Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 223
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:24
Trần Tự:...
Anh cười một cái: "Được."
Nước tắm đun xong, Trần Tự giúp cô khiêng thùng gỗ vào phòng. Lúc đóng cửa giúp Ôn Nam, anh nói một câu: "Anh ở ngay ngoài cửa, sợ thì gọi anh."
Ôn Nam nhỏ giọng hỏi: "Tối nay không chạy bộ nữa ạ?"
Trần Tự nhìn cô: "Không chạy nữa."
Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."
Cửa phòng đóng lại, ngăn cách bóng dáng Trần Tự. Ôn Nam nhìn căn phòng đã ngủ hơn hai tháng, thở hắt ra một hơi, cởi quần áo ngồi vào thùng gỗ. Nhìn nước trong thùng gỗ lại không nhịn được nghĩ đến chuyện vợ trước của lão Từ, thế là gọi vọng ra ngoài: "Trần Tự."
"Anh đây."
Giọng người đàn ông vang lên ngay ngoài cửa.
Ôn Nam thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt lại, cố gắng không để mình nghĩ đến những chuyện này nữa. Không sợ không sợ, người đã mất năm năm rồi, hơn nữa cái c.h.ế.t của vợ trước lão Từ cũng đâu liên quan gì đến cô, cô sợ cái gì? Không làm chuyện trái lương tâm không sợ quỷ gõ cửa. Ôn Nam cố gắng nhồi nhét tư tưởng tích cực cho mình, thỉnh thoảng lại gọi Trần Tự một tiếng.
Trần Tự cứ đứng ngoài cửa, hai chữ "Anh đây" không biết mệt mỏi đáp lại Ôn Nam..
Liền ba tối, Trần Tự đều ngồi trước cửa phòng, cách một cánh cửa ở cùng Ôn Nam, đợi Ôn Nam ngủ say mới về phòng.
Ngày thứ tư, đầu bếp Vương về rồi, mang cho mọi người chút nấm rừng ông ấy hái trên núi ở quê. Tiền lương của đầu bếp Vương chia cho Ôn Nam hơn phân nửa. Đừng nói chứ, đầu bếp Vương vừa về là Ôn Nam phải đi, Ngô Phượng bọn họ còn khá lưu luyến. Nhắc đến bánh ngọt nhà ăn, vẫn là Ôn Nam làm ngon. Hơn nữa người trong khu gia thuộc và bộ đội cũng đều công nhận bánh ngọt Ôn Nam làm. Thế là Tư vụ trưởng và mọi người bàn bạc quyết định, mỗi tuần bốn buổi trưa sẽ do Ôn Nam làm bánh ngọt, mỗi tháng có tám đồng tiền lương.
Ôn Nam thực sự rất vui lòng.
Mỗi tuần chỉ làm bốn ngày, lại chỉ làm buổi trưa, một tháng tám đồng, xuống đồng làm việc cũng không kiếm được nhiều như vậy.
Ôn Nam cảm thấy mình xong rồi, vậy mà lại cảm thấy mỗi tháng tám đồng cũng không tồi...
Trải qua ba ngày làm quen, lúc Ôn Nam đi ngang qua cầu đá cũng không đến mức sợ hãi như vậy nữa, nhưng đến lúc trời nhá nhem tối vẫn không dám qua cầu đá.
Buổi tối Ôn Nam và Trần Tự từ nhà ăn về, bắt đầu từ ngày mai không cần dậy sớm đến nhà ăn nữa. Trần Tự về đến nhà liền đun nước tắm cho Ôn Nam. Đun nước xong giúp Ôn Nam bóp cánh tay phải: "Đau lắm không?"
Ôn Nam lắc đầu: "Đỡ nhiều rồi ạ."
Trần Tự đứng dậy xoa xoa đầu cô: "Ngày mai ngủ nướng đi, anh nấu cơm xong để phần cho em, em dậy nhớ ăn là được."
Ôn Nam sửng sốt: "Anh biết nấu cơm sao?!"
Không trách cô ngạc nhiên, từ lúc đến đây hình như cô chưa từng thấy Trần Tự nấu cơm.
Trần Tự cười một cái: "Không ngon bằng em nấu."
Ôn Nam tắm xong, đi ngủ từ sớm. Một tháng nay cơ bản đều là trời chưa sáng đã dậy, nghĩ đến ngày mai không cần dậy sớm nữa, tinh thần lập tức thả lỏng. Giấc ngủ này có thể nói là trời đất tối tăm, mãi cho đến khi giọng oang oang của Trương Tiểu Nga truyền đến mới giật mình tỉnh giấc. Cô mặc quần áo bò dậy, vừa mở cửa phòng đã nghe thấy Trương Tiểu Nga đang đập cửa ầm ầm: "Ôn Nam, cháu làm gì mà không có chút động tĩnh nào vậy? Cháu có ở nhà không?"
