Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 192
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:21
Ôn Nam sững sờ tại chỗ, tay nắm tay nắm cửa, ra cũng không được mà vào cũng không xong, cứ thế kẹt ở đó.
Trần Tự không ngờ Ôn Nam sẽ dậy đi vệ sinh đêm, anh đứng dậy nhìn về phía Ôn Nam ở cửa phòng bên cạnh, mặc áo ba lỗ nhỏ và quần đùi, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, làm nổi bật làn da lộ ra bên ngoài trắng nõn mịn màng, vùng da lớn dưới xương quai xanh có thể nhìn thấy đường cong gò bồng đảo, eo thon nhỏ, một vòng tay ôm hết, đôi chân thon thẳng dưới quần đùi cứ thế lộ ra trước mắt Trần Tự, hơi thở người đàn ông trong sát na căng c.h.ặ.t, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt vài cái, đột nhiên xoay người về phòng đóng cửa lại.
Tiếng đóng cửa trong đêm rất rõ ràng.
Tay nắm khung cửa của Ôn Nam buông lỏng, thở hắt ra một hơi đầy nguy hiểm.
Nếu cô biết Trần Tự đang ngồi xổm dưới mái hiên, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng sẽ mặc áo khoác ra ngoài, cách ăn mặc này ở thế kỷ mới thì chẳng có vấn đề gì, nhưng ở đây thì không được, cũng không biết mình có phải lại để lại ấn tượng xấu cho Trần Tự không?
Đợi ngày mai liệu Trần Tự có lại nói cô một trận không?
Ôn Nam nhìn thoáng qua ánh sáng hắt ra từ phòng Trần Tự, xoay người về phòng thở dài không thành tiếng, sau đó cầm chiếc áo khoác màu xanh lam vắt ở cuối giường mặc vào chạy ra nhà vệ sinh.
Biết thế buổi tối không uống nửa ca nước kia rồi.
Đi vệ sinh xong, Ôn Nam khép c.h.ặ.t áo khoác, khi đi ngang qua cửa phòng Trần Tự, do dự một chút, vẫn là nhận lỗi trước: "Anh, em không biết anh ở bên ngoài, xin lỗi anh."
Trong phòng truyền đến giọng nói từ tính khàn khàn của Trần Tự: "Không sao."
Giọng anh còn khàn hơn lúc trước: "Không còn sớm nữa, em mau ngủ đi."
Ôn Nam cũng không biết Trần Tự nghĩ về cô thế nào, cô mím môi, cuối cùng không nói gì cả, chạy về phòng đóng cửa lại, vùi đầu vào giường vỗ vỗ đầu, ảo não tại sao trước khi ra ngoài không nhìn xem dưới mái hiên có người hay không. Ôn Nam trằn trọc trên giường, cũng không biết lăn lộn bao lâu mới ngủ được, mãi đến khi tiếng kèn hiệu bên ngoài vang lên, trong chuồng gà truyền đến tiếng gà kêu cục cục mới mơ màng tỉnh lại, ánh sáng rực rỡ xuyên qua rèm cửa chiếu lên giường, Ôn Nam nheo mắt, bỗng nhiên phản ứng lại còn phải đi nhà ăn xào rau, giờ này e là đã đến giờ cơm rồi!
Ôn Nam vội vàng mặc quần áo, lúc mở cửa chạy ra ngoài vừa vặn đụng phải Trần Tự từ bên ngoài trở về.
Người đàn ông mặc quân phục, vạt áo sơ vin trong quần, thắt lưng cài dây lưng màu đen, dáng người cao lớn đĩnh đạc, eo thon gọn, vô hình trung bộc phát cảm giác sức mạnh, đi theo sau anh còn có một người, là Chu Nham của đoàn ba, anh ta cũng mặc quân phục, thể hình ngang ngửa Trần Tự. Ôn Nam ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, Trần Tự tối qua nói con trai Cục trưởng Lý hôm nay kết hôn, anh đã xin nghỉ giúp cô một ngày.
Giấc ngủ này cô ngủ đến mụ mị cả người rồi.
Trần Tự cười nói: "Dậy rồi à."
Người đàn ông đi đến bên giếng bơm nửa chậu nước, nhấc mắt nhìn thoáng qua Ôn Nam vẫn còn hơi ngơ ngác, đáy mắt tràn đầy dịu dàng: "Qua đây đ.á.n.h răng rửa mặt đi, ăn cơm xong chúng ta đi."
