Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 217
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:24
Trần Tự: "Được."
Đỗ đoàn trưởng ngáp một cái: "Vậy tôi về ngủ trước đây."
Trần Tự mở cửa ghế phụ, nhìn khuôn mặt ngủ say không chút phòng bị của Ôn Nam, cười khẽ một tiếng. Anh tháo dây an toàn cho cô, luồn cánh tay qua lưng và khoeo chân cô bế ra ngoài. Hà doanh trưởng ngáp ngắn ngáp dài lái xe đi. Trần Tự mở cửa nhà đóng lại, bế Ôn Nam vào phòng, đặt cô lên giường. Người trong mộng "ưm" một tiếng, tiếng kêu này trong đêm khuya tĩnh lặng giống như một con quái vật khổng lồ khuấy động phong vân. Trần Tự cúi người, một tay chống bên đầu Ôn Nam, tay kia xoa xoa làn da mịn màng của Ôn Nam. Phần thịt thô ráp ở đầu ngón tay lướt qua hàng lông mi cong v.út, ch.óp mũi, rơi trên bờ môi. Môi cô hồng hào, cũng rất mềm.
Hơi thở nóng rực phả vào ngón tay anh, quạt vào lớp lông tơ gần như không thể nhận ra.
Màu mắt đen sâu thẳm của người đàn ông càng tối hơn. Anh nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên môi Ôn Nam, thấy đôi mày thanh tú của Ôn Nam nhíu lại, chiếc lưỡi nhỏ màu hồng phấn l.i.ế.m l.i.ế.m bờ môi, Trần Tự bật cười trầm thấp. Anh lại c.ắ.n nhẹ một cái lên môi cô, trêu chọc cô, mãi cho đến khi Ôn Nam trở mình để lại cho anh một cái gáy anh mới thôi.
Trần Tự đứng thẳng người, cúi đầu nhìn sự khác thường của mình, cảm thấy đúng là không có việc gì tự tìm tội cho mình chịu.
Anh cởi giày và tất cho Ôn Nam, đắp chăn mỏng mùa hè cho cô rồi mới đóng cửa đi ra ngoài.
Giấc ngủ này của Ôn Nam ngủ đến mức trời đất tối tăm, mãi cho đến khi Trần Tự gọi cô mới tỉnh. Ôn Nam mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn căn phòng quen thuộc mới nhận ra tối qua mình đã về đến nhà rồi. Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Trần Tự bế cô vào. Ôn Nam ngồi dậy, lúc chuẩn bị mặc quần áo mới phát hiện quần áo trên người vẫn chỉnh tề. Cô xuống giường xỏ giày bước ra ngoài, nhìn thấy Trần Tự đang cho gà ăn trong sân: "Anh, tối qua anh có ngủ không?"
Ôn Nam vừa nói xong mới phản ứng lại.
Quả nhiên, Trần Tự quay người nhìn cô, nhắc nhở: "Không có người ngoài, đừng gọi anh là anh."
Nghe không lọt tai.
Khiến anh luôn có cảm giác đang bắt nạt em gái.
Ôn Nam "ồ" một tiếng, đi đến bên giếng đ.á.n.h răng rửa mặt. Hai người bước ra khỏi cửa nhà, Ôn Nam hỏi chuyện chị dâu cả của Trần nãi nãi. Trần Tự nói: "Trước đây anh chưa từng gặp bà ấy, thỉnh thoảng nghe bà nội nhắc đến. Năm bà ấy đi bố anh vừa mới sinh, bố anh cũng chưa từng gặp bà ấy. Mãi đến hai năm trước thím Đinh theo quân đến nhắc đến tên bà ấy mới biết bà ấy hiện tại gả vào làng nhà chồng thím Đinh."
Hai người đến bộ đội, Trần Tự xoa xoa đầu Ôn Nam: "Vào đi."
Ôn Nam cười nói: "Vâng."
Cô chạy chậm vào nhà ăn, vừa vào đã bị Ngô Phượng kéo lại, nhìn cô ngó trái ngó phải, nhìn đến mức Ôn Nam không hiểu ra sao. Cùng đi tới còn có Hồ Tú. Giờ này Tư vụ trưởng Dương Chí Đồng cũng bước vào, nhìn thấy Ôn Nam liền cười nói: "Dì nãi nãi cháu đi rồi à?"
Ôn Nam gật đầu: "Vâng ạ."
Ngô Phượng nói: "Cháu không sao chứ?"
Ôn Nam lắc đầu, cô thì có thể có chuyện gì chứ?
