Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 29
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:06
Cô nhìn về con đường đi về phía cầu đá hồi lâu, trên đường chỉ có người đi về, không có người đi tới.
Cũng không biết khi nào Tiểu Mạch mới có thể qua đây?
Bụng đau dữ dội, Ôn Nam cúi đầu xoa xoa bụng, cảm giác dưới thân lại là một dòng nước ấm.
Ôn Nam: …
Đúng là nhà dột còn gặp mưa đêm.
Không biết đợi bao lâu, Ôn Nam rốt cuộc trong màn mưa xối xả nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân kia nghe vừa nhanh vừa ổn định, không giống lắm của Tiểu Mạch, cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người chạy tới trong mưa to, người đàn ông mặc áo tơi, đội nón lá, sải bước nhanh trong mưa to, không mấy bước đã chạy đến trước mặt cô, trên người đối phương mang theo hơi lạnh trong màn mưa, xông vào cô có chút lạnh.
Ôn Nam ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông tháo nón lá xuống, lộ ra một khuôn mặt quen thuộc, lạnh lùng tuấn tú.
Cô kinh ngạc há miệng: “Anh, sao anh lại tới đây? Tiểu Mạch đâu?”
Trần Tự vẩy vẩy nước trên nón lá: “Cô ấy ở phía sau.”
Người đàn ông treo nón lá lên cành cây, từ dưới áo tơi lấy ra một chiếc áo khoác màu xanh đen giũ giũ đưa cho Ôn Nam: “Cô mặc áo khoác vào trước đi.”
Ôn Nam liếc mắt một cái đã nhận ra đây là áo khoác của cô, áo khoác được Trần Tự bảo vệ rất tốt, không chỉ không có hơi ẩm, còn mang theo chút nhiệt độ cơ thể ấm áp của người đàn ông, cô quấn áo khoác quanh thắt lưng, đang định nắm lấy hai ống tay áo buộc lại ở thắt lưng, liền thấy Trần Tự cởi áo tơi đặt bên chân, cởi áo khoác trên người ra đưa cho cô: “Cô mặc áo của cô vào, lấy áo khoác của tôi buộc lên thắt lưng cô.”
Tay buộc ống tay áo của Ôn Nam khựng lại, ngước mắt nhìn chiếc áo khoác màu nâu gai đưa đến trước mắt.
Người đàn ông trên người mặc áo ngắn tay quân đội, ngón tay cầm áo khoác thon dài, gân xanh trên cánh tay men theo đường nét cơ bắp chui vào trong ống tay áo, Ôn Nam hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tự đang đứng đối diện, cười hì hì lộ ra hàm răng trắng bóng: “Cảm ơn anh.”
Cô nhanh ch.óng mặc áo khoác của mình vào, lại nhận lấy áo khoác trong tay Trần Tự buộc lên thắt lưng.
Trần Tự cúi người nhặt áo tơi phủ lên hai cái gùi, một tay xách hai cái gùi lên, đưa lưng về phía Ôn Nam nói: “Tiểu Mạch sắp đến rồi, cô và cô ấy che chung một cái ô về đi, tôi đưa cỏ xong sẽ về.”
Nói xong sải bước chạy vào trong mưa to.
“Anh, anh đợi chút”
Ôn Nam vừa đuổi theo hai bước, dưới thân lại trào ra một dòng nước ấm, ngay sau đó bụng lại là một trận đau trĩu, cô ấn bụng, sắc mặt quẫn bách nhìn Trần Tự xoay người lại nhìn cô trong mưa, chỉ trong nháy mắt, quần áo trên người người đàn ông đã ướt đẫm.
Trần Tự đưa tay lau nước mưa trên mặt: “Sao thế?”
Giọng anh cao hơn rất nhiều, trong tiếng mưa xối xả rất vang dội.
Cho dù Ôn Nam có mặt dày đến đâu, nhưng lời nói tiếp theo vẫn khiến cô xấu hổ muốn chui xuống đất: “Em không đi được, anh đưa cỏ xong có thể cõng em về không?”
Từ đây đến khu gia thuộc còn phải đi một đoạn đường rất xa, huống hồ còn đang là ngày mưa.
Nếu cô đi bộ suốt quãng đường về…
Ôn Nam không dám nghĩ tiếp theo ống quần cô sẽ biến thành dạng gì, càng không dám nghĩ dấu chân đi qua sẽ để lại dấu vết gì.