Ôn Nam nhìn thấy Trần Tự liền nghĩ đến sự xấu hổ tối qua, cô không dám nhìn Trần Tự, cúi đầu đi qua ngồi xổm xuống rửa mặt đ.á.n.h răng. Trần nãi nãi từ cửa sổ bếp thò đầu ra: "Tiểu Tự, bưng cơm, ăn cơm thôi." Sau đó nhìn về phía Chu Nham: "Tiểu Nham đến rồi à."
Chu Nham cười nói: "Bà ơi, lâu rồi không gặp, bà có nhớ cháu không."
Trần Tự và Chu Nham là chiến hữu cùng điều chuyển từ một đơn vị tới, đều từng làm lính dưới trướng Cục trưởng Lý, hồi đó khi Trần Tự ở khu gia thuộc bên kia, Chu Nham thường xuyên đến nhà họ Trần, quan hệ với hai anh em nhà họ Trần đều rất thân thiết.
Trần nãi nãi cười hiền từ: "Đương nhiên nhớ rồi, bà còn bảo sao lâu rồi cháu không qua đây."
Chu Nham nói: "Thời gian trước đi dã ngoại huấn luyện, mấy hôm nay mới về ạ."
Anh ta nhìn thoáng qua Ôn Nam rửa mặt xong đứng dậy lau mặt, từ lần trước biết cô và Trần Kiệt đang tìm hiểu nhau, Chu Nham không còn mặt dày đi tìm Ôn Nam nữa, giữ chừng mực cần có, lúc này lại nhìn thấy Ôn Nam, Chu Nham sảng khoái chào hỏi: "Ôn Nam."
Ôn Nam cười nói: "Chu doanh trưởng."
Cô vừa rửa mặt xong, lông mi ướt át, đáy mắt sáng ngời đẫm lệ sương mù, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn xinh đẹp, đặc biệt khi cười lên lúm đồng tiền trên má cực kỳ thu hút ánh nhìn, Chu Nham nhìn đến thất thần một lúc, anh ta còn chưa dời tầm mắt, Trần Tự đã chắn trước mặt anh ta, vắt khăn mặt trong tay Ôn Nam lên dây phơi: "Rửa mặt xong thì vào ăn cơm."
Trần Tự đứng rất gần cô, gần như trong khoảnh khắc anh áp lại gần, Ôn Nam cảm nhận được hơi nóng mãnh liệt trên người đàn ông, cô lùi lại một bước, vội vàng cúi đầu nói: "Vâng."
Trần Tự:...
Bộ dạng tránh anh như tránh tà của Ôn Nam suýt chút nữa khiến Trần Tự tức cười, hóa ra mấy lời anh nói tối qua đều công cốc rồi.
Bình thường trên bàn cơm đều là ba người, hôm nay hiếm khi ngồi bốn người, Trần nãi nãi hỏi Chu Nham: "Tiểu Nham, bố mẹ cháu sức khỏe vẫn tốt chứ?"
Chu Nham cười nói: "Đều tốt cả ạ, lần này cháu đi dã ngoại huấn luyện ở nơi gần nhà cháu, tranh thủ về thăm hai ông bà một chuyến."
Trần nãi nãi bảo Chu Nham ăn nhiều chút, sau đó hỏi: "Chuyến này cháu về, bố mẹ cháu có giới thiệu vợ cho cháu không? Bà nhớ cháu lớn hơn Tiểu Tự một tuổi, thế nào rồi, bao giờ cháu lập gia đình?"
Chu Nham:...
Anh ta phát hiện bất kể là bố mẹ anh ta hay người trong thôn, bao gồm cả Trần nãi nãi, gặp anh ta đều phải hỏi bao giờ kết hôn.
Chu Nham nói: "Không vội ạ."
Trần nãi nãi biết, Tiểu Tự, Tiểu Châu và Chu Nham đều một dạng, hễ nhắc đến chuyện lập gia đình, cả ba đứa đều nói không vội, nhớ tới tối hôm kia Trần Tự nói nó có người trong lòng, nhìn thoáng qua thằng cháu đích tôn đang cắm cúi ăn cơm, muốn moi được lời từ miệng nó e là khó, lúc đầu không biết thì thôi, bây giờ biết rồi, Trần nãi nãi ngủ cũng thấy sốt ruột, thằng cháu út ở xa không quản được, vậy thì quản thằng cháu lớn trước, thế là hỏi Chu Nham: "Tiểu Nham, Tiểu Tự nhà bà nói nó có người trong lòng rồi, bà hỏi nó, thằng nhóc này cũng không nói cho bà biết, cháu ngày nào cũng ở cùng Tiểu Tự, cháu có biết là ai không?"
