Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 229
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:25
Cô tưởng tối nay phải bỏ mạng ở đây, tưởng Trần Tự sẽ làm cô ngay tại đây, vốn dĩ còn định c.ắ.n anh một cái, muốn ngăn cản động tác tiếp theo của anh, ai ngờ người đàn ông bỗng nhiên dừng lại, đầu vùi vào hõm cổ cô thở dốc nặng nề, hơi thở nóng rực phả lên da thịt cô, hơi thở của Ôn Nam cũng có chút gấp gáp.
“Nam Nam.”
Giọng Trần Tự trầm đục, giọng nói đó giống như lăn ra từ sâu trong cổ họng: “Sau này đừng trêu anh nữa.”
Ôn Nam nhớ đời rồi.
Cô nghe lời nói: “Không trêu nữa.”
Còn trêu nữa cô là ch.ó con.
Quá nguy hiểm.
Trần Tự mở cửa phòng, đẩy Ôn Nam ra ngoài: “Em đi ăn cơm trước đi.”
Ôn Nam chân trước ra khỏi cửa chân sau cửa phòng đã đóng lại, cô ngẩn người nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t: “Anh không ra ăn cơm sao?”
Sau cánh cửa truyền đến giọng nói có chút rầu rĩ của Trần Tự: “Lát nữa anh ra.”
Trần Tự đứng dựa cửa, nghe tiếng bước chân dần đi xa bên ngoài, nặng nề thở phào một hơi, cúi đầu nhìn “người anh em” của mình, đưa tay xoa xoa mặt.
Thật là chịu tội.
Ôn Nam không biết Trần Tự ở trong phòng làm gì, cô ăn cơm, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn một cái, đợi một bữa cơm sắp ăn xong rồi Trần Tự mới đi ra, anh đi đến bên giếng rửa mặt rồi qua đây, đôi mắt đen nhánh quét qua người Ôn Nam hai lần, nhìn đến mức người Ôn Nam căng cứng, cười lấy lòng một cái: “Ăn cơm ăn cơm.”
Trần Tự: …
Trần Tự ăn cơm rất nhanh, gần như Ôn Nam vừa ăn xong thì Trần Tự cũng xong việc.
Hai người bưng bát đũa vào bếp, Trần Tự nói: “Em ngồi đó nghỉ đi, nồi bát để anh rửa.”
Ôn Nam cũng không tranh: “Vâng.”
Cô ngồi trước cửa bếp lò, gạt gạt tàn lửa, chuẩn bị nhét củi vào trong đun nước tắm, Ôn Nam ngẩng đầu nhìn Trần Tự đang đứng bên bếp lò, người đàn ông cao lớn chân dài, bếp lò vừa vặn với cô thì ở trước mặt Trần Tự lại có vẻ rất nhỏ, cô chống hai tay lên má, mí mắt rũ xuống, nhìn mặt đất thất thần.
Hôm nay gặp cha dượng của Từ Ni Nhi, nhìn cũng không giống người xấu.
Từ Ni Nhi và mẹ cô bé rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?
“Đang nghĩ gì thế?”
Ôn Nam hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tự: “Anh có nghe nói về nhà Lão Từ ở đầu thôn phía Tây không?”
Trần Tự: “Nhà họ Từ mấy hôm trước dọa em sợ ấy hả?”
Ôn Nam gật đầu: “Vâng.”
Người đàn ông đổ nước trong nồi đi, xoay người hỏi cô: “Sao lại nhắc đến nhà họ Từ rồi?”
Ôn Nam kể lại sự bất thường của Từ Ni Nhi và mẹ cô bé cho Trần Tự nghe, còn cả thái độ của Lão Từ đối với Từ Ni Nhi: “Em nhìn cũng không giống như Lão Từ bắt nạt Từ Ni Nhi, nhưng tình trạng của cô bé và mẹ cô bé đúng là không bình thường lắm.”
Trần Tự thêm nước vào nồi: “Chuyện này em đừng quản vội, quay đầu anh bảo thím Trương đi nghe ngóng xem sao.”
Đúng rồi, sao Ôn Nam lại quên mất Trương Tiểu Nga nhỉ.
Cô ta chính là cái loa phóng thanh và kho tàng thông tin nổi tiếng, nhà ai có chuyện gì cô ta đều biết, nói không chừng thím Trương thật sự biết chuyện nhà họ Từ đấy..
Ôn Nam tắm xong liền đi ngủ, ngày hôm sau dậy thì Trần Tự đã đi rồi, bữa sáng anh cũng làm xong, đang ủ trong nồi, Ôn Nam rửa mặt xong, ăn sáng, rửa xong nồi bát liền sang nhà Trương Tiểu Nga bên cạnh. Trương Tiểu Nga giờ này vẫn chưa ra ngoài, đang giặt quần áo ở nhà, cô ta lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn Ôn Nam: “Ái chà, khách quý nha, đây là lần thứ mấy đến nhà tôi thế?”
