Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 83
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:11
Anh bê thùng gỗ ra ngoài hắt nước xuống bên cạnh ruộng rau, cũng không nhìn Ôn Nam đang đứng ngoài phòng, đi thẳng về phòng: "Trời không còn sớm nữa, mau ngủ đi."
Ôn Nam cười híp mắt "vâng" một tiếng, xoay người đóng cửa phòng nằm lên giường.
Trần nhà tối om, trên vách tường loang lổ dán báo cũ, Ôn Nam trở mình, nương theo ánh trăng mỏng manh nhìn con số đầy cảm giác niên đại trên đó, tính toán thời gian, cô xuyên đến nơi này sắp được một tháng rồi, cũng không biết thân thể ở thế kỷ mới thế nào rồi? Thật ra Ôn Nam cũng không biết mình xuyên qua đây bằng cách nào, đối với chuyện này một chút ấn tượng cũng không có.
Nghĩ đến đối tượng Ôn Quốc giới thiệu, Ôn Nam thở dài một tiếng, ngón tay chọc chọc lên con số 1965.
Anh ta rốt cuộc đang ở đâu?
Trần Tự nói anh ta đích xác ở bộ đội huyện Phong Lâm, nhưng đến giờ cũng chưa tìm được người này.
Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó vang lên tiếng nước rào rào, Ôn Nam lại trở mình, biết Trần Tự đang rửa mặt ở trong sân.
Bên giếng chảy một vũng nước, Trần Tự giặt sạch áo ba lỗ lao động phơi lên dây phơi, thuận tiện gội đầu, vắt khăn lông lên cổ lau tóc, lúc về phòng nhìn thoáng qua thùng gỗ đặt ở cửa phòng Ôn Nam, nắm khăn lông dùng sức lau nước trên mặt một cái.
Anh bỗng nhiên cảm thấy, đúng là tự tìm phiền toái cho mình.
Có một thì có hai, sau này Ôn Nam dùng thùng gỗ tắm rửa, anh tránh không được phải ra vào phòng Ôn Nam.
Trần Tự trầm trầm thở hắt ra, chộp lấy hai bên khăn lông lần nữa dùng sức chà mặt, chà đến da mặt đỏ lên mới về phòng, lúc nằm trên giường còn đang nghĩ, nhất định phải mau ch.óng tìm được đối tượng của Ôn Nam, sớm đưa đồng chí nữ đi, đỡ phải đến lúc đó sinh thêm chuyện..
Sáng sớm hôm sau, lúc Ôn Nam dậy, Trần nãi nãi và Trần Tự đều đã dậy rồi, cô làm hết số thanh mai và sơn tra hái hôm qua, ăn xong cơm sáng Trần Tự liền đi bộ đội, Ôn Nam ngâm canh thanh mai trong nước giếng, định lát nữa đi tìm Tiểu Mạch, cũng hỏi xem cô bé suy nghĩ thế nào rồi.
Cô là thật lòng muốn giúp Tiểu Mạch thoát khỏi sự bắt nạt của Lâm Mỹ Trân, điều kiện tiên quyết là, chuyện này cần phải do chính Tiểu Mạch làm.
Cô giúp được Tiểu Mạch nhất thời, không giúp được một đời, cô cần tính cách Tiểu Mạch cứng rắn lên, tâm nhãn nhiều hơn một chút, như vậy sau này cho dù gả chồng cũng không đến mức bị bắt nạt.
Trần nãi nãi ăn xong cơm sáng ngồi trong sân khâu đế giày, bà nhìn thoáng qua chân Ôn Nam, vẫy tay với cô: "Nam Nam, cháu lại đây, bà đo chân cháu một chút, làm cho cháu hai đôi giày vải thay đổi mà đi."
Ôn Nam buông việc trong tay đi qua nhấc chân mình lên, nhìn thấy tóc trắng bên mai Trần nãi nãi, Trần nãi nãi năm nay sáu mươi bảy tuổi rồi, chớp mắt cái nữa là bảy mươi, người già lớn tuổi rồi, tâm nguyện lớn nhất không gì khác ngoài hai đứa cháu trai sớm kết hôn nối dõi tông đường, nghĩ đến lời Trần Tự nói hôm qua, trong lòng Ôn Nam thở dài, cũng không biết Trần doanh trưởng và Trần Châu hai người khi nào kết hôn?
"Thím Hầu, thím ở nhà à."
"Thím Hầu, mọi người có bận không?"