“Khụ khụ”
Cũng không biết là do Trần Tự ho khan, hay là vì lời Ôn Nam nói làm anh nghĩ tới cái gì, mặt người đàn ông có chút đỏ lên, anh nhanh ch.óng lau nước mưa trên mặt, hơi lạnh trong lòng bàn tay ép lui chút hơi nóng toát ra trên mặt, sau đó xoay người đưa lưng về phía Ôn Nam, nói một câu: “Đợi tôi về.”
Nói xong người xách gùi chạy đi luôn.
Ôn Nam nhìn bóng dáng Trần Tự đã chạy nhanh sắp mất hút trong mưa to, khiếp sợ than thở một tiếng.
Sức lực của Trần doanh trưởng thật lớn.
Xách hai gùi đầy cỏ xanh mà vẫn có thể chạy nhanh như bay.
Chẳng bao lâu sau Triệu Tiểu Mạch đã tới, cô bé chạy một mạch tới, chạy đến thượng khí không tiếp hạ khí, hai ống quần đều ướt đẫm, đế giày và mép giày đều là bùn đất dày cộm, chịu không ít trọng lượng, cô bé nhìn thấy quần áo trên người Ôn Nam biết Trần doanh trưởng đã tới rồi, không thấy gùi đâu, chắc là Trần doanh trưởng giúp đưa cỏ đi rồi.
Triệu Tiểu Mạch chạy đến dưới gốc cây, đặt ô bên chân, thấy sắc mặt Ôn Nam còn trắng hơn vừa rồi, quan tâm hỏi: “Ôn Nam, bụng cậu có phải đau dữ lắm không?”
Cô bé mỗi tháng lúc đến kỳ thì đặc biệt đau, mẹ chưa bao giờ quan tâm cô bé, đều là cô bé c.ắ.n răng chịu đựng qua.
Cô bé biết mùi vị đau đớn không dễ chịu.
Ôn Nam yếu ớt cười một cái, ôm bụng, lông mày nhíu lại với nhau: “Vẫn chịu được, chỉ là từng cơn từng cơn đau.” Dừng một chút lại hỏi: “Sao anh tớ lại tới đây?”
Triệu Tiểu Mạch vén tóc mai vướng víu hai bên ra sau tai, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán: “Tớ vừa qua cầu đá thì gặp Trần doanh trưởng, anh ấy thấy tớ về một mình, liền hỏi cậu ở đâu, tớ nói với Trần doanh trưởng chuyện của cậu, Trần doanh trưởng bảo tớ về nhà đợi, anh ấy đến đưa quần áo cho cậu, tớ không yên tâm cậu một mình ở đây, liền đi cùng Trần doanh trưởng qua đây, không ngờ Trần doanh trưởng đi bộ đặc biệt nhanh, tớ chạy cũng không đuổi kịp anh ấy.”
Nói xong giậm giậm bùn đất dính bên mép giày, bên chân giậm ra không ít bùn đất.
Ôn Nam nhìn về phía trại bò, trại bò và trại heo sát nhau, một lát sau Trần Tự đã về rồi, trên cánh tay trái vắt áo tơi, tay phải xách hai cái gùi, chạy nhanh vài bước liền trốn vào dưới gốc cây to, toàn thân anh đều bị mưa xối ướt sũng, Ôn Nam cách anh khoảng cách không xa, có thể cảm giác được hơi lạnh tỏa ra từ trên người anh.
Đừng nói nữa, Ôn Nam lúc này áy náy hơn ai hết.
Áy náy đến cào gan cào ruột ấy chứ.
Trần doanh trưởng và cô không thân không thích, người ta có lòng tốt thu nhận cô, lại là bù tiền mua t.h.u.ố.c cho cô, lại là mua găng tay cho cô, mỗi lần tan làm còn giúp cô đưa cỏ, lần này lại đội mưa giúp cô đưa quần áo đưa cỏ, cô còn mặt dày bảo Trần doanh trưởng cõng cô về.
Ôn Nam đều cảm thấy mình khá được đằng chân lân đằng đầu.
Đợi sau cơn mưa này, cô phải mau ch.óng tìm được đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho nguyên chủ, sau khi dọn ra khỏi nhà họ Trần, cảm giác tội lỗi trong lòng cô cũng có thể ít đi một chút.