Ôn Nam: …
Trương Tiểu Nga nói vậy Ôn Nam mới nhớ ra, cô hình như là lần thứ hai đến nhà Trương Tiểu Nga, lần đầu tiên đến là hỏi Đỗ đoàn trưởng có thấy Trần Tự không.
Ôn Nam chuyển cái ghế đẩu ngồi bên cạnh Trương Tiểu Nga, cười híp mắt đưa bồ kết cho cô ta, sau đó nói vài câu dễ nghe khen Trương Tiểu Nga đến mức đuôi sắp vểnh lên trời rồi, cô ta vò quần áo, cười nói: “Đương nhiên, không có chuyện gì mà Trương Tiểu Nga tôi không biết, Ôn Nam tôi nói cho cô biết, nhỏ thì khu gia thuộc, lớn thì công xã, phàm là người tôi quen, nhà ai có chuyện gì tôi đều biết.”
Ôn Nam đứng dậy xách nửa thùng nước từ bên giếng qua cho Trương Tiểu Nga: “Thím Trương lợi hại thật.”
Cô đổ nước vào chậu, nói tiếp: “Thím Trương, mấy hôm nay cháu quen một cô bé, cứ cảm thấy cô bé đó hơi lạ.”
Nghe cô nói vậy, Trương Tiểu Nga lập tức có hứng thú, động tác giặt quần áo cũng chậm lại, cô ta lau mồ hôi trên trán, quay đầu hỏi Ôn Nam: “Ai thế?”
Ôn Nam nói: “Từ Ni Nhi, cháu nghe thím Ngô nói cô bé là con nhà Lão Từ ở đầu thôn phía Tây.”
Trương Tiểu Nga không hề do dự, gật đầu nói: “Tôi biết nhà đó.” Cô ta vắt khô quần áo vắt lên dây phơi, lại ngồi xuống vò một cái áo khác: “Năm năm trước vợ của Lão Từ nhảy sông tự sát ở cầu đá, chuyện năm năm trước rồi, mấy hôm trước nhìn dọa cô sợ kìa.”
Ôn Nam: …
Đúng là chuyện nào không nên nói thì lại nói.
Trương Tiểu Nga nói tiếp: “Tôi cũng không biết vợ trước của Lão Từ nghĩ thế nào, người nhà Lão Từ đối xử với cô ấy đều rất tốt, kết quả cô ấy gả qua chưa được bao lâu đã cãi nhau với Lão Từ, cách một thời gian lại cãi nhau, cô ấy gả qua hơn một năm, thì cãi nhau với Lão Từ hết một năm, còn động tay đ.á.n.h bố chồng, vì chuyện này đại đội trưởng đều đến nhà họ rồi, hai cha con Lão Từ nói với đại đội trưởng bọn họ là không có chuyện gì, vợ anh ta không đ.á.n.h người, dù sao chuyện này cứ thế mơ hồ qua đi, về sau qua một hai tháng, vợ trước của Lão Từ liền nhảy sông c.h.ế.t.”
Trương Tiểu Nga đứng dậy, vắt khô quần áo giũ giũ, tiếp tục nói: “Vợ trước không sinh con, nhà Lão Từ chỉ có hai lão già góa vợ, hai cha con đều không muốn nhà tuyệt hậu, thế là qua ba năm Lão Từ lại cưới một người vợ nữa, chính là Khúc Tiểu Lệ mẹ của Từ Ni Nhi, người phụ nữ này lớn hơn Lão Từ năm tuổi, còn dẫn theo một đứa con gái, nhà Lão Từ không chê, liền cưới cô ta về cửa, lúc đầu Khúc Tiểu Lệ còn thỉnh thoảng ra ngoài xâu chuỗi cửa, về sau tôi rất ít gặp cô ta.”
Nói đến đây, Trương Tiểu Nga “A” một tiếng: “Đứa con gái Từ Ni Nhi kia của cô ta, nhìn tính tình có chút giống vợ trước của Lão Từ.”
Cô ta ghé sát vào Ôn Nam: “Cô nói xem có phải thật sự giống như người khác lén lút nói, vợ trước của Lão Từ đã trở về, đi theo Từ Ni Nhi không?”
Sống lưng Ôn Nam dâng lên một luồng khí lạnh, Trương Tiểu Nga thấy sắc mặt cô không đúng lắm, lập tức cười ha hả, vỗ vai cô một cái: “Nhìn cái gan của cô kìa, gan chuột còn lớn hơn cô.”
