Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 228
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:25
Ôn Nam cười nói: “Thím Trương, hay là thím qua lấy hai cái bánh thịt?”
Trương Tiểu Nga đợi chính là câu nói này của cô: “Tôi không lấy không đâu, cô đợi tôi chút.”
Nói xong nhảy xuống tường đi mất, một lát sau Trương Tiểu Nga cầm một cái đùi gà sang: “Thím đổi với cô.”
Ôn Nam định nói không cần, ai ngờ Trương Tiểu Nga chen lấn cô, đổ đùi gà vào bát cô: “Bảo cô cầm thì cứ cầm, đây là cái đùi gà ngon đấy.” Cô ta cười hì hì, trên mặt đều là niềm vui không giấu được: “Con gái tôi có bầu rồi, được hai tháng rồi, tôi sắp làm bà ngoại rồi.”
Ôn Nam nghe vậy, lập tức nói đủ lời hay ý đẹp, nói đến mức khóe miệng Trương Tiểu Nga sắp toét đến tận mang tai.
Nói xong cô hỏi: “Thím Trương, Đỗ đoàn trưởng về chưa ạ?”
Trương Tiểu Nga nói: “Vẫn chưa, tôi đoán trong đoàn hôm nay bận, chắc lát nữa là về thôi.”
Lời vừa dứt, bên cạnh liền truyền đến giọng oang oang của Đỗ đoàn trưởng: “Trương Tiểu Nga, cơm của ông đây đâu?!”
Trương Tiểu Nga: “Cô xem, tôi nói chuẩn chưa.”
Ôn Nam: …
Cô cũng nghe thấy tiếng bước chân ngoài sân, vừa quay đầu liền nhìn thấy Trần Tự đi vào sân, quân phục trên người đàn ông sắp bị mồ hôi thấm ướt, anh nhìn thấy Trương Tiểu Nga, gật đầu chào hỏi: “Thím Trương.”
Trương Tiểu Nga “À” một tiếng: “Hai người mau ăn cơm đi, tôi về trước đây.”
Đợi Trương Tiểu Nga đi ra, Trần Tự cài cổng sân lại, Ôn Nam mím môi cười nói: “Ăn cơm thôi.”
Cô vào bếp bưng cơm, vừa đi tới trước thớt đã bị bóng đen phía sau bao phủ, cái bóng của người đàn ông giống như chiều cao của anh vượt qua đỉnh đầu cô, trải dài trên tường. Cô tưởng Trần Tự vào bưng cơm, đầu cũng không quay lại nói: “Anh đi rửaÁ!”
Một đôi cánh tay rắn chắc mạnh mẽ từ phía sau ôm lấy cô, lưng Ôn Nam bị buộc dán vào l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông, hơi nóng trên người Trần Tự liên tục thẩm thấu qua lớp áo mỏng manh, hõm vai nặng trĩu, hơi thở nóng rực của người đàn ông phả lên da thịt cô: “Nam Nam, anh nhớ em.”
Giọng Trần Tự trầm thấp từ tính, trong phòng bếp lờ mờ, mạc danh mang theo chút từ tính quyến rũ, nghe khiến người Ôn Nam khẽ run lên, một luồng tê dại khó tả lan ra theo tứ chi bách hài, khuôn mặt Ôn Nam trong nháy mắt đỏ bừng, cô nghiêng cổ muốn tránh né hơi thở nóng rực của Trần Tự, kết quả bị Trần Tự nắm lấy cằm, đầu bị buộc quay sang bên cạnh, hơi thở thuộc về Trần Tự trong nháy mắt bao trùm lấy cô hoàn toàn, lưỡi anh càn quét với sự tàn nhẫn phá băng, cạy mở hàm răng cô, khuấy đảo khiến cô hô hấp không thông.
Động tác Trần Tự vuốt ve da thịt cô dịu dàng bao nhiêu, thì lực đạo hôn cô lại tàn nhẫn bấy nhiêu.
“Ưm”
Ôn Nam giơ tay cào cào cánh tay Trần Tự, cơ bắp cánh tay người đàn ông căng cứng rắn chắc, cô véo không được, bèn dùng tay ra sức vỗ.
Trần Tự cười trầm, buông cô ra, nhìn đôi mắt bị kích thích ầng ậc nước của Ôn Nam, hôn lên mí mắt cô một cái: “Lần sau anh sẽ kiềm chế chút.”
Ôn Nam: …
Chỉ khi Trần Tự buông tay, Ôn Nam mới có thể thoát khỏi vòng tay anh, đẩy anh một cái nói: “Ra ngoài rửa đi, người toàn mùi mồ hôi.”
Trần Tự sờ sờ mũi: “Bây giờ anh đi rửa ngay.”
