Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 30
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:06
Trần Tự đặt gùi xuống, đưa áo tơi cho Ôn Nam: “Cô mặc áo tơi vào, hơi lạnh trên người tôi không qua được người cô.”
Ôn Nam đưa tay nhận lấy, bên ngoài áo tơi đều là nước, bên trong lại khô ráo, cô mặc áo tơi vào, vừa buộc dây áo tơi, đầu liền nặng trĩu, sau đó ánh sáng trước mắt tối đi một chút, bên tai vang lên giọng nói của Trần Tự: “Đội nón lá cho kỹ vào.”
Nón lá rất to, đội lên đầu che khuất hơn nửa tầm mắt.
Ôn Nam hai tay giữ nón lá, kéo hai sợi dây dưới nón lá buộc ở dưới cằm, vừa buộc xong dây, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một bóng người màu xanh quân đội, người đàn ông cao lớn cường tráng đưa lưng về phía cô, nửa ngồi xổm trước mặt cô: “Lên đi, tôi cõng cô về.”
Anh vóc dáng cao, cho dù ngồi xổm cũng không thấp hơn cô là bao.
Ôn Nam biết tình trạng của mình, không thích hợp đi bộ suốt quãng đường về, cô mặt dày bước lên trước một bước nằm bò lên tấm lưng rộng lớn của Trần Tự, hai cánh tay vòng ra trước ôm lấy cổ Trần Tự, trên người đàn ông đều bị mưa xối ướt sũng, cho dù cách hai lớp quần áo vẫn cảm giác được sự ẩm ướt và hơi lạnh truyền đến từ trên người anh, gần như trong khoảnh khắc Ôn Nam dán tới, toàn thân cơ bắp Trần Tự đều căng cứng, anh vòng hai tay ra sau đỡ lấy khoeo chân Ôn Nam, cõng cô đứng dậy.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Trần Tự ở khoảng cách gần với nữ đồng chí như vậy.
Người trên lưng vừa nhẹ vừa mềm, cô đội nón lá không có cách nào nhìn phía trước, chỉ có thể quay mặt về phía anh nghiêng đầu, hơi thở phả ra đều phun dưới tai anh, nóng hổi, nóng rực, cho dù là nước mưa lạnh lẽo cũng không che được luồng hơi thở nóng bỏng kia.
Gốc tai Trần Tự đỏ bừng.
Anh có chút hối hận rồi, sớm biết vậy nên để Ôn Nam ngồi trong gùi, anh cõng gùi là được rồi, đâu đến mức giống như bây giờ, làm cho toàn thân anh đều không thoải mái, ngay cả trong kẽ xương cũng giống như bị kiến c.ắ.n vậy.
Ôn Nam chút nào cũng không nhận ra sự bất thường của Trần Tự, nghiêng đầu hướng về phía sườn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông, tránh cho vành nón lá chạm vào mặt anh.
“Anh, em xong rồi.”
Trần Tự: …
Đầu anh không thể nhận ra hơi nghiêng về phía bên kia một chút, cố gắng lờ đi hơi nóng hừng hực dưới gốc tai, Triệu Tiểu Mạch ở bên cạnh hâm mộ nhìn Ôn Nam, sau đó đeo hai cái gùi một trước một sau lên người, bung dù nói: “Trần doanh trưởng, chúng ta đi thôi.”
Trần Tự cõng Ôn Nam đi ra khỏi gốc cây to, anh đi rất nhanh, Triệu Tiểu Mạch đi theo phía sau có chút tốn sức, một lát sau đã tụt lại một đoạn dài, Trần Tự quay đầu nhìn Triệu Tiểu Mạch, thả chậm bước chân đợi cô bé đuổi kịp, cứ như vậy một nhanh một chậm đi đến cầu đá, người Ôn Nam dán c.h.ặ.t vào lưng anh, cho dù cách áo tơi, anh cũng có thể cảm giác được sự mềm mại trước n.g.ự.c Ôn Nam.
Gốc tai người đàn ông đỏ thấu, đỏ đến tận chân cổ.
Toàn thân cơ bắp anh căng cứng, gân xanh trên cánh tay đều nổi lên, kéo theo lòng bàn tay đều toát ra một tầng mồ hôi.
Trời mưa to, trong ngõ hẻm khu gia thuộc đều không có bóng người, cổng sân nhà nhà đều đóng, Trần Tự về đến nhà dùng chân đá mở cổng sân, cõng Ôn Nam vừa vào nhà liền thấy bà nội từ trong phòng đi ra, trong tay Trần nãi nãi cầm một đoạn vải sạch và kim chỉ, giống như đang khâu vật gì đó, bà thấy Trần Tự toàn thân đều ướt sũng, trên mặt đều là từng vệt nước mưa lăn xuống, Ôn Nam nằm trên lưng anh mặc áo tơi, đội nón lá, không nhìn thấy tình hình cô thế nào rồi.
