Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 93
Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:12
Trương Tiểu Nga nói xong cùng Đinh Hồng Quyên đi nhà Trần doanh trưởng, các quân tẩu khác cũng giải tán hòm hòm rồi, Đỗ đoàn trưởng và Triệu doanh trưởng cũng đi nhà họ Trần.
Trong tiểu viện nhà họ Trần.
Trần Tự đặt Ôn Nam lên giường liền đi ra ngoài, Trần nãi nãi và Trương Tiểu Nga còn có Đinh Hồng Quyên đi vào, Trương Tiểu Nga vừa vào liền như mở máy hát nói không ngừng, Trần nãi nãi ngồi bên giường, vươn tay nắm lấy tay Ôn Nam, đau lòng sờ sờ vết đỏ nhỏ để lại sau khi bị đá nhỏ ném trên mặt cô: "Nam Nam, cháu còn chỗ nào khó chịu, nói cho dì nãi nãi."
Ôn Nam nửa dựa vào đầu giường, nghe Trương Tiểu Nga nói chuyện vừa rồi các bà ấy đại chiến Hoa Phượng Trân, trong lòng cười thầm, trên mặt vẫn cứ bộ dạng hữu khí vô lực, lắc đầu với Trần nãi nãi: "Dì nãi nãi, bà đừng lo lắng, cháu không sao rồi."
"Người đều ngất rồi còn có thể không sao?"
Trương Tiểu Nga nhớ tới chuyện vừa rồi Ôn Nam ngất xỉu bên cạnh bà ta liền tay chân run rẩy: "Tôi thấy vừa rồi cô còn muốn nôn đấy, hay là cô đi bệnh viện lớn kiểm tra kiểm tra?" Nói xong nhìn thoáng qua ngoài cửa: "Là Triệu Tiểu Đông đ.á.n.h cô bị thương, tiền khám bệnh Triệu doanh trưởng trả, cô không cần lo."
Ôn Nam thuận theo ánh mắt Trương Tiểu Nga nhìn ra bên ngoài, Đỗ đoàn trưởng, Triệu doanh trưởng và Trần Tự đứng bên giếng, Triệu doanh trưởng từ trong túi lấy hai điếu t.h.u.ố.c, một điếu đưa cho Đỗ đoàn trưởng, điếu còn lại đưa cho Trần Tự, Ôn Nam thấy Trần Tự hơi lắc đầu không nhận.
"Ôn Nam, cô cảm thấy thế nào?"
Trương Tiểu Nga nói chuyện bên tai, Ôn Nam hoàn hồn lắc đầu: "Chủ nhiệm Lý nói mấy ngày nay tôi không thể vận động mạnh, bảo tôi ở nhà quan sát thêm vài ngày trước đã, nếu mấy ngày nữa vẫn phản ứng này, tôi lại đi bệnh viện lớn trên huyện kiểm tra một chút."
Đinh Hồng Quyên nói: "Vậy nghe theo chủ nhiệm Lý trước đi."
Ba người đàn ông trong sân không biết đang nói cái gì, bên tai Ôn Nam đều là tiếng léo nhéo của Trương Tiểu Nga, căn bản nghe không thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, không bao lâu, Triệu doanh trưởng dụi tắt t.h.u.ố.c, đi đến cửa phòng Ôn Nam nói: "Ôn Nam, chú nhận lỗi với cháu, cháu yên tâm, Tiểu Đông lần này làm cháu bị thương, chú nhất định bồi thường cháu thật tốt, cháu an tâm dưỡng thương."
Sau đó nhìn về phía Trần nãi nãi, thấy sắc mặt bà cụ tốt hơn lúc trước một chút rồi, Triệu doanh trưởng tiếp tục nói: "Thím Hầu, xin lỗi nhé, mụ vợ kia nhà tôi không hiểu chuyện, tôi về nói cô ấy nhiều hơn, thím cũng đừng để trong lòng, đừng để bản thân tức hỏng người."
Triệu doanh trưởng đều nói như vậy rồi, Trần nãi nãi cũng không tiện phật mặt mũi đối phương: "Được rồi, chuyện này cứ cho qua trước đã, nhưng cậu phải bảo Tiểu Đông qua đây nhận lỗi với Nam Nam, nó là một đứa trẻ con làm sai chuyện phải biết sai, cha mẹ các cậu không thể cứ chiều nó mãi, phải để nó biết được sai lầm của mình."
Triệu doanh trưởng gật đầu: "Được."
Câu này của thím Hầu nói giống hệt Trần Tự.
