Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 277
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:29
Nụ hôn đột nhiên làm Ôn Nam trong nháy mắt bừng tỉnh, cô xốc mí mắt lên liền nhìn thấy Trần Tự gần trong gang tấc.
Cách một tuần không gặp, trên mặt anh lại mọc ra râu ria màu xanh, khi hôn cô, râu ria cứng rắn có chút đ.â.m người, mắt Ôn Nam mạc danh đỏ lên: “Anh trở về khi nào vậy?”
Da cô gái nhỏ trắng, mắt đỏ lên, làm khuôn mặt nhỏ nhắn vừa trắng lại đáng thương.
Trần Tự hôn một cái lên lông mi ướt dầm dề của Ôn Nam, cười khẽ nói: “Trở về được một lát rồi.”
Giọng Ôn Nam có chút rầu rĩ, mang theo chút giọng mũi, Trần Tự đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô, đầu ngón tay xoa xoa ở khóe môi cô: “Giọng em không đúng, có phải bị cảm lạnh rồi không?”
Ôn Nam hít hít mũi, mũi tắc đến hoảng, cô gật đầu một cái: “Hình như là vậy.”
Trần Tự lấy áo khoác của Ôn Nam từ mép giường, ôm cô từ trong chăn ra, khoác áo khoác cho cô: “Chúng ta đi trạm y tế, mấy ngày nay thay đổi thời tiết, khí hậu không ổn định, dễ dàng bị cảm lạnh cảm mạo, thân thể em yếu, cảm mạo sẽ khó chịu.”
Ôn Nam nhìn Trần Tự giống như bà mẹ già hầu hạ cô mặc áo khoác, may mắn bây giờ sắp vào đông rồi, khi Ôn Nam ngủ, bên trong mặc quần áo dài quần dài, nếu không không phải cô xấu hổ thì là Trần Tự xấu hổ. Người đàn ông ôm Ôn Nam ngồi ở mép giường, một gối quỳ xuống, đi tất và giày cho Ôn Nam, Ôn Nam cúi đầu nhìn lông mày sắc bén đẹp mắt và lông mi rũ xuống của người đàn ông, mũi anh cao thẳng, môi mỏng tự nhiên mím, đường cong cằm góc cạnh rõ ràng.
Bây giờ buổi sáng đã phải mặc áo bông, Trần Tự còn chỉ mặc một bộ quân phục mỏng mùa thu.
Ôn Nam hỏi: “Anh không lạnh sao?”
Trần Tự giúp Ôn Nam móc gót giày xong, khi đứng dậy hôn lên môi Ôn Nam một cái: “Không lạnh.”
Ôn Nam: …
Thật là bắt được cơ hội liền hôn nha.
Trần Tự đưa Ôn Nam đi ra khỏi phòng, Trần nãi nãi từ cửa sổ phòng bếp nhìn thoáng qua, cười nói: “Các cháu làm gì đấy?”
Trần Tự: “Ôn Nam bị cảm, cháu đưa cô ấy đi trạm y tế xem một chút.”
Trần nãi nãi nghe vậy, vội vàng nói: “Vậy mau đi xem đi, mùa này cảm mạo cũng không phải vấn đề nhỏ.”
Mạnh Thu lo lắng nhìn thoáng qua Ôn Nam: “Nam Nam, con mau đi cùng Tiểu Tự đi xem đi.”
Ôn Nam nhìn thần sắc lo lắng của hai người, trong lòng ấm áp, cô thích loại cảm giác được người quan tâm này, thích bầu không khí nhà họ Trần, thích tất cả hiện tại, nếu lại để cô xuyên trở về, cô mới không làm.
Lưu lại nơi này đối với cô mà nói mới là may mắn lớn nhất.
Trên đường đi trạm y tế, Trần Tự nắm tay cô vẫn luôn không buông ra, người đàn ông chân dài, đi ở phía trước cô, che khuất gió lạnh ập vào trước mặt cho cô, Ôn Nam nhéo nhéo tay Trần Tự, người đàn ông nhận ra động tác nhỏ của cô, cúi đầu cười nhìn cô: “Làm sao vậy?”
“Em muốn nói với anh chuyện của Tiểu Mạch.”
Ôn Nam mím môi, đem chuyện Hoa Phượng Trân đối xử với Triệu Tiểu Mạch mấy ngày trước nói một lần: “Em luôn cảm thấy, Tiểu Mạch tiếp tục như vậy, sẽ nghĩ không thông.”
Trần Tự trầm ngâm một lát, ngẩng đầu xoa xoa đầu Ôn Nam: “Chuyện này anh sẽ nghĩ cách, em không cần nhọc lòng, nên làm cái gì thì làm cái đó.”