Trần nãi nãi thúc giục: “Nhanh nhanh nhanh, cõng Nam Nam vào trong phòng đi, cháu cũng mau đi thay quần áo sạch đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Trần Tự nói: “Cháu không sao.”
Xương cốt anh cứng, dầm mưa một ngày một đêm cũng không sao.
Trần Tự cõng Ôn Nam vào phòng trước, Trần nãi nãi lại nhìn thấy Triệu Tiểu Mạch đi vào phía sau, thấy trên người cô bé cõng gùi nhà mình, vội vàng vẫy vẫy tay: “Tiểu Mạch, đặt gùi ở đó mau về nhà đi.” Nói xong lại lẩm bẩm: “Mưa càng rơi càng lớn, xem ra phải mưa đến tối nay rồi.”
Triệu Tiểu Mạch đặt gùi trước người xuống dưới mái hiên, đang định thu ô lại, Trần nãi nãi vội nói: “Cháu che ô về đi, đợi tạnh mưa rồi mang trả lại cũng được, trời lạnh lắm, cháu mau về đi, con bé này đừng để bị cảm lạnh.”
Triệu Tiểu Mạch cười nói: “Sức khỏe cháu tốt lắm, đây cách nhà cháu có hai bước chân, không cần dùng ô.”
Nói xong gập ô lại dựa vào tường để đó, hô về phía phòng Ôn Nam một tiếng: “Ôn Nam, tớ về trước đây.” Lại vẫy tay với Trần nãi nãi: “Trần nãi nãi, cháu đi đây.”
Triệu Tiểu Mạch cõng gùi đội mưa to chạy ra ngoài, Trần nãi nãi gọi cũng không gọi lại được.
Bên ngoài trời âm u, ánh sáng trong phòng cũng có chút tối.
Trần Tự đặt Ôn Nam lên ghế đẩu bên giường, đợi cô ngồi xong, anh mới đứng dậy: “Cô có việc gì tìm bà nội, tôi về phòng thay quần áo.”
Ôn Nam tháo nón lá trên đầu xuống đặt lên đùi, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tự đã đi đến cửa phòng: “Anh cả, quần áo của anh em giặt sạch rồi trả lại anh, hôm nay cảm ơn anh.”
“Không cần.”
Trần Tự đi ra ngoài cửa phòng, không quay đầu lại, đưa lưng về phía Ôn Nam nói: “Quần áo tôi tự giặt là được.”
Nói xong liền về phòng mình.
Trần nãi nãi từ ngoài nhà đi vào, gọi với vào phòng Trần Tự một câu: “Tiểu Tự, mau thay quần áo ướt ra, đừng để bị cảm lạnh.”
Cách vách truyền đến tiếng Trần Tự: “Cháu biết rồi ạ.”
Ôn Nam cởi áo tơi, cùng với nón lá đặt lên tủ, Trần nãi nãi vào phòng liền nhìn thấy quần áo buộc trên thắt lưng Ôn Nam, là của cháu trai lớn Trần Tự của bà, bà đưa dải vải bông trong tay cho Khương Niệm: “Nào, đây là vải kinh nguyệt dì nãi nãi làm cho cháu, chỗ dì còn mấy cái sắp làm xong rồi, cháu dùng trước đi, dì nãi nãi bưng chậu nước nóng cho cháu, cháu mau rửa ráy đi.”
“Cảm ơn dì nãi nãi.”
Ôn Nam nhận lấy vải kinh nguyệt, là vải màu đen, bên trong khâu bông mỏng, có chút giống với b.ăn.g v.ệ si.nh ở thế kỷ mới.
Nhưng thứ này sao so được với băng vệ sinh.
Bụng từng cơn đau quặn, cô ôm bụng ‘hít’ một tiếng, đặt vải kinh nguyệt ở cuối giường, cởi áo khoác trên thắt lưng vắt lên cuối giường, nhìn chiếc áo khoác màu nâu gai, trong lòng ấm áp, hôm nay may mà có Trần doanh trưởng giúp đỡ, nếu không dựa vào một mình cô đi bộ về, toàn thân ướt sũng không nói, ống quần đoán chừng đều bẩn không nỡ nhìn, làm không tốt còn rơi vào một thân bệnh.
