Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 216
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:23
"Ưm—"
Ôn Nam hừ một tiếng, cảm thấy mình sắp ngạt thở đến nơi rồi.
Trần Tự cuối cùng cũng chịu buông tha cho cô. Lúc hai bờ môi tách ra, kéo theo sợi nước bọt. Tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông vang vọng trong chiếc xe đóng kín, nghe mà Ôn Nam đỏ mặt tía tai. Mắt cô đã thích ứng với bóng tối, có thể nhìn thấy Trần Tự gần trong gang tấc. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông gắt gao nhìn chằm chằm cô. Giờ phút này cô giống như không mảnh vải che thân phơi bày trước mặt anh. Ngón tay thô ráp cọ xát nơi gáy, gây ra từng trận run rẩy.
Ôn Nam không dám nhìn Trần Tự, ánh mắt đảo loạn, tim đập rất nhanh.
"Ôn Nam."
Trần Tự vùi đầu vào hõm cổ cô thở dốc nặng nề mấy tiếng, giữ lấy gáy Ôn Nam, hôn một cái lên dái tai cô. Đối với anh, Ôn Nam là sự tồn tại một khi đã dính vào thì không thể cai được. Anh muốn thời thời khắc khắc ôm Ôn Nam, muốn lập tức cưới cô qua cửa, muốn nắm tay cô nói với tất cả mọi người đây là vợ anh.
Tai Ôn Nam đỏ đến mức có thể rỉ m.á.u, nhất là giọng nói khàn khàn từ tính của người đàn ông, nghe mà người Ôn Nam tê dại.
Cô đợi câu tiếp theo của Trần Tự, một lúc sau người đàn ông mới nói: "Đợi bà nội về, anh sẽ nói chuyện của hai chúng ta cho bà nội biết. Sau đó đi một chuyến về quê em, đón dì nhỏ của em lên, liên lạc với bộ đội lúc còn sống của anh trai em, giúp em làm rõ quan hệ với anh. Đợi xử lý xong những chuyện này chúng ta sẽ kết hôn."
Ôn Nam mím mím môi, nhỏ giọng nói: "Không vội."
Vừa nói xong liền đối diện với đôi mắt đen nhánh của Trần Tự. Đáy mắt người đàn ông mang theo ý cười nhìn cô, Ôn Nam lại cảm thấy nụ cười của anh mang theo chút lạnh lẽo: "Em không vội anh vội."
Ôn Nam:...
Trong đêm tối đen như mực, Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng đứng trước cửa nhà khách, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn đầu hẻm hai bên. Đỗ đoàn trưởng lại lấy từ trong túi ra hai điếu t.h.u.ố.c, châm cho Hà doanh trưởng và mình mỗi người một điếu. Đỗ đoàn trưởng dùng sức rít một hơi t.h.u.ố.c, mắng: "Cái thằng ranh con này vứt hai chúng ta lại rồi chạy mất, để ông đây giống như thằng ngốc đứng gác trước cửa nhà khách nửa đêm nửa hôm."
Hà doanh trưởng cười nói: "Hai chúng ta nên thấy may mắn vì bây giờ không phải mùa đông, nếu không còn phải chịu rét nữa."
Đỗ đoàn trưởng:...
Đang nói chuyện, góc ngoặt phía trước nhìn thấy ánh đèn, ngay sau đó chiếc xe rẽ ra khỏi góc ngoặt chạy về phía bọn họ, không nhanh không chậm dừng lại trước mặt bọn họ. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là tìm thấy Ôn Nam rồi, nếu không Trần doanh trưởng không thể bình tĩnh như vậy được. Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng nhìn thấy Ôn Nam ở ghế phụ, hai người mở cửa sau ngồi vào. Đỗ đoàn trưởng mắng một câu: "Lần sau cậu còn vứt ông đây ở cửa nhà khách nữa, về ông bắt cậu đi đứng gác!"
Khóe môi Trần Tự mím lại ý cười, lúc nhịn cười bả vai run lên hai cái. Từ kính chiếu hậu nhìn thấy Đỗ đoàn trưởng trừng tròn mắt, lập tức nghiêm mặt nói: "Rõ!"
Ôn Nam không ngờ Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng cũng đến. Cô quay đầu ngoan ngoãn gọi hai tiếng: "Đỗ đoàn trưởng, Hà doanh trưởng."
Nói xong lại nhìn về phía trước, không dám để hai người nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng và đôi môi hơi sưng đỏ vì bị Trần Tự bắt nạt. Cô mím mím môi, trên môi dường như vẫn còn lưu lại hơi thở của Trần Tự.