Đây chính là cảm giác an toàn vô hạn Trần Tự cho cô.
Mặc kệ cô nói cái gì, làm cái gì, Trần Tự đều sẽ đứng ở bên cạnh cô, vân đạm phong khinh nói một câu: Tất cả có anh, không cần sợ.
Nếu không phải bây giờ đang ở trong ngõ nhỏ khu gia thuộc, Ôn Nam thật muốn nhào lên ôm lấy Trần Tự.
Hai người đi trạm y tế, Ôn Nam nói tình huống cho bác sĩ, bác sĩ kiểm tra một lần, nói là cảm mạo phong hàn, bị cảm lạnh, kê cho cô chút t.h.u.ố.c mang về uống. Hai người rời khỏi trạm y tế, ở cửa đụng phải Hà doanh trưởng, Hà doanh trưởng khoác áo khoác, đi giày lê, vừa ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ, chào hỏi hỏi: “Ôn Nam, cô bị cảm à?”
Ôn Nam sửng sốt một chút, cười nói: “Hà doanh trưởng sao biết là tôi?”
Hà doanh trưởng: “Trần Tự thân thể kia giống như con trâu, tôi quen biết cậu ta ba năm liền chưa thấy cậu ta vào trạm y tế, vẫn là sau khi cô tới mới nhìn thấy cậu ta tới nơi này.”
Ôn Nam: …
Chẳng trách.
Trần Tự hỏi: “Sao anh lại qua đây?”
Hà doanh trưởng nói: “Vợ con toàn bộ bị cảm, tôi qua đây mua chút t.h.u.ố.c cho họ uống trước, tôi bảo Hiểu Linh tới tiêm mấy mũi cô ấy không chịu tới, hây, cô ấy không tới con cũng không tới, cậu nói xem mấy mẹ con này thật bướng.” Anh ta xua xua tay: “Không nói nữa không nói nữa, tôi phải đi mua t.h.u.ố.c, mấy mẹ con còn đang ở nhà chờ tôi đấy.”
Từ trạm y tế đi ra, gió bên ngoài hình như lại lớn hơn.
Ôn Nam lạnh đến rùng mình một cái, Trần Tự thấy thế, cởi cúc cởi áo khoác quân phục khoác lên người Ôn Nam, áo khoác mang theo nhiệt độ cơ thể người đàn ông, nóng hầm hập, trong nháy mắt ngăn cách gió lạnh ập vào trước mặt, cô kinh ngạc quay đầu, nhìn về phía Trần Tự chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, lông mày thanh tú nhíu nhíu: “Anh không lạnh sao?”
Trần Tự: “Không lạnh.”
Thật ra dưới núi ấm áp hơn trong núi nhiều.
Khi hai người về đến nhà bọn Trần nãi nãi đã làm xong bữa sáng, Trần Tự bảo Ôn Nam xin nghỉ một ngày ở nhà dưỡng bệnh, anh đi trường học xin nghỉ giúp cô.
Ôn Nam lắc đầu: “Không cần đâu, em không sao.”
Trần Tự rũ mắt nhìn cô: “Em bị cảm, tiếp xúc với bọn nhỏ sẽ lây bệnh cho chúng, giai đoạn này em cứ ở nhà trước, đợi bệnh khỏi rồi đi trường học cũng không muộn.”
Ôn Nam: …
Cô suýt nữa quên mất cái này.
Trần Tự dặn dò xong liền đi, Ôn Nam về phòng uống t.h.u.ố.c xong lại nằm ở trên giường híp mắt một lát, không ngờ híp mắt một cái này, vừa mở mắt đã đến giữa trưa, ngoài cửa sổ truyền đến mùi đồ ăn thơm nức mũi, giọng Trần nãi nãi truyền đến trong sân: “Tiểu Thu, lát nữa Tiểu Tự trở về, bảo nó làm thịt con gà, chúng ta buổi tối hầm chút canh gà.”
“Thẩm Hầu, Mạnh Thu, có tin tức tốt hai người nghe hay không?!”
Lời Trần nãi nãi vừa dứt, giọng Trương Tiểu Nga liền từ bên kia đầu tường bên ngoài truyền đến, thình lình dọa Trần nãi nãi nhảy dựng, bà đổ xong thức ăn cho gà, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Tiểu Nga đang hô to gọi nhỏ: “Tin tức tốt gì?”
Mạnh Thu cũng cầm cái xẻng đi ra, chờ Trương Tiểu Nga nói chuyện.
