Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 82
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:11
Trần Tự gật đầu: "Vâng, mua cho Ôn Nam."
Bước chân Trần nãi nãi khựng lại, nhìn thoáng qua đứa cháu trai lớn đang nghiêm túc rửa thùng gỗ, lại nhìn thoáng qua Ôn Nam đang xới cơm trong bếp, trong lòng lộp bộp một tiếng, bước những bước chân không quá nhanh nhẹn đi đến trước mặt Trần Tự, vỗ cánh tay anh một cái: "Tiểu Tự, bà hỏi cháu một chuyện, cháu nói thật với bà."
Giọng bà rất thấp, sợ bị Ôn Nam trong bếp nghe thấy.
Trần Tự cũng có điều phát giác, giọng nói trầm thấp cũng cố ý hạ thấp: "Bà hỏi đi ạ."
Trần nãi nãi: "Cháu nói cho bà biết, có phải cháu động tâm tư với Ôn Nam rồi không?"
Trần Tự nhíu mày: "Tại sao bà lại nói vậy?" Lập tức nghĩ đến thùng gỗ trong tay: "Là vì cái thùng gỗ này?"
Trần nãi nãi nói: "Thằng nhóc này lớn thế này rồi, bà chưa từng thấy cháu ân cần với đồng chí nữ nào như vậy, Ôn Nam là người đã có đối tượng, bà đây không phải sợ cháu ở cùng Nam Nam lâu ngày, động tâm tư với người ta sao? Nam Nam tới đây tìm đối tượng của con bé, chờ tìm được đối tượng con bé sẽ chuyển đi, thằng nhóc ngốc cháu cũng đừng để bản thân lún sâu vào."
Trần Tự đổ nước trong thùng gỗ đi: "Yên tâm đi ạ, cháu sẽ không đâu, cháu coi cô ấy như em gái ruột."
Có câu nói này của anh, Trần nãi nãi mới coi như yên tâm, cháu trai lớn của bà nói chuyện làm việc xưa nay trầm ổn hiểu chuyện, anh nói không, vậy tất nhiên là sẽ không, ngược lại là bà lo lắng vớ vẩn rồi.
Trần nãi nãi vào bếp giúp Ôn Nam bưng cơm, bà cụ vừa cười vừa nói chuyện với Ôn Nam, Trần Tự lại đổ một thùng nước vào trong thùng gỗ, mặt nước sóng sánh lay động, phản chiếu mái hiên nhà bếp, người đàn ông nhìn bóng dáng yểu điệu lướt qua trên mặt nước, đổ nước trong thùng gỗ vào chậu tráng men, vốc nước dùng sức xoa mặt.
Ôn Nam đặt cơm lên bàn: "Anh, ăn cơm thôi."
Trần Tự nói: "Được."
Cơm tối Ôn Nam làm bánh cuốn rau, cuốn hẹ và miến, nấu canh trứng cà chua, trên bàn còn bày một đĩa bánh sơn tra, răng lợi Trần nãi nãi không tốt, cơm Ôn Nam làm đều dễ nhai, bà ăn một cái bánh cuốn rau, luôn mồm khen tay nghề Ôn Nam tốt: "Nam Nam, đối tượng của cháu có phúc thật đấy, cậu ta mà biết tay nghề nấu nướng của cháu tốt thế này, nhất định hối hận không sớm tìm được cháu."
Nói xong cười nhìn Trần Tự: "Tiểu Tự, bà nói có đúng không?"
Trần Tự cắm cúi húp canh: "Vâng."
Sau đó ăn một cái bánh rau, nói với Ôn Nam: "Mấy ngày nữa tôi lại gọi điện thoại cho đơn vị anh trai cô hỏi xem, xem có tin tức của Phạm Phong Học không."
Ôn Nam cười nói: "Vâng."
Trần nãi nãi ăn cơm tối xong đi dạo trong sân một lúc rồi đi ngủ, người già ngủ sớm dậy sớm, xương cốt không so được với người trẻ tuổi, cũng không thức được quá khuya.
Ôn Nam rửa xong nồi bát, đun nước nóng lên, sau đó ngồi trước cửa bếp nhét thêm chút củi vào trong, nghe thấy tiếng nước bên ngoài, liền thấy Trần Tự ngồi xổm bên giếng giặt quần áo, người đàn ông đưa lưng về phía cô, khi vò quần áo, xương bả vai hơi dùng sức, tầm mắt cô chậm rãi di chuyển xuống dưới, vô thức rơi trên lưng eo rắn chắc của Trần Tự, nghĩ đến cảm giác cứng rắn chạm vào dưới lòng bàn tay trưa nay, cứng như sắt vậy.
Trong tầm mắt, bóng dáng màu xanh quân đội kia đột ngột đứng dậy, Ôn Nam giật mình, vội vàng thu hồi tầm mắt giả vờ thêm củi vào cửa bếp.
