Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 290
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:30
Trần Tự đưa tay xoa xoa chỗ bị Trần Châu đ.ấ.m, nhìn sự oán hận rõ rành rành trên mặt Trần Châu: “Theo anh ra núi phía sau đi dạo.”
Nói xong liền đi trước.
Trần Châu: …
Anh trai cậu từ nhỏ đến lớn đã mang cái đức hạnh này, có chuyện gì cũng kìm nén trong lòng, nói năng làm việc trầm mặc quyết đoán. Có đôi khi rõ ràng là lỗi của anh trai cậu, nhưng luôn khiến cậu có cảm giác là mình sai. Trong lòng Trần Châu đang giận dỗi Trần Tự, cậu cúi gằm mặt, lạnh lùng đi bên cạnh Trần Tự, hai anh em không ai nói với ai câu nào.
Nhưng Trần Châu là người không giấu được chuyện, cậu giơ cùi chỏ huých vào cánh tay Trần Tự, nhướng mày nhìn anh: “Anh, em hỏi anh hai chuyện, tốt nhất anh nên nói thật với em.”
Trần Tự liếc xéo cậu một cái, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu tiếp tục.
Trần Châu nhìn những cành cây khô héo và con đường đất gồ ghề phía trước: “Lúc trước anh gửi điện báo cho em, nói bà nội nhận cho chúng ta một cô em họ, trên điện báo anh không viết tên em họ.” Cậu quay đầu nhìn Trần Châu: “Có phải anh cố ý không?”
Lông mày Trần Tự nhíu lại, quay đầu nhìn Trần Châu: “Lúc đó em gửi thư có nói chuyện của Ôn Quốc không?”
Trần Châu: “Không có.”
Trần Tự: “Vậy nên, tại sao anh phải cố ý không viết tên Ôn Nam?” Người đàn ông khựng lại, lại bổ sung một câu: “Lúc đó anh chưa từng nghĩ cô ấy có thể ở lại nhà lâu dài.”
Trần Châu: …
“Vậy sau này em viết thư về nói cho anh biết chuyện của Ôn Nam, tại sao anh lại lừa em? Lần đó anh là cố ý?”
Trần Tự: “Ừ.”
Trần Châu: …
Từ cầu đá đến núi phía sau cũng phải đi một đoạn đường, hai anh em đều đè thấp giọng nói chuyện, mãi cho đến khi sắp đến chân núi phía sau Trần Châu mới không kìm nén được giọng nói nữa: “Anh, anh không nên cho em một lời giải thích sao?!”
Đôi môi mỏng của Trần Tự mím c.h.ặ.t, không nói một lời.
Anh đi qua mảnh đất tự lưu, đến bên chân núi, dưới chân núi dòng suối nhỏ róc rách, trong núi tiếng gió thổi xào xạc, gió lạnh thổi vào mặt, mang theo cái lạnh thấu xương, nhưng hai người lại không hề cảm thấy lạnh chút nào. Trần Tự sải bước dài bước qua con suối nhỏ, Trần Châu theo sát phía sau. Cậu đi theo Trần Tự đến dưới gốc cây thanh mai, mùa này cây thanh mai chỉ còn lại một cái cây trơ trụi, Trần Tự đưa tay kéo kéo cành cây, giọng nói trầm thấp vẫn bình tĩnh như thường ngày: “Tiểu Châu, anh đã từng hôn Ôn Nam ở đây.”
Nắm tay buông thõng bên đường chỉ quần của Trần Châu siết c.h.ặ.t lại.
Cậu chỉ muốn nghe anh trai giải thích một lời, kết quả anh trai cậu lại khoe khoang không dứt trước mặt cậu!
Giọng Trần Tự vẫn tiếp tục: “Khoảng thời gian mảnh đất tự lưu được cấp xuống, hai người bọn anh thường xuyên đến đất tự lưu, anh trồng rau, cô ấy mang cơm cho anh. Ngày trước ở nhà chỉ có một mình bà nội, từ sau khi cô ấy đến, mỗi lần anh huấn luyện về nhà, còn có một người phụ nữ ở nhà nấu cơm xong đợi anh. Mỗi tối anh bưng nước tắm cho cô ấy, bọn anh sẽ cùng nhau đi huyện thành xem phim, anh đưa cô ấy đi gặp tất cả đồng đội bên cạnh anh, mọi người đều nhìn ra mối quan hệ của bọn anh. Bọn anh không phải vợ chồng, nhưng lại sống những ngày tháng chỉ vợ chồng mới có.”
