Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 31
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:06
Đợi Trần nãi nãi bưng nước nóng tới, Ôn Nam đóng cửa tự mình rửa ráy sạch sẽ, thay quần áo sạch, sau đó lót vải kinh nguyệt Trần nãi nãi làm cho cô.
Làm xong tất cả những việc này, Ôn Nam nằm co quắp bên giường, hai tay ôm bụng chịu đựng cơn đau bụng, bên ngoài mưa càng rơi càng lớn, nhiệt độ trong phòng cũng đang giảm xuống, cô cảm thấy toàn thân phát lạnh, đưa tay kéo chăn đắp lên người, trong từng cơn đau bụng dần dần ngủ thiếp đi.
Tiếng sấm ầm ầm lại vang lên.
Trong sân đã tích đầy nước, Trần nãi nãi làm xong vải kinh nguyệt cho Ôn Nam trong phòng, lúc đi ra nhìn thấy Trần Tự cầm đá lót từ bếp đến tận cổng sân, lót xong lại chạy đến dưới mái hiên vuốt vuốt nước trên chân tóc, quần áo sạch anh thay ra dính chút mưa lại hơi ướt rồi, Trần nãi nãi nói: “Buổi chiều cháu còn đến đơn vị không?”
Trần Tự nói: “Không đi nữa.”
Bên kia tường rào truyền đến tiếng của Trương Tiểu Nga: “Ông trời của tôi ơi, cuối cùng ông cũng mưa rồi, ái chà chà, tiếng sấm này to thật, như đ.á.n.h trống vậy.” Sau đó kéo cái giọng oang oang hét: “Lão Đỗ, Kiến Minh, chiều nay hai bố con ông còn ra ngoài không?”
Trong phòng truyền ra tiếng của hai bố con: “Không ra ngoài, ở nhà thôi.”
Trần nãi nãi cầm vải kinh nguyệt vào phòng Ôn Nam, nhìn Ôn Nam đang nằm co quắp bên giường, kéo chăn đắp kỹ cho cô, lúc này mới rời khỏi phòng đi vào bếp nấu cơm trưa.
Sau khi cơm trưa làm xong, Trần nãi nãi qua gọi Ôn Nam một lần, Ôn Nam ôm bụng, đau đến mức trên trán đều toát ra một tầng mồ hôi mỏng, cô trở mình đưa lưng về phía Trần nãi nãi, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong gối, rên rỉ nói: “Dì nãi nãi, dì và anh ăn trước đi, cháu lát nữa dậy ăn sau.”
Đau bụng.
Đau bỏ mẹ đi được!
Nếu là ở thế kỷ mới, một viên Ibuprofen là có thể giải quyết, ở bên này, thì phải dựa vào bản thân cứng rắn chống đỡ.
Trần nãi nãi thở dài một tiếng, kéo chăn xuống một chút, vén tóc mái lộn xộn trước trán Ôn Nam ra sau tai, lau mồ hôi mỏng trên trán cho cô: “Vậy cháu ngủ thêm lát nữa, lát nữa dì nãi nãi lại gọi cháu.”
Ôn Nam yếu ớt nói: “Vâng.”
Trần nãi nãi trở lại phòng bếp, Trần Tự đang vớt mì, anh ngẩng đầu nhìn thoáng qua, không thấy Ôn Nam qua đây, hỏi Trần nãi nãi: “Ôn Nam không ăn ạ?”
Trần nãi nãi nhận lấy cái bát Trần Tự đưa cho bà: “Nam Nam đau bụng, để con bé ngủ thêm lát nữa.”
Trần Tự vớt cho mình một bát mì lớn, chan nước rau, xoay người ngồi trên ghế đẩu ở cửa bếp, ăn một miếng mì xong, nhấc mắt nhìn căn phòng đang đóng cửa kia, lông mày nhíu lại, lại cúi đầu ăn một miếng mì.
Lúc anh quay về lấy quần áo, bà nội còn đặc biệt dặn dò anh, đừng để Ôn Nam dầm mưa, nếu không dễ rơi vào mầm bệnh.
Chẳng lẽ nguyên nhân cô đau bụng, là vì hơi ẩm trên lưng anh truyền sang cho cô?
Nghĩ đến lúc trước anh về phòng cởi áo ngắn tay ra, nhìn thấy vị trí thắt lưng sau áo dính chút m.á.u, người đàn ông bỗng nhiên ho khan hai tiếng, Trần nãi nãi tưởng anh bị sặc, vội vàng nói: “Ăn chậm thôi, uống chút nước mì đi.”
Trần Tự: “Cháu biết rồi.”
Anh cúi đầu, nhanh ch.óng ăn xong mì trong bát rồi về phòng..
Ôn Nam cũng không biết cô ngủ giấc này bao lâu.