Ngô Phượng lúc này mới thôi, cùng Ôn Nam bọn họ đi vào bếp sau, sau đó nói: "Cháu không biết đâu, Tiểu Nga tối qua đến nhà ăn cứ lải nhải về cháu mãi, nói cháu đi tiễn dì nãi nãi đến giờ vẫn chưa về, chỉ sợ cháu xảy ra chuyện gì trên đường. Cứ đợi mãi đến lúc người trong nhà ăn đi hết cũng không thấy cháu về, liền đến bộ đội tìm Đỗ đoàn trưởng bọn họ, bảo Đỗ đoàn trưởng bọn họ đến huyện thành tìm cháu."
Chuyện này Ôn Nam biết, tối qua Hà doanh trưởng đã nói với cô rồi.
Thím Ngô thở phào nhẹ nhõm nói: "Cháu không biết đâu, làm thím cũng sợ c.h.ế.t khiếp. Cháu một cô gái nhỏ đến huyện thành rộng lớn như vậy, lỡ như xảy ra chuyện gì anh cháu lại không ở bên cạnh, gọi trời trời không thấu gọi đất đất không thưa. May mà cháu bình an trở về."
Hồ Tú thái hành xong, hành tây hơi cay mắt. Cô ấy chớp chớp mắt, nói: "Đúng vậy, bọn chị vừa nãy còn nhắc đến em, cũng không biết em đã về chưa."
Trong lòng Ôn Nam ấm áp, cảm kích nhìn bọn họ cười nói: "Thím, chị Hồ Tú, cảm ơn mọi người đã quan tâm."
Bữa sáng làm xong, các quân nhân lục tục đến nhà ăn. Ôn Nam phát hiện rất nhiều người bước vào nhà ăn đều nhìn cô một cái trước rồi mới đi lấy cơm, nhìn đến mức Ôn Nam có chút khó hiểu. Cô lấy cơm thức ăn xong, đi đến chiếc bàn trong góc ngồi xuống. Một lát sau Chu Nham và Giang Tiến đi tới. Hai người lấy cơm thức ăn xong đi tới, Chu Nham liếc nhìn Ôn Nam, lông mày nhíu lại một chút, trong mắt xẹt qua một tia lo lắng gần như không thể nhận ra: "Ôn Nam, hôm qua tình hình thế nào? Anh nghe người của đoàn 1 nói hôm qua em bị lạc ở huyện thành."
Giang Tiến cắm cúi và một miếng cơm nói: "Thím Trương tối qua ở ngoài bộ môn giọng to lắm, nghe có vẻ rất nghiêm trọng."
Ôn Nam:...
Thảo nào vừa nãy có nhiều người vừa vào đã nhìn cô như vậy, chắc chắn có liên quan đến chuyện cô 'bị lạc' ở huyện thành. Lúc này những người đang ăn cơm còn có vài người quay đầu nhìn cô. Ôn Nam cảm thấy mình giống như động vật quý hiếm trong sở thú vậy, cả người không được tự nhiên. Chu Nham thấy cô không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mặt cô: "Sao không nói gì?"
Ôn Nam sửng sốt, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt quan tâm của Chu Nham, vội vàng lắc đầu: "Em không sao, hôm qua tiễn dì nãi nãi em ra ga tàu hỏa, lúc đến bến xe khách thì không kịp chuyến xe về công xã Hồng Tinh, liền ngủ lại nhà khách."
Chu Nham thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu và vài miếng cơm, sau đó lại ngẩng đầu nhìn Ôn Nam, nhìn đến mức Ôn Nam khó hiểu, sờ sờ mặt mình: "Trên mặt em có dính bẩn à?"
Chu Nham ho nhẹ một tiếng: "Không có."
Ôn Nam nhìn một vòng không thấy Trần Tự, đang định hỏi Giang Tiến Trần Tự đâu, thì thấy bên hông cửa lớn nhà ăn có hai người đang đứng, là Trần Tự và Trần Kiệt. Hai người không biết đang nói gì, trên mặt Trần Kiệt nở nụ cười, Trần Tự đưa tay vỗ vỗ vai Trần Kiệt, sau đó hai người cầm hộp cơm bước vào. Có lẽ ánh mắt của cô quá chăm chú, Trần Tự liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô. Người đàn ông mày mắt mang theo ý cười, nhìn đến mức hai má Ôn Nam nóng bừng.
Hai người lấy cơm xong ngồi qua đây. Trần Tự tự nhiên gắp thịt trong bát sang bát Ôn Nam, còn cơm Ôn Nam ăn không hết đều vào bụng Trần Tự.