Ngoài cửa viện tới mấy quân tẩu, nhìn tuổi có người hai ba mươi tuổi, có người hơn bốn mươi tuổi, tới năm sáu quân tẩu, trên tay đều xách cái làn, Trần nãi nãi đo xong kích cỡ cho Ôn Nam, ngẩng đầu cười nhìn mấy quân tẩu: "Mọi người sao lại tới đây? Có chuyện gì không?"
Mấy quân tẩu đùn đùn đẩy đẩy đi về phía trước, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Ôn Nam, nhìn đến mức Ôn Nam không hiểu ra sao, ngược lại Trần nãi nãi đoán được, hỏi: "Mọi người tới tìm Nam Nam đúng không?"
Mấy quân tẩu cười gật đầu.
"Đúng vậy, chúng tôi tới tìm Ôn Nam."
"Thím Hầu, tôi nghe Tiểu Nga nói, canh thanh mai và bánh sơn tra cháu gái họ ngoại thím làm ngon lắm, chúng tôi muốn qua hỏi cô ấy, hai món ăn này làm thế nào, chúng tôi cũng học làm thử xem."
"Đúng đúng, Tiểu Nga nói canh thanh mai cô ấy làm uống ngon đặc biệt."
Phía sau có một quân tẩu nói: "Tôi không làm canh thanh mai, tôi muốn học bánh hoa hòe Ôn Nam làm, Tiểu Nga nói ngon lắm, làm chồng tôi và mấy đứa nhỏ nhà tôi thèm đến mức ngày nào cũng ồn ào bảo tôi cũng làm bánh hoa hòe."
Ôn Nam:...
Trương Tiểu Nga cái loa phóng thanh này, có mấy ngày, đem những thứ cô làm đồn ra ngoài hết rồi.
Trần nãi nãi nói với Ôn Nam: "Nam Nam, cháu nói cho các cô ấy đi."
"Ôi, náo nhiệt thế này cơ à?"
Đầu tường thình lình truyền đến giọng nói của Trương Tiểu Nga, bà ta nhìn nhà Ôn Nam tụ tập một đống người, nhịn không được cũng muốn xem náo nhiệt, nhảy xuống tường cũng chạy tới, sau đó nghe các quân tẩu nói muốn tìm Ôn Nam học làm bánh hoa hòe, bánh sơn tra, canh thanh mai, Trương Tiểu Nga vỗ n.g.ự.c: "Ôn Nam dạy tôi rồi, tôi biết làm thế nào, tôi nói cho mọi người "
Vì thế, Trương Tiểu Nga bị mấy quân tẩu vây ở giữa, bô bô nói một tràng, nói xong còn quay đầu hỏi Ôn Nam: "Tôi nói đúng không?"
Ôn Nam:...
Cô cười một cái: "Thím Trương nói đều đúng cả."
Trương Tiểu Nga lập tức cười càng vui vẻ hơn, mấy quân tẩu biết cách làm, nói lời cảm ơn với Ôn Nam và Trương Tiểu Nga rồi đi, lập nhóm đi chân núi hái thanh mai và sơn tra, Ôn Nam cảm thấy, không qua mấy ngày nữa, mấy cây thanh mai và cây sơn tra bên chân núi đều phải bị vặt trụi lủi.
Trương Tiểu Nga hỏi: "Ôn Nam, cô có muốn đi hái thêm ít sơn tra không?"
Ôn Nam: "Thôi ạ."
Hai ngày nay ăn liên tục hơi ngán rồi.
Trương Tiểu Nga thấy thế: "Vậy tôi đi hái thêm ít đưa cho con gái tôi nữa, cũng nói cho nó cách làm bánh sơn tra."
Chờ mọi người đi hết, Ôn Nam đổ canh thanh mai vào trong bình, dùng giấy gói mấy miếng bánh sơn tra, Trần nãi nãi cầm cái gối cọ cọ lên da đầu, cười hiền từ: "Cho Tiểu Mạch à?"
Ôn Nam cười nói: "Vâng."
Cô rời khỏi khu gia thuộc, khi đi qua cầu đá, nghe thấy cái loa treo trên cột bên bờ sông đang gọi loa, nói tối hôm nay bảy giờ rưỡi ngõ chính khu gia thuộc có chiếu phim, trên đường người qua lại không ít, còn có người lớn dắt tay trẻ con, mọi người nghe thấy tiếng loa, từng người vui vẻ hoan hô, trên mặt bọn trẻ tràn ngập nụ cười kích động, hét lớn tối nay có phim xem rồi.
