Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 278
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:29
Trương Tiểu Nga nhìn thoáng qua trong sân: “Ôn Nam đâu?”
Trần nãi nãi: “Bị cảm, uống t.h.u.ố.c xong còn đang ngủ đấy.”
Trương Tiểu Nga chép chép miệng: “Thôi, tôi nói với hai người trước vậy, tôi lúc nãy vừa từ nhà ăn trở về, đụng phải Tư vụ trưởng nhà ăn Dương Chí Đồng, cậu ta nói cậu ta buổi sáng ở bộ đội nghe người đoàn 1 nói, thẩm tra cuối cùng báo cáo xin kết hôn của Trần doanh trưởng phê xuống rồi, Thẩm Hầu, thím nói đây có phải tin tức tốt hay không?”
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Ôn Nam nghe thấy giọng của Trương Tiểu Nga, cô chớp chớp mắt, vừa lật người ngồi dậy lại nghe thấy giọng nói vui mừng của Trần nãi nãi: “Tin tốt a! Đây đúng là tin tốt!”
Trần nãi nãi luôn mong ngóng hai đứa cháu trai sớm ngày kết hôn, để bà sớm được bế chắt, hiện giờ hôn sự của Tiểu Tự đã ở ngay trước mắt, bà có thể không vui sao?
Ôn Nam bước ra khỏi phòng, đi tới liền chạm mặt Trần nãi nãi và Mạnh Thu, bà đang kéo tay dì nhỏ nói về chuyện này.
Trần nãi nãi đi qua đi lại tại chỗ, nói với Mạnh Thu: “Tôi đã gom được rất nhiều tem bông, chiều nay hai chúng ta đi công xã một chuyến, mua chút bông, rồi xé thêm ít vải, làm cho Tiểu Tự và Nam Nam hai cái chăn đệm mới, lại may cho Nam Nam hai bộ quần áo mới. Đúng rồi, tôi còn gom được cả tem đường nữa, đợi đến ngày Tiểu Tự và Nam Nam kết hôn, tôi sẽ chuẩn bị thêm nhiều kẹo.”
Trần nãi nãi kéo Mạnh Thu nói một tràng dài, Ôn Nam cũng là lần đầu tiên thấy Trần nãi nãi dẻo miệng như vậy, ngay cả Trương Tiểu Nga đang nhoài người trên đầu tường cũng không chen vào được câu nào.
“Ôn Nam.”
Trương Tiểu Nga gọi một tiếng, chạm phải ánh mắt Ôn Nam nhìn sang, liền trêu ghẹo: “Cháu nhìn dì nãi nãi của cháu vui chưa kìa, đợi cháu và Trần doanh trưởng kết hôn xong, mau ch.óng sinh cho bà ấy một đứa chắt đi.”
Ôn Nam: …
Khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng, không nói gì.
“Trương Tiểu Nga, bà lại nhoài người trên tường làm gì đấy?!”
Bên ngoài truyền đến giọng oang oang của Đỗ đoàn trưởng, ngay sau đó cửa viện nhà họ Trần cũng bị đẩy ra từ bên ngoài, Trần Tự mặc quân phục bước vào, trong ánh mắt người đàn ông ngập tràn ý cười, trên tay cầm một tờ giấy gấp lại. Ôn Nam đoán được đó là gì, Trần nãi nãi thấy Trần Tự về, kích động tiến lên hỏi: “Tiểu Nga nói báo cáo xin kết hôn của cháu đã được duyệt vòng cuối rồi, có phải không?”
Người đàn ông gật đầu, giao tờ giấy trong tay cho Trần nãi nãi: “Vâng.”
Trần nãi nãi mở tờ giấy ra, trên đó viết chữ gì bà cũng không biết, chỉ nhìn thấy góc dưới bên phải có đóng dấu mộc đỏ, bà gấp lại trả cho Trần Tự, nếp nhăn trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng: “Phê chuẩn là tốt rồi, Tiểu Tự, chiều nay bà và dì nhỏ của cháu đi công xã, mua chút bông và xé ít vải, rồi xem cho cháu một ngày tốt, để cháu và Nam Nam sớm ngày kết hôn. Đúng rồi, đợi ngày kết hôn của cháu và Nam Nam định xong thì gửi cho Tiểu Châu một bức điện báo, bảo nó về sớm một chút, anh trai như cháu kết hôn, nó sao có thể không về chứ.”
Bàn tay đang nắm tờ giấy của Trần Tự cứng đờ trong chốc lát: “Cháu biết rồi.”.