Anh nhìn về phía Trần Châu: “Tiểu Châu, nếu thư của em có thể gửi về sớm một chút, anh sẽ giữ khoảng cách đúng mực với cô ấy, nếu bảo anh bây giờ buông tay, anh không làm được.”
Trần Tự rũ mắt nhìn nắm tay siết c.h.ặ.t của Trần Châu, khóe môi khẽ mím lại hơi nhếch lên một cách khó nhận ra, anh nhấc mí mắt đối diện với đôi mắt đen nhánh của Trần Châu: “Tiểu Châu, từ nhỏ đến lớn anh cái gì cũng có thể nhường em, duy chỉ có Ôn Nam là không được. Nếu trong lòng em không thoải mái thì đ.á.n.h anh một trận đi, vừa hay cũng để anh xem thử nửa năm nay em ở thành phố Đông Hoa đã học được những gì? Đừng có chẳng học được bản lĩnh gì, lại xám xịt chạy về.”
Hai câu cuối cùng mang đậm ý vị trào phúng, gần như ngay khi lời Trần Tự vừa dứt, nắm tay của Trần Châu đã vung tới.
Trần Tự nghiêng đầu né tránh, đưa tay đỡ lấy nắm tay Trần Châu lại vung tới, hai anh em dưới gốc cây thanh mai anh một đ.ấ.m tôi một cước đ.á.n.h nhau. Hai người đ.ấ.m đá đều dùng sức, chỗ nào đau thì đ.á.n.h vào chỗ đó, nhưng đều ăn ý tránh khuôn mặt của đối phương. Hai người anh tới tôi đi đ.á.n.h nhau rất lâu, rõ ràng là giữa trời đông giá rét, trên trán hai người đều lấm tấm mồ hôi, trên chân tóc cắt ngắn gọn gàng đều có thể nhìn thấy mồ hôi.
Qua rất lâu hai anh em mới dừng tay, Trần Châu kéo đứt cúc cổ áo quân phục ngồi bệt xuống đất. Cậu hơi co hai chân lại, cùi chỏ chống lên đầu gối, hai tay vuốt một vốc mồ hôi trên đầu, theo sự kéo căng của cơ bắp, những chỗ bị Trần Tự đ.á.n.h truyền đến cảm giác đau đớn râm ran. Cơ thể vừa nóng vừa sảng khoái, trong m.á.u còn sục sôi những nhân tố xao động, ngay cả gân xanh trên cổ và mạch đập cũng đang đập kịch liệt.
Đây là trận đ.á.n.h sảng khoái nhất của Trần Châu trải qua trong nửa năm nay.
Toàn thân đều toát lên sự thoải mái!
Cậu quay đầu nhìn anh cả đang ngồi bên cạnh, người đàn ông co đầu gối, hai tay vuốt vốc mồ hôi trên mặt, sau đó cúi đầu trầm mặc không nói.
“Anh.” Trần Châu dùng cùi chỏ huých vào Trần Tự, lúc Trần Tự nhấc ánh mắt nhìn cậu, liền cười một cái: “Nói thật đi, vừa rồi anh có phải cố ý chọc giận em không? Chính là muốn để em đ.á.n.h anh một trận, trong lòng anh cũng thoải mái, có phải không?”
Trần Tự cười một cái: “Ừ.”
Trần Châu: “Em biết ngay mà.”
Từ nhỏ đến lớn, nhân phẩm của anh trai cậu thế nào trong lòng cậu có thể không rõ sao?
Trần Châu ngả người ra sau, hai tay gối sau đầu, nhìn bầu trời xanh thẳm: “Anh, Ôn Nam có biết chuyện em quen biết anh trai cô ấy không?”
Trần Tự cũng ngả người ra sau: “Không biết, khu gia thuộc đều tưởng đối tượng anh trai cô ấy giới thiệu cho cô ấy là anh.”
Trần Châu: …
Cậu quay đầu nhìn Trần Tự một cái: “Cô gái xinh đẹp như vậy, đúng là hời cho anh rồi.”
Trần Tự: …
Anh nói: “Có một chuyện anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội hỏi em.”
Trần Châu nói: “Chuyện gì?”
Lông mày Trần Tự nhíu lại: “Anh và Ôn Nam đã gặp Trần Kiệt rồi, Trần Kiệt nói đối tượng Ôn Quốc giới thiệu cho em gái cậu ta là cậu ta, bên em cũng nói đối tượng Ôn Quốc giới thiệu là em, rốt cuộc tình hình cụ thể là thế nào? Còn nữa, em chưa từng ra khỏi thành phố Nam Dương, sao lại quen biết Ôn Quốc?”
