Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 291
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:31
Trần Châu ngồi dậy, nhặt một viên sỏi ném ra xa: “Anh, anh còn nhớ chuyện năm ngoái doanh chúng ta và hai doanh của đoàn 5 đến núi huyện Phong Lâm huấn luyện dã ngoại không?”
Trần Tự: “Nhớ.”
Trần Châu nói: “Bộ đội của Ôn Quốc cũng cử người của hai doanh qua đó, chúng ta đã tiến hành diễn tập một tháng, chính trong khoảng thời gian đó em và Ôn Quốc quen biết nhau. Ôn Quốc đã tìm em và Trần Kiệt, lúc đó Trần Kiệt từ chối, anh ấy lại tìm đến em.” Nói đến đây, Trần Châu quay đầu cười nhìn Trần Tự một cái: “Bà nội không phải đang sốt ruột giục hai chúng ta mau ch.óng lấy vợ sao, em liền nghĩ Ôn Quốc nói em gái anh ấy tốt như vậy, vậy thì em đồng ý với anh ấy thôi.”
Trần Châu lại ném một viên sỏi ra xa: “Nhưng chuyện này lúc đó em cũng không để trong lòng, chỉ nghĩ đợi có cơ hội thì gặp mặt em gái Ôn Quốc trước đã. Chỉ là không ngờ sau này nghe chiến sĩ điều từ bộ đội thành phố Tây Bình đến kể chuyện của Ôn Quốc, em mới biết Ôn Quốc đã hy sinh. Em từng gọi điện thoại cho bộ đội của Ôn Quốc hỏi thăm chuyện của Ôn Nam, bọn họ đều không rõ, lúc đó em có nhiệm vụ trên người cũng không về được, chỉ đành viết thư cho anh trước, nếu Ôn Nam cùng đường mạt lộ đến khu gia thuộc tìm em, thì bảo anh nghĩ cách giúp em giữ Ôn Nam lại.”
Trần Tự nhìn bầu trời, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Lúc trước Ôn Quốc từng tìm Trần Châu và Trần Kiệt, có lẽ Trần Kiệt không biết Trần Châu đã đồng ý với Ôn Quốc, trong mắt Trần Kiệt, Ôn Nam là cùng đường mạt lộ đến nương tựa cậu ta, cho nên bất đắc dĩ mới nhận lời mối hôn sự này. Mặc dù những điều này đều là suy đoán của anh, nhưng anh lờ mờ cảm thấy, sự thật gần như là như vậy.
“Anh.”
Trần Châu đưa tay về phía Trần Tự, Trần Tự đưa tay nắm lấy tay Trần Châu, mượn lực của cậu ngồi dậy. Trần Châu buông tay, nắm tay lại đ.ấ.m một cú vào vai Trần Tự: “Nói trắng ra, vẫn là em và Ôn Nam không có duyên phận, đi thôi, bà nội đang ở nhà đợi chúng ta đấy.”
Hai người từ núi phía sau đi ra, Trần Tự nhìn về hướng trường học, nói với Trần Châu hai chữ: “Xin lỗi.”
Trần Châu đưa tay vòng ra sau ôm lấy vai anh trai, nhe hàm răng trắng cười nói: “Nói to lên chút, em nghe không rõ.”
Trần Tự liếc xéo cậu một cái: “Nửa năm không gặp, em lại ngứa đòn rồi phải không?”
Trần Châu: ….
Buổi chiều lúc sắp tan học, Ôn Nam chuẩn bị xong giáo án cần thiết cho mấy ngày xin nghỉ giao cho Chu Linh. Chu Linh ngồi trên ghế, trong lòng ôm một cái chai thủy tinh, bên trong rót nước nóng sưởi ấm tay, cô ấy ngẩng đầu cười nhìn Ôn Nam: “Chúc mừng em nha, ngày kia là trở thành cô dâu mới rồi.”
Lữ Mỹ ở bên cạnh cũng xích lại gần: “Ôn Nam, ngày em kết hôn, bọn chị nhất định sẽ qua đó.”
Ôn Nam cười nói: “Vậy em đợi mọi người.”
Trong phòng làm việc không đốt bếp lò, bây giờ trời lạnh, cho dù đóng kín cửa nẻo vẫn lạnh thấu xương. Ôn Nam hà một hơi nóng vào lòng bàn tay, xoa xoa tay, cửa phòng từ bên ngoài đẩy ra, Tần Hà ôm ca nước nóng bước vào, nhìn Ôn Nam vẫn đang trò chuyện với Chu Linh, cười một cái: “Trần doanh trưởng đang đợi em ở cổng trường đấy.”
