Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 222
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:24
Xung quanh đều là hơi thở của Trần Tự, dần xua tan đi sự sợ hãi trong lòng Ôn Nam.
Cô theo bản năng nhấc đôi chân đang lơ lửng kẹp lấy vòng eo săn chắc của Trần Tự, hai tay lại giấu trước n.g.ự.c Trần Tự, cảm nhận tiếng tim đập nơi l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông.
Gần như ngay khi hai chân Ôn Nam kẹp lấy eo bụng Trần Tự, toàn thân người đàn ông đều căng cứng. Đã thế người trong lòng còn không an phận mà cựa quậy. Yết hầu Trần Tự lăn lộn nhanh vài cái, giọng nói trong đêm khàn đặc: "Đừng cựa quậy."
Ôn Nam mím mím môi, không cựa quậy nữa.
Cô chỉ là hơi không thoải mái, gốc đùi bị mặt khóa thắt lưng lạnh cứng của Trần Tự cấn vào không thoải mái, liền muốn tránh đi một chút.
Giờ này mọi người đều đã ăn tối xong, đèn trong sân nhỏ của nhiều nhà trong khu gia thuộc đều đã tắt. Lúc đi ngang qua con hẻm chính, Trần Tự hít sâu một hơi, hôn một cái lên vành tai Ôn Nam: "Đến khu gia thuộc rồi, trong hẻm vẫn còn người, xuống đi bộ, đừng để người ta nhìn thấy."
Ôn Nam ngẩng đầu lên, lén lút liếc nhìn, xung quanh đều là nhà cửa, trong sân nhỏ của một vài nhà có ánh đèn, đã qua cầu đá rồi.
Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: "Vâng."
Cô buông hai chân đang kẹp lấy eo bụng Trần Tự ra, được Trần Tự đặt xuống đất. Người đàn ông nắm lấy tay cô, hai người đứng rất gần nhau. Trần Tự đi theo nhịp bước của Ôn Nam, sợ mình đi nhanh Ôn Nam không theo kịp. Mãi cho đến trước cửa nhà, mở cửa viện, lúc bước vào nhà Ôn Nam mới thở phào nhẹ nhõm. Cô còn chưa kịp quay người, đã bị Trần Tự vừa cài then cửa xong bế bổng lên sải bước vào phòng.
Trần Tự kéo dây đèn trong phòng, đặt Ôn Nam ngồi bên mép giường. Anh quỳ một gối dưới chân cô, hai tay nắm lấy vai cô: "Bây giờ có thể nói cho anh biết được chưa?"
Trần Tự vóc dáng cao lớn, quỳ một gối cũng không thấp hơn cô. Ôn Nam nhìn đường nét khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú của người đàn ông, có chút ngại ngùng nói: "Hôm nay thím Ngô nói với em, vợ trước của lão Từ ở đầu thôn phía Tây thôn Hạnh Hoa năm năm trước đã nhảy sông tự vẫn ở chỗ cầu đá." Thấy lông mày Trần Tự khẽ nhướng lên một cái, dường như có chút kinh ngạc vì chuyện này, lập tức khiến Ôn Nam xấu hổ cúi đầu. Nghĩ đến chiều nay thím Ngô và Trương Tiểu Nga bọn họ cười gập cả người, đầu cô càng cúi thấp hơn: "Em sợ."
Cô nói ra nỗi sợ hãi của mình.
Đôi môi mỏng của người đàn ông tràn ra tiếng cười khẽ, tiếng cười trong căn phòng màu vàng ấm áp trầm thấp từ tính.
Ôn Nam:...
Cô có chút bực bội, không vui ngẩng đầu nhìn anh: "Đến anh cũng cười nhạo em!"
"Không có."
Nói thì nói vậy, nhưng người đàn ông cúi đầu, bờ vai vạm vỡ hơi run rẩy, rõ ràng là đang nhịn cười. Anh huấn luyện ở bộ đội cả buổi chiều đều đang suy nghĩ xem cô nhóc bị làm sao, ai chọc giận cô, kết quả hóa ra cô bị một người không còn tồn tại dọa sợ.
"Trần Tự!"
Ôn Nam tức giận đưa tay véo cánh tay anh. Cơ bắp trên cánh tay người đàn ông săn chắc, cô véo không nổi, lập tức một ngọn lửa nghẹn trong lòng không tan đi được, đạp một cước về phía Trần Tự. Kết quả thật trùng hợp lại đạp trúng chỗ đó của người đàn ông. Chỉ nghe Trần Tự kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay to nắm lấy vai cô cũng siết c.h.ặ.t thêm vài phần, Ôn Nam thậm chí còn cảm thấy hơi đau.