Tức khắc cảm thấy mình đúng là điên rồi, nhìn ai không tốt, cứ nhìn chằm chằm Trần doanh trưởng.
Trần Tự từ bên ngoài đi vào, rũ mắt nhìn thoáng qua Ôn Nam đang ngồi trước cửa bếp, ngọn lửa trong cửa bếp lay động lập lòe, mạ một tầng ánh sáng màu đỏ cam lên khuôn mặt cô, anh rũ mắt xách cái thùng trước lu nước đi ra ngoài, Ôn Nam mím môi, khóe mắt liếc thấy Trần Tự đi ra giếng múc nước, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô vỗ n.g.ự.c một cái, đứng dậy nhìn nồi, thấy nước sôi rồi, chạy ra sân chuẩn bị chuyển thùng gỗ vào trong nhà.
Thùng gỗ đặt bên giếng, cô xắn tay áo lên, khom lưng, hai cánh tay ôm lấy thùng gỗ đứng dậy quanh thân thùng gỗ đều là nước, trơn tuột, cô thật sự ôm không nổi, khuôn mặt nhỏ còn nghẹn đến đỏ bừng, Trần Tự đứng dậy giũ bộ quân phục đã vắt khô, rũ mắt nhìn thoáng qua Ôn Nam đang chổng m.ô.n.g dùng sức ôm thùng gỗ, đáy mắt chợt hiện lên chút ý cười.
Thấy Ôn Nam ngẩng đầu nhìn về phía anh, Trần Tự thu lại ý cười nơi đáy mắt: "Cô đổ nước vào thùng gỗ đi, tôi bưng vào cho cô, lát nữa cô đỡ phải chạy đi chạy lại."
Ôn Nam "a" một tiếng, ngẩn người ngẩng đầu: "Có nặng quá không?"
Trần Tự phơi quần áo lên dây phơi: "Không nặng."
Ôn Nam:...
Được rồi.
Nhận thức của cô về sức mạnh lại lần nữa được làm mới.
Ôn Nam bưng chậu tráng men vào bếp bưng nước nóng đổ vào trong thùng gỗ, Trần Tự xách một thùng nước lạnh đổ vào, Ôn Nam chạy đi chạy lại hai chuyến cuối cùng cũng đổ xong nước tắm, cô nhìn Trần Tự hai bàn tay to nắm lấy hai bên thùng gỗ, cơ bụng vừa dùng sức liền bê thùng gỗ lên đi về phía phòng cô, người đàn ông đi đường rất vững, một chút cũng không lắc lư.
Ôn Nam kinh ngạc đến ngây người!
Cô hoàn hồn chạy vào trong nhà, vừa vặn đụng phải Trần Tự đang đi ra, Trần Tự lùi về sau một bước mới tránh cho Ôn Nam lần nữa đụng vào người anh, anh nghiêng người đi ra: "Cô tắm đi, tôi ra ngoài chạy bộ một lát."
Ôn Nam "vâng" một tiếng, cô đóng cửa phòng lại, cởi quần áo chui vào trong thùng gỗ, nước ấm áp bao bọc lấy toàn thân, ấm áp dễ chịu, từ khi tới nơi này, cô còn chưa được tắm rửa t.ử tế đàng hoàng lần nào, hôm nay cuối cùng cũng được như nguyện rồi.
Ôn Nam ngâm mình trong thùng gỗ hồi lâu, chờ nhiệt độ nước hơi nguội mới đứng dậy, dùng khăn lông lau khô người, thay quần áo sạch sẽ, vừa mở cửa phòng ra liền nhìn thấy Trần Tự từ ngoài sân đi vào, trên đầu anh phủ một tầng mồ hôi, cổ áo quân phục bị mồ hôi thấm ướt, Ôn Nam nhìn anh xoay người cài then cửa sân, quay đầu nhìn thoáng qua thùng nước lớn trong phòng, do dự một chút, thăm dò hỏi: "Anh, anh có thể giúp em đổ nước trong thùng gỗ đi không? Thùng nước nặng quá, em ôm không nổi."
Trần Tự:...
Anh xoay người "ừ" một tiếng.
Ôn Nam ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, tóc mái ướt dầm dề dán vào gò má trắng nõn, đôi mắt được nước thấm ướt dừng trên người Trần Tự, Trần Tự tránh đi tầm mắt của cô, cúi đầu bước vào phòng Ôn Nam, vừa đi vào liền ngửi thấy mùi bồ kết nhàn nhạt độc thuộc về trên người Ôn Nam, thùng gỗ đặt giữa phòng, mép thùng b.ắ.n ra rất nhiều nước, Trần Tự hai tay nắm lấy mép thùng gỗ, rũ mắt quét nhìn bọt nước hơi lay động, vành tai bỗng nhiên leo lên màu đỏ không bình thường.