Đỗ đoàn trưởng đáp một tiếng, sau đó liếc nhìn Ôn Nam: "Ôn Nam, cháu sao rồi, không ai bắt nạt cháu chứ?"
Hà doanh trưởng cũng nói: "Đúng vậy, có ai bắt nạt cháu không? Cháu nói với chú, chú trút giận cho cháu."
Hai người nghiễm nhiên coi Ôn Nam như trẻ con. Nhất là chuyện của Lý Hồng Bình lần trước khiến mấy người trong lòng đều có bóng ma, chỉ sợ Ôn Nam ở huyện thành lại gặp phải Lý Hồng Bình thứ hai.
Trong lòng Ôn Nam vừa ấm áp vừa nóng hổi, cười ngọt ngào: "Không ai bắt nạt cháu ạ."
Ở thế kỷ mới không ai quan tâm cô, để ý đến cô. Cho dù cô bị các bạn nữ kéo bè kết phái cô lập ở trường, thầy cô, phụ huynh, không một ai hỏi han cô, để ý đến cô. Từ nhỏ đến lớn, cô ở đâu cũng không hòa nhập được. Trường học họp phụ huynh, cả lớp chỉ có phụ huynh của cô vắng mặt. Lớp tổ chức bất kỳ hoạt động nào cần nộp tiền, cô luôn là người không tham gia. Không phải cô không muốn tham gia, mà là không ai nộp tiền cho cô. Lên cấp hai cấp ba, thẻ ăn và tiền tiêu vặt của người khác đều là thứ cô khao khát mà không thể với tới.
Người khác ăn những món ăn nóng hổi, cô ăn bánh bao nguội ngắt với rau cải bẹ muối. Mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp ba, Ôn Nam vẫn chưa từng nếm thử mùi vị của hamburger là gì, chưa từng uống trà sữa là mùi vị gì, thậm chí ngay cả nước ngọt có ga là mùi vị gì cũng không biết. Cô chỉ có thể nhìn hai người anh trai ăn, đợi bọn họ ăn xong lại đến trước mặt cô khoe khoang một phen, nói cô không có bố không có mẹ, là đứa trẻ hoang không ai cần.
Sau này thi đỗ đại học, ông bà nội càng không muốn tiêu tiền vì cô. Bọn họ cảm thấy con gái học nhiều đến mấy cũng phải lấy chồng. Cô dựa vào học bổng của mình, đi làm thêm, gian nan vượt qua bốn năm đại học.
Mỗi lần nhớ lại những chuyện này, Ôn Nam đều tự hỏi, ý nghĩa cô sống trên cõi đời này là gì?
Từ khi đến thế giới này, cô cảm nhận được sự che chở của người thân, sự quan tâm thiện ý của bạn bè, còn có sự chăm sóc chu đáo của Trần Tự. Dần dần cảm thấy, hóa ra con người sống một đời còn có thể ghi lại nhiều khoảnh khắc hạnh phúc nhỏ bé đến vậy.
Sự ửng đỏ trên mặt dần phai đi, Ôn Nam quay đầu cười nhìn hai người: "Đỗ đoàn trưởng, Hà doanh trưởng, cảm ơn hai chú đã đến tìm cháu. Ngày mai cháu sẽ làm thêm vài loại bánh ngọt."
Trần Tự bổ sung một câu: "Bánh ngọt ngày mai tôi mời, bao no."
Hà doanh trưởng "hê dô" một tiếng: "Trần doanh trưởng, cậu mà nói vậy, tôi không khách sáo đâu nhé. Tôi là kéo theo cả gia đình đấy, ăn không ít đâu."
Trần Tự qua kính chiếu hậu liếc nhìn Hà doanh trưởng, trên mặt mang theo nụ cười: "Cứ mở rộng bụng mà ăn, tôi mời nổi."
Đỗ đoàn trưởng không hề khách sáo chút nào: "Ngày mai tôi dẫn thím cậu đi cùng."
Lúc đi mất một tiếng, lúc về mất ba tiếng. Ôn Nam tựa vào ghế phụ ngủ rất say. Lúc xe đi đến đoạn đường xóc nảy, Trần Tự cố ý giảm tốc độ, chầm chậm lái qua. Đỗ đoàn trưởng và Hà doanh trưởng hôm nay cũng mệt lả rồi, hai người cũng ngủ thiếp đi. Đợi xe chạy đến khu gia thuộc hai người mới tỉnh lại. Hà doanh trưởng liếc nhìn Ôn Nam vẫn đang ngủ, nói với Trần Tự: "Cậu đưa Ôn Nam về đi, tôi lái xe về bộ đội."