Ăn cơm trưa xong, Trần nãi nãi liền hỏa tốc kéo Mạnh Thu đi công xã, Trương Tiểu Nga cũng đi theo góp vui, để lại một mình ‘bệnh nhân’ Ôn Nam nằm ở nhà.
Trước khi đi bộ đội, Trần Tự vào phòng xem Ôn Nam, người đàn ông ngồi bên mép giường, bàn tay ấm áp phủ lên trán cô thăm dò: “Sao rồi? Đã đỡ chút nào chưa?”
Ôn Nam lắc đầu: “Mũi vẫn khó chịu, cổ họng cũng hơi đau.”
Trần Tự cúi người xuống, đôi môi mỏng dán c.h.ặ.t lấy môi Ôn Nam, Ôn Nam nghiêng đầu muốn tránh đi, lại bị bàn tay mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t gáy không thể động đậy, cô “ưm” một tiếng: “Em bị cảm rồi, sẽ lây cho anh đấy.”
Trần Tự: “Cơ thể anh chịu đựng được.”
Ôn Nam: …
Dứt lời, người đàn ông làm nụ hôn sâu hơn, Ôn Nam bị hôn đến mức suýt không thở nổi, tay Trần Tự dọc theo gáy Ôn Nam trượt xuống cánh tay, những ngón tay thon dài rõ khớp nắm lấy bàn tay nhỏ bé trắng ngần đang buông thõng bên mép giường, ngón tay chen vào giữa các kẽ tay Ôn Nam, mười ngón tay đan vào nhau. Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm nhau, cơ thể Ôn Nam run lên, trong m.á.u dường như có thứ gì đó xông thẳng lên đỉnh đầu, cô chớp chớp đôi mắt ngập nước nhìn Trần Tự, đầu lưỡi bị người đàn ông c.ắ.n nhẹ một cái.
Không đau, nhưng rất ngứa.
Khuôn mặt Ôn Nam đỏ bừng như ráng chiều, cô né tránh ánh mắt ngập tràn d.ụ.c vọng tối tăm đặc quánh của Trần Tự, thấp giọng nói: “Anh còn chưa đi bộ đội sao?”
Cánh tay rắn chắc của người đàn ông luồn qua eo sau Ôn Nam, bàn tay to lớn đặt trên tấm lưng mỏng manh của cô, hơi dùng sức liền khiến cơ thể mềm mại thon thả của người phụ nữ dán c.h.ặ.t vào anh: “Anh ôm em thêm một lát.”
Ôn Nam phát hiện, Trần Tự sau khi động tình, thật sự rất bám người.
Ôn Nam rút bàn tay kia ra ôm lại Trần Tự, quay đầu nhìn chân tóc cắt ngắn gọn gàng của người đàn ông, đôi môi kề sát tai anh nói: “Anh nói xem Trần Châu biết anh kết hôn với em họ, sẽ có phản ứng gì?”
Cô nói lời này vốn là để trêu chọc Trần Tự, nhưng vô tình nhận ra cơ bắp trên người đàn ông đột nhiên căng cứng.
Ôn Nam ngẩn người, hơi nghiêng đầu, nhìn sườn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, nghi hoặc hỏi: “Anh sao vậy?”
Trần Tự trầm mặc một lát: “Không sao.”
Anh lại hôn lên môi Ôn Nam: “Em nằm nghỉ ngơi cho tốt, phích nước nóng anh để trên bàn đầu giường rồi, trong cốc có nước ấm, anh đi bộ đội trước đây, tối sẽ về sớm.”
Ôn Nam “ồ” một tiếng.
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, sau khi cô nói ra câu vừa rồi, luôn cảm thấy Trần Tự có chút không đúng lắm.
Chẳng lẽ anh thật sự sợ Trần Châu biết anh cưới chính em họ của mình?
Nhưng cô em họ này, là hàng giả mạo xuất hiện giữa chừng mà.
Ôn Nam uống t.h.u.ố.c buổi trưa xong, nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cô dứt khoát không ngủ nữa, nghĩ đến việc ra sân băm cỏ cho gà ăn, phát hiện trong máng gà đã có cỏ băm sẵn, thế là đi vào bếp chuẩn bị bữa tối, đợi Trần nãi nãi bọn họ về là có thể ăn ngay. Mùa này rau trong vườn đã chẳng còn gì, Ôn Nam lấy chút rau từ hầm lên, trong tủ còn một miếng thịt, cô băm nhỏ thịt, định dùng để gói sủi cảo, không ngờ sau khi băm thịt xong, trên người đổ chút mồ hôi mỏng, mũi cũng thông thoáng hơn.
