ, cánh tay phải hoàn toàn ngâm vào trong nước nóng, cô nắn nắn cánh tay phải, nhớ tới lực đạo ngón tay mạnh mẽ của Trần Tự ấn lên đó, Ôn Nam suýt chút nữa bị nước miếng của mình làm sặc.
Cô vỗ vỗ má, cố gắng để bản thân đừng nghĩ nữa.
Ôn Nam tắm xong, thay quần áo sạch sẽ, uống nửa ca nước rồi đi ngủ, ngủ mơ mơ màng màng thì nghe thấy trong sân vang lên tiếng nước rào rào, chắc là Trần Tự chạy bộ về rồi, Ôn Nam trở mình tiếp tục ngủ, cũng không biết ngủ bao lâu, bị buồn tiểu làm tỉnh giấc, cô bò dậy mở cửa phòng, vừa đi ra ngoài liền đụng phải Trần Tự đang ngồi xổm dưới mái hiên. Người đàn ông ở trần, cơ bắp sau lưng rõ ràng từng thớ thịt, cân đối lại không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn, thắt lưng tinh tráng, nhìn rất có cảm giác sức mạnh.