Người đàn ông đi đến bên giếng, múc một chậu nước rửa mặt mũi đơn giản trước, khi đi tới trước bàn ngồi xuống, Ôn Nam đưa cho anh một đôi đũa, Trần Tự nhìn thức ăn trên bàn: “Cơm nước thịnh soạn thật.”
Ôn Nam cười híp mắt ngẩng đầu: “Đương nhiên.”
Trần Tự chỉ thích nhìn cái vẻ đắc ý kiêu ngạo nhỏ đó của Ôn Nam, đưa tay xoa đầu cô: “Mau ăn cơm, ăn xong anh đun nước tắm cho em.”
Ôn Nam bỗng nhiên rất muốn trêu chọc Trần Tự, cô c.ắ.n một miếng bánh thịt, sau đó đôi mắt si mê nhìn Trần Tự đang bưng bát uống canh, ngọt ngào gọi một tiếng: “Anh ơi.”
“Khụ khụ khụ”
Trần Tự bị một ngụm canh làm sặc đỏ bừng mặt, anh nhíu mày nhìn Ôn Nam bên cạnh, đôi mắt đen nhánh khẽ nheo lại trong giây lát.
Ôn Nam lộ ra hàm răng trắng, lúm đồng tiền nhỏ cũng lún xuống: “Anh ơi.”
Sau đó lại ngứa đòn gọi: “Anh ơi, anh ơi.” Giống như ma âm lọt vào tai.
Gân xanh trên trán Trần Tự giật mạnh vài cái, đặt bát xuống tiến lại gần Ôn Nam, bàn tay to ôm lấy eo cô, trực tiếp vác cô lên vai sải bước lao vào trong phòng. Khoảnh khắc thân thể lơ lửng trên không Ôn Nam suýt chút nữa hét lên, cô nằm sấp trên vai Trần Tự, hai tay nắm lấy quân phục sau lưng người đàn ông, hai chân đá đá giữa không trung: “Thả em xuống!”
Cô sợ bị Trương Tiểu Nga và Đỗ đoàn trưởng nhà bên cạnh nghe thấy, không dám hét to.
Ai ngờ Trần Tự vỗ một cái vào m.ô.n.g cô: “Lúc này biết sợ rồi? Gan ch.ó vừa nãy đâu rồi?”
Ôn Nam: …
Sớm biết Trần Tự không chịu được trêu chọc như vậy, cô đã không ngứa đòn thế rồi.
Cửa phòng mở toang bị đóng lại, Ôn Nam trong cơn trời đất quay cuồng đã bị Trần Tự đè lên cửa, hai chân cô bị buộc kẹp lấy eo bụng Trần Tự, nhìn Trần Tự gần trong gang tấc, đường nét góc cạnh rõ ràng của người đàn ông ẩn nấp trong bóng tối, đôi mắt đen nhánh hòa làm một thể với màn đêm, Ôn Nam cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ cảm nhận được hơi nóng phả lên người cô.
Nóng đến kinh người.
“Em sai rồi.”
Trong bóng tối, Ôn Nam không nhìn rõ Trần Tự, ngoan ngoãn xin tha nhận lỗi.
Cái tư thế này, cô khá là sợ.
Lưng dán vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, trước người là thân hình nóng rực của người đàn ông, hơi thở của Trần Tự ngay bên tai cô, nụ hôn của người đàn ông từng cái từng cái rơi trên khuôn mặt, trán, mí mắt, ch.óp mũi cô, đôi môi mỏng mang theo nhiệt độ lại khẽ c.ắ.n nhẹ lên dái tai cô, Ôn Nam run rẩy cả người, tiếng ‘ưm’ vang lên trong căn phòng tối om, bàn tay to rõ ràng từng khớp xương của người đàn ông giữ lấy cái cổ mảnh khảnh của Ôn Nam, nụ hôn dần dần di chuyển xuống dưới, rơi vào xương quai xanh trắng nõn yếu ớt kia.
Cúc áo sơ mi bị cởi ra hai cái, cảm giác mát lạnh trước n.g.ự.c khiến Ôn Nam run rẩy lại hoảng hốt.
Cô vùng vẫy hai cái chân nhỏ: “Trần, Trần Tự…”
“Anh đây.”
Giọng người đàn ông khàn đặc, ngón tay cuốn lấy cổ áo cô kéo xuống, nụ hôn rơi trên vai cô.
Thân thể Ôn Nam cứng đờ, không dám động cũng không dám nói chuyện, nước mắt trong hốc mắt bị kích thích làm nhòe đi tầm nhìn, mắt cũng dần dần thích ứng với bóng tối, nhìn cái đầu đen sì trước n.g.ự.c, hai tay dùng sức bám lấy bờ vai cứng như sắt của Trần Tự, xúc cảm ẩm ướt trên vai giống như vô số xúc tu vuốt ve lỗ chân lông của cô, từng cái gai nhỏ đ.â.m vào da thịt, cả người mềm nhũn không nhấc lên nổi chút sức lực.