Vừa rồi ở trong sân, Trần Tự cũng nói như vậy, bảo Hoa Phượng Trân dẫn Triệu Tiểu Đông tới nhà giáp mặt xin lỗi Ôn Nam, nghe ý tứ của Trần Tự, nếu hai mẹ con kia không xin lỗi, chuyện này không qua được.
Triệu doanh trưởng và Đỗ đoàn trưởng đi trước, Đinh Hồng Quyên ngồi một lát cũng đi, Trương Tiểu Nga đứng dậy nói: "Tôi cũng phải đi đây, chai nước tương của tôi không biết ném đâu rồi, tôi đi tìm chai nước tương của tôi đây."
Trần nãi nãi đứng dậy tiễn Trương Tiểu Nga, nói với Ôn Nam: "Nam Nam, cháu nằm trước đi, bà chần cho cháu quả trứng gà."
"Không..." cần.
Lời còn chưa nói xong, Trần nãi nãi đã chặn họng cô: "Ngoan ngoãn nghe lời, chúng ta dưỡng thân thể cho tốt trước đã, thân thể là vốn liếng của cách mạng."
Ôn Nam:...
Cô là giả bệnh, giả bệnh, trứng gà này ăn thấy thẹn.
Có điều chuyện giả bệnh này Ôn Nam không biết có nên nói cho Trần nãi nãi hay không, ánh sáng trong phòng chợt tối sầm, trên mặt đất kéo dài tới một cái bóng thon dài, Ôn Nam ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía Trần Tự đứng ở cửa phòng, người đàn ông đứng ngược sáng, cô nhìn không rõ thần sắc trên mặt anh, chỉ có thể nhìn thấy đại khái đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng kia.
"Anh."
Ôn Nam gọi một tiếng.
Giọng Trần Tự cố ý hạ thấp, âm sắc vốn dĩ trầm thấp càng thiên về khàn khàn: "Chuyện này đừng nói với ai, nên làm thế nào thì làm thế đó, không cần có băn khoăn."
Mày mắt xinh đẹp của Ôn Nam cong lên, lúm đồng tiền trên má hóp xuống: "Biết rồi ạ."
Cô cười rộ lên rất đẹp, ánh mặt trời rải rác ngoài cửa sổ rơi trên người cô, chiếu vào đôi mắt sáng ngời kia, Trần Tự dời mắt đi: "Lát nữa Triệu doanh trưởng có thể sẽ dẫn Hoa Phượng Trân và Triệu Tiểu Đông qua đây xin lỗi cô, tôi đi bộ đội trước đây, trong nhà có bà nội, có chuyện gì bà xử lý."
Anh ngược lại không sợ Hoa Phượng Trân giở thói ngang ngược ở nhà, có Triệu doanh trưởng ở đó, ông ấy ước gì chuyện lớn hóa nhỏ, sẽ không để sự việc chuyển biến xấu.
Ôn Nam nghe vậy, gật gật đầu.
Trần Tự xoay người rời đi, vừa đi hai bước, dường như nhớ tới chuyện gì, xoay người hỏi: "Cô còn muốn xem phim không?"
Ôn Nam sửng sốt:?
Cô không hiểu ra sao chớp mắt, hồi lâu mới phản ứng lại, tối hôm nay ngõ chính khu gia thuộc có chiếu phim.
Ôn Nam nhìn Trần Tự đứng ngoài phòng, bại lộ dưới ánh mặt trời, nhỏ giọng hỏi: "Em còn có thể đi sao?"
Rốt cuộc cô hiện tại là 'người bệnh'.
Đáy mắt Trần Tự hiện lên ý cười: "Hôm nay tôi về sớm cùng cô và bà nội đi."
Ôn Nam cười nói: "Vâng."
Trần Tự đi rồi, khi đi qua sân, nói với Trần nãi nãi đang chần trứng gà trong bếp một tiếng: "Bà nội, chiều nay cháu về sớm một chút, cùng bà và Ôn Nam đi xem phim."
Trần nãi nãi đang nhóm lửa trong bếp, nghe vậy ngẩng đầu lên một chút, muốn nói không đi, nhưng lại nghĩ đến Nam Nam có thể chưa từng xem phim, cùng lắm thì muộn chút bảo Tiểu Tự cõng con bé đi, vì thế đáp: "Biết rồi."
Nước trong nồi sôi sùng sục, Trần nãi nãi lấy hai quả trứng gà đập vào trong nồi.
Không bao lâu chần xong hai quả trứng gà, Trần nãi nãi bỏ chút đường đỏ vào trong bát, nước lập tức biến thành màu đỏ, bà bưng bát đi vào trong phòng: "Nam Nam, ăn chút trứng gà đường đỏ bồi bổ thân thể."