Lúc dậy, bụng đau đã dễ chịu hơn rất nhiều, nhưng hơi động đậy một cái, chính là một dòng nước ấm, cô sợ tới mức cọ một cái đứng dậy nhìn ga giường, may mà ga giường sạch sẽ, cô lại quay đầu kéo quần xem, có làm bẩn quần không.
Dù sao vải kinh nguyệt không thể so với b.ăn.g v.ệ si.nh ở thế kỷ mới.
“Trần doanh trưởng, cậu có nhà không? Trần doanh trưởng”
Trong tiếng mưa xối xả truyền đến một giọng nói xa lạ, ngay sau đó ngoài cửa sổ vang lên giọng nói trong trẻo từ tính của Trần Tự: “Tôi ở nhà, có việc gì không?”
Người nọ nói: “Bộ đội huyện Hồ Dương thành phố Tây Bình gọi điện thoại tới, người gọi điện thoại nói anh ấy là chiến hữu của Ôn Quốc, muốn cậu qua nghe điện thoại.”
Trong phòng, tay đang túm quần của Ôn Nam bỗng nhiên khựng lại.
Điện thoại của chiến hữu Ôn Quốc…
Cô xoay người chạy ra cửa mở cửa phòng, vừa hay đụng phải Trần Tự đi ngang qua cửa phòng cô, người đàn ông đã thay một bộ quân phục sạch sẽ, nghe thấy động tĩnh mở cửa, quay đầu nhìn Ôn Nam đang đứng trong phòng, một tay bám cửa, một tay bám khung cửa, b.í.m tóc của cô có chút lỏng lẻo, tóc cũng hơi rối, trước trán lòa xòa tóc mái vụn vặt rủ xuống chỗ lông mày cong.
Ôn Nam nhìn thấy cảnh vệ viên mặc áo tơi đội nón lá đứng ở cổng sân, lại nhìn về phía Trần Tự: “Anh, em có thể đi cùng anh không?”
Trần nãi nãi từ trong phòng đi ra, nói với Ôn Nam: “Mưa to thế này, cháu đừng đi nữa, ở nhà đợi là được rồi, có chuyện gì Tiểu Tự về sẽ nói với cháu.”
Trần Tự nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn lộ vẻ tái nhợt của Ôn Nam, gật đầu nói: “Tôi đi nhanh về nhanh, buổi trưa cô chưa ăn cơm, đi ăn cơm trước đi.” Nói xong lại liếc nhìn bàn tay trắng nõn thon dài đang bám cửa phòng: “Tôi vào lấy áo tơi và nón lá.”
“Ồ.”
Ôn Nam mở cửa phòng dựa vào cửa đứng.
Trần Tự vừa vào cửa đã nhìn thấy cuối giường xếp áo khoác của anh, bên cạnh đặt cái quần Ôn Nam thay ra, anh nhanh ch.óng dời tầm mắt, cầm lấy áo tơi trên tủ mặc lên người, vừa đi vừa đội nón lá, đầu cũng không quay lại rời đi cùng cảnh vệ viên.
Trần nãi nãi nói: “Dì đi hâm nóng cơm cho cháu, ngủ một giấc dậy bụng đói meo rồi nhỉ.”
Ôn Nam cười nói: “Cũng tàm tạm ạ.”
Cô xoa xoa bụng, chải lại tóc tai, cầm vải kinh nguyệt sạch đi nhà vệ sinh, nhà vệ sinh lúc này là hố xí, may mà nhà vệ sinh có mái che, nếu không còn chẳng đi vệ sinh được, cô đi vệ sinh xong, đứng dưới mái hiên nhìn chuồng gà, vì trời mưa, mấy con gà đều vào ổ lên chuồng rồi, mưa xối vào trong chuồng gà ướt nhẹp.
Ôn Nam đưa tay ra, nước mưa rơi vào lòng bàn tay, lạnh băng.
Cô “hít” một tiếng, lạnh đến mức rụt tay về, nhìn cổng sân đang đóng, trong lòng thấp thỏm lo âu.
Cũng không biết cuộc điện thoại này có thể cho cô biết ai mới là đối tượng kết hôn của nguyên chủ không?
“Nam Nam, cơm được rồi.”
Trần nãi nãi gọi với ra cửa sổ một tiếng.
Ôn Nam đáp một tiếng, men theo mái hiên chạy tới, rửa sạch tay bưng bát ngồi trước cái bàn vuông nhỏ cạnh bếp ăn mì ngô trong bát, Trần nãi nãi rửa bát bên bệ bếp, thấy Ôn Nam ăn cơm không yên lòng, nghe thấy chút động tĩnh liền nhìn ra cổng sân, bà vắt khô nước ở giẻ lau, cười nói: “Cháu đừng vội, lát nữa Tiểu Tự về rồi.”