Quân tẩu đi ngang qua bên ngoài nhìn thấy Trương Tiểu Nga, nói: "Cửa lớn cũng không khóa, chắc là ở nhà đấy."
Trương Tiểu Nga: "Tôi gọi một lúc rồi cũng không ai thưa, có khi nào xảy ra chuyện gì rồi không."
Ngày thường Trần nãi nãi ở nhà, giờ này cửa viện đã mở từ lâu rồi.
"Thím Trương, cháu ở nhà đây."
Ôn Nam gọi vọng ra ngoài tường viện. Thấy cửa viện cài then từ bên trong, không cần nghĩ cũng biết Trần Tự sáng nay chắc chắn là trèo tường ra ngoài. Cô mở cửa viện, nhìn thấy Trương Tiểu Nga ngoài sân, ngại ngùng cười một cái: "Cháu vừa mới ngủ dậy, mới nghe thấy thím gọi cháu."
Trương Tiểu Nga:...
Bà ta thật sự chưa từng thấy ai ngủ say hơn Ôn Nam, trời đã muộn thế này rồi, giọng bà ta to thế mà cũng không đ.á.n.h thức được cô.
Trương Tiểu Nga nói: "Được rồi, cháu không sao là tốt rồi. Thím đã bảo từ sáng đến giờ không thấy trong sân nhà cháu có động tĩnh gì mà. Không nói nữa, thím còn phải vội đi bắt xe lừa đây."
Ôn Nam tò mò hỏi: "Thím Trương, thím đi đâu vậy?"
Trương Tiểu Nga: "Đi thăm con gái thím. Dạo trước qua đó con gái thím bảo hình như nó có t.h.a.i rồi, nhưng có t.h.a.i hay chưa vẫn chưa biết. Cũng qua nhiều ngày rồi, thím lại qua xem sao."
Nói xong liền vội vàng đi mất.
Ôn Nam về sân đ.á.n.h răng rửa mặt xong vào bếp xem thử. Trong nồi đang ủ cháo và hai đĩa thức ăn, có một đĩa là món mặn. Trong nhà không có thịt, chắc là Trần Tự sáng sớm dậy đi hợp tác xã cung tiêu mua. Cô ăn nhanh bữa sáng rồi rửa sạch nồi bát, sau đó tưới chút nước cho mảnh đất tự lưu trong sân. Về phòng lấy vài viên kẹo, cầm rổ đi ra mảnh đất tự lưu dưới chân núi xem rau mọc thế nào rồi. Cô khóa cửa viện, lúc đi ngang qua cầu đá thấy bên đường có người qua lại, liền rảo bước chạy qua.
Ôn Nam đi một chuyến ra đất tự lưu, rau trong ruộng mọc cũng hòm hòm rồi. Cô hái vài loại rau, lúc về đi đường vòng tìm Triệu Tiểu Mạch. Giờ này nắng gắt, Ôn Nam đưa tay che nắng trên đỉnh đầu. Đến mảnh ruộng đó thấy lúa mì đã cắt xong, không thấy Triệu Tiểu Mạch đâu. Ôn Nam định quay về thì nghe thấy có người gọi cô: "Chị Ôn Nam."
Ôn Nam sửng sốt, quay người liền nhìn thấy Thái Bảo đang vẫy tay với cô ở đằng xa.
Cô cười đi tới, nhìn Thái Bảo mồ hôi nhễ nhại, hỏi: "Các em đổi ruộng rồi à?"
Thái Bảo lau mồ hôi trên trán: "Vâng, mảnh lúa mì đó cắt xong rồi, bây giờ bọn em ở bên kia."
Thái Bảo chỉ về phía xéo đối diện ruộng ngô. Ruộng ngô đó vừa vặn che khuất tầm nhìn của Ôn Nam. Tiểu Mạch và Từ Ni Nhi đều đang cắt lúa mì. Ôn Nam để ý thấy cho dù là trời nóng bức, Từ Ni Nhi cũng không biết nóng là gì, cúc áo cài kín mít, không chừa một khe hở nào. Dường như nhận ra ánh mắt của cô, Từ Ni Nhi cảnh giác nhìn sang, sau đó lại cúi đầu tiếp tục cắt lúa mì.
"Chị Ôn Nam, vừa nãy em đã bảo trên con đường đó nhìn giống chị mà, không ngờ lại là chị thật."
Thái Bảo dẫn Ôn Nam đến ruộng lúa mì. Triệu Tiểu Mạch vẫy tay với Ôn Nam: "Ôn Nam, cậu xem bọn tớ hái được gì này."