Ôn Nam: “Em ra ngay đây.”
Hiện giờ đã bước vào mùa đông rồi, trên đường rải đầy lá khô, dưới mái hiên cũng bay lất phất những chiếc lá vụn. Ôn Nam đeo túi vải bạt, giẫm lên lá vụn chạy đến trước mặt Trần Tự, trên tay người đàn ông cầm chiếc mũ bông Lôi Phong, tự nhiên đội lên đầu Ôn Nam, chiếc mũ lông xù che kín hai cái tai đang đỏ ửng vì lạnh. Trần Tự lại lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc chai thủy tinh đựng nước nóng đưa cho Ôn Nam: “Nước nóng vừa mới rót đấy, sưởi ấm tay đi.”
Ôn Nam ôm lấy chiếc chai, những ngón tay đang cứng đờ tê dại vì lạnh tiếp xúc với nhiệt độ nóng hổi, lập tức dễ chịu hơn không ít.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi Trần Tự: “Hôm nay sao anh đến sớm vậy?”
Chiếc mũ khá to, đội trên đầu Ôn Nam, càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Cô đưa tay đẩy vành mũ đang che khuất mắt lên, đôi mắt sáng ngời lấp lánh ánh sáng, Trần Tự nhìn mà nóng mắt, đưa tay dùng ngón cái ấn ấn khóe môi Ôn Nam, nhịn xuống xúc động muốn hôn lên đôi môi thơm ngát ấy, nhếch môi cười nói: “Anh đoán hôm nay em ra sớm.”
Ngón tay người đàn ông mang theo vết chai mỏng, ấn lên khóe môi, không hiểu sao lại dấy lên từng trận tê dại.
Bàn tay anh rất nhanh thu về, Ôn Nam l.i.ế.m nhẹ một cái với biên độ nhỏ vào chỗ vừa bị đầu ngón tay Trần Tự ấn qua, sau đó ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi: “Em trai anh đâu?”
Trần Tự: “Ở nhà ăn, mọi người đều biết hôm nay em ấy về, tối nay tụ tập ở nhà ăn, lát nữa chúng ta cũng qua đó.”
Ôn Nam “ồ” một tiếng, vậy phỏng chừng tối nay khá đông người.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Ôn Nam, cô theo Trần Tự đến nhà ăn, vừa vào cửa đã nhìn thấy bên cửa sổ đằng kia vây quanh một đám đông, mấy cái bàn ghép lại với nhau, một đám người vây quanh bàn ngồi. Mọi người đều mặc quân phục, ai nấy tư thế ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp. Trên bàn ăn hôm nay đều là đồng đội của Trần Châu và Trần Tự trong bộ đội, không dẫn theo các quân tẩu ở khu gia thuộc, trên bàn chỉ có Ôn Nam là nữ đồng chí duy nhất.
Mọi người nhìn thấy Ôn Nam, đồng thanh hô một tiếng: “Chào chị dâu!”
Trận thế này, quả thực làm Ôn Nam ngại ngùng.
Cái này còn chưa kết hôn mà, đã gọi chị dâu rồi.
Khóe môi Trần Tự ngậm ý cười, kéo Ôn Nam ngồi xuống chỗ trống, bên phải Ôn Nam là Trần Châu, bên cạnh Trần Châu là Chu Nham. Trần Tự vừa xuất hiện, Chu Nham đã bắt đầu ‘âm dương quái khí’ lên, anh ta khoác vai Trần Châu, sau đó đem những chuyện thất đức Trần Tự làm trong nửa năm nay tuôn hết cho Trần Châu: “Tiểu Châu, cậu phân xử cho anh xem, rõ ràng là cậu ta nhung nhớ Ôn Nam, còn không biết xấu hổ nói anh già, hây, cậu ta không già sao? Mẹ kiếp anh chỉ lớn hơn cậu ta một tuổi, tính theo tuổi tác, cậu ta còn lớn hơn Ôn Nam sáu tuổi đấy!”
Trong lòng Chu Nham đã sớm cho qua những chuyện này rồi, tâm tư với Ôn Nam cũng đã dập tắt.
Hôm nay anh ta chính là mượn cơ hội này, hảo hảo chà đạp Trần Tự một phen, xả một ngụm tức giận lúc trước bị Trần Tự coi như khỉ mà trêu đùa. Dương Chí Đồng cũng hùa theo góp vui: “Trần Châu, tôi thấy Chu doanh trưởng nói có lý, Trần doanh trưởng làm chuyện này không t.ử tế a.”