Ôn Nam giật nảy mình, cái chân vừa đạp ra vội vàng ngoan ngoãn đặt bên mép giường, những ngón tay cuộn lại, cẩn thận liếc nhìn lớp mồ hôi mỏng rịn ra trên trán Trần Tự, sau đó lo lắng nhìn về phía chỗ đó của Trần Tự. Kết quả giây tiếp theo đã bị người đàn ông bịt mắt lại, trước mắt một mảnh tối đen. Lòng bàn tay người đàn ông ấm áp khô ráo, hoàn toàn khác hẳn với giọng nói trầm thấp thở dốc của anh.
"Đừng nhìn lung tung."
Ôn Nam:...
Trước mắt một mảnh tối tăm, thính giác liền được phóng đại vô hạn. Trong căn phòng yên tĩnh truyền đến tiếng thở dốc trầm thấp của Trần Tự, sống lưng Ôn Nam ớn lạnh.
Tiếng thở dốc này gợi cảm quá!
Khuôn mặt cô hơi đỏ, nhỏ giọng hỏi: "Anh, anh không sao chứ?"
Mắt không nhìn thấy, nhưng Ôn Nam có thể cảm nhận được, Trần Tự rướn người tới ôm lấy cô. Đôi môi mỏng mang theo nhiệt độ cọ cọ vào hõm cổ cô, giọng nói đã không còn tiếng thở dốc như vừa rồi, nhưng lại mang theo sự khàn đặc tột độ: "Không sao."
Hõm cổ ngứa ngáy, mắt bị bịt kín, các giác quan trên cơ thể đều nhạy cảm hơn bình thường. Đôi môi người đàn ông hôn qua hõm cổ, xương quai xanh, cằm, ch.óp mũi cô, cuối cùng chậm rãi dịu dàng rơi trên môi cô. Nụ hôn của Trần Tự mang theo sự dẫn dụ, khiến Ôn Nam không thể không hé môi. Đầu lưỡi bị chiếc lưỡi dài ướt át cuốn lấy, hơi thở thuộc về Trần Tự phả hết vào mũi cô. Ôn Nam mềm nhũn người ngồi không vững. Giây tiếp theo, bàn tay to lớn đang bịt mắt cô dời đến gáy cô, tay kia của người đàn ông ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Giờ phút này Trần Tự giống như con thú dữ ẩn nấp trong bóng tối trên núi, khi gặp con mồi thì thăm dò tiếp cận trước, cuối cùng nhân lúc đối phương không phòng bị c.ắ.n một nhát vào t.ử huyệt của đối phương.
Đối xử với Ôn Nam cũng như vậy.
Anh từ dịu dàng ban đầu trở nên thô bạo, trong đôi mắt đen kịt leo thang d.ụ.c vọng mãnh liệt. Bàn tay to lớn rõ khớp luồn vào mái tóc đen nhánh của Ôn Nam, gần như muốn khảm Ôn Nam vào trong xương m.á.u mình. Bàn tay Ôn Nam đặt trên đùi không thể tránh khỏi chạm vào vòm n.g.ự.c săn chắc của Trần Tự. Cách lớp áo mỏng manh, cô vậy mà còn có thể phân tâm dùng ngón tay chọc chọc vào cơ bụng của Trần Tự. Người đàn ông đang ôm cô chợt thở dốc hai tiếng, nhanh ch.óng bắt lấy tay cô. Lúc hai bờ môi tách ra, kéo theo sợi nước bọt.
Đôi môi người đàn ông đặc biệt ướt át, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm Ôn Nam, gân xanh trên trán và cổ căng lên cực kỳ c.h.ặ.t.
Tâm tư nhỏ bị bắt quả tang tại trận, Ôn Nam xấu hổ đến mức khuôn mặt càng đỏ hơn. Cô không dám nhìn vào mắt Trần Tự, ánh mắt đảo loạn. Trần Tự bóp bóp tay cô: "Gan lớn thật đấy."
Ôn Nam:...
Cô cúi đầu, lúc này đặc biệt hèn nhát.
Trần Tự cười khẽ, hôn một cái lên trán cô: "Anh đi đun nước tắm cho em."
Người đàn ông nói xong, bịt mắt cô đứng dậy, lúc quay người mới bỏ tay ra. Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, nhìn bóng lưng Trần Tự đi ra sân. Còn chưa kịp hoàn hồn, lại nhớ đến chuyện vợ trước của lão Từ nhảy sông tự vẫn, lập tức ngồi không yên nữa, cũng quên mất sự xấu hổ vừa rồi, nhảy cẫng lên đuổi theo Trần Tự vào bếp. Trần Tự vừa đổ nước vào nồi xong đã thấy Ôn Nam "bịch bịch bịch" chạy vào ngồi xuống chiếc ghế đẩu nhỏ trước bếp lò, sau đó ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn thở hổn hển nói: "Em nhóm lửa."
