Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 94

Cập nhật lúc: 28/03/2026 18:12

Ôn Nam 'không biết xấu hổ' vươn tay, lộ ra một nụ cười yếu ớt với Trần nãi nãi: "Cảm ơn dì nãi nãi."

"Khách sáo với bà làm gì."

Trần nãi nãi đau lòng sờ sờ đầu Ôn Nam, ngồi bên giường hất hất cằm với Ôn Nam: "Thổi một chút rồi hẵng ăn, cẩn thận nóng."

Trần nãi nãi sợ Ôn Nam lại ngất đi, vẫn luôn ngồi bên giường bồi cô, Ôn Nam kiên trì ăn xong một bát trứng gà đường đỏ, Trần nãi nãi nhận lấy bát, nói với Ôn Nam: "Cháu nằm xuống nghỉ ngơi một lát, dì nãi nãi đi cho gà ăn, lát nữa tới thăm cháu."

Ôn Nam gật đầu: "Vâng."

Chờ Trần nãi nãi đi rồi, Ôn Nam nằm xuống nhìn xà nhà đen sì, nghe Trần nãi nãi gọi gà 'cục cục' trong sân, cô nghiêng đầu nhìn thoáng qua báo chí trên tường, báo chí cũ kỹ rất có cảm giác niên đại, bên trên viết hưởng ứng lời kêu gọi, cổ vũ thanh niên trí thức xuống nông thôn tiếp thu bần nông tái giáo d.ụ.c.

Không biết qua bao lâu, ngoài cửa viện khép hờ truyền đến giọng nói của Triệu doanh trưởng: "Thím Hầu, thím có nhà không?"

Ôn Nam quay đầu nhìn ra ngoài nhà, là cả nhà Triệu doanh trưởng tới xin lỗi cô.

Trần nãi nãi đang quét sân, nghe thấy giọng Triệu doanh trưởng, nói: "Có nhà, vào đi."

Cửa viện từ bên ngoài đẩy ra, Triệu doanh trưởng dẫn theo Hoa Phượng Trân và Triệu Tiểu Đông đi vào, ngoài tiểu viện nhà họ Trần đứng rất nhiều quân tẩu, trong tay c.ắ.n hạt dưa xem kịch, các cô ấy cảm thấy hôm nay thật náo nhiệt, buổi chiều có kịch xem, buổi tối có phim xem, Trương Tiểu Nga ở sân cách vách cũng nghe thấy giọng Triệu doanh trưởng, co cẳng chạy tới, cửa có quân tẩu chặn, bà ta còn đẩy hai cái: "Nhường một chút, nhường một chút, cho tôi qua."

Triệu doanh trưởng:...

Hoa Phượng Trân:...

Mụ vợ Đỗ đoàn trưởng này chính là người đáng ghét nhất khu gia thuộc, có bà ta ở đây, chuyện cả nhà ba người bọn họ hôm nay xin lỗi Ôn Nam không cần đến sáng mai là có thể truyền khắp khu gia thuộc và thôn Hạnh Hoa, cái mặt già này của ông ấy đúng là bị Trương Tiểu Nga lột xuống giẫm dưới chân nghiền nát.

Triệu doanh trưởng cảm thấy, ông ấy chưa từng mất mặt như vậy.

Hoa Phượng Trân cũng cảm thấy vừa thẹn vừa giận, nghĩ bà đây vai vế cao hơn Ôn Nam, thế mà phải hạ mặt mũi xin lỗi cô.

Nếu không phải lão Triệu nhà bà ép bà qua đây xin lỗi, đ.á.n.h c.h.ế.t bà cũng không tới.

Bà vốn dĩ đã ghét Ôn Nam, hiện tại càng ghét cô hơn, cũng không biết người đàn bà này có tác dụng gì, làm việc không xong, thân thể còn kém muốn c.h.ế.t, một viên đá nhỏ suýt chút nữa lấy mạng cô, nhà họ Trần đâu phải đang chăm sóc họ hàng, rõ ràng là nuôi tổ tông trong nhà, ngay cả con trai bà cũng không bằng.

Trương Tiểu Nga chen vào, nhìn thấy tay trái Triệu doanh trưởng xách túi lưới, trong túi lưới đựng một gói bánh đào tô và một lọ đồ hộp đào vàng, tay phải xách một cái làn, trong làn đựng trứng gà, bà ta dùng mắt quét qua liền biết bên trong đựng ít nhất mười lăm quả trứng gà.

Ôi mẹ ơi.

Xem ra Triệu doanh trưởng đúng là nói lời giữ lời a.

Hoa Phượng Trân nhìn thấy cái bộ dạng lén lút kia của Trương Tiểu Nga là thấy ghét, thiên hạ bà ta lại không thể nói gì, Triệu Tiểu Đông từ sau khi tới nhà họ Trần liền không dám nói lời nào, mếu máo muốn khóc lại không dám khóc, người hiểu chuyện biết nó tới xin lỗi, người không biết còn tưởng nó tới ăn đòn, cứ như lột một tầng da của nó vậy.

Trần nãi nãi nhìn cũng chưa nhìn đồ Triệu doanh trưởng xách, bà chỉ liếc nhìn bộ dạng không phục của Hoa Phượng Trân, sắc mặt vốn dĩ còn tính là hòa nhã một chút nháy mắt lạnh xuống: "Nam Nam ở trong phòng, các người cứ ở cửa phòng xin lỗi Nam Nam."

Trương Tiểu Nga giống như không chê chuyện lớn, cố ý mở cửa viện ra, để các quân tẩu xem náo nhiệt bên ngoài đều có thể nhìn thấy bên trong.

Triệu doanh trưởng & Hoa Phượng Trân:...

Cái mụ điên này, thật đáng ghét!

Ôn Nam đang nằm trong phòng, Trần nãi nãi vào phòng đỡ Ôn Nam ngồi dậy, Ôn Nam nhìn thấy cả nhà ba người Triệu doanh trưởng đi vào, phía trước chờ Trần nãi nãi nói bảo bọn họ cứ ở cửa phòng xin lỗi Ôn Nam, nhưng Triệu doanh trưởng không mất mặt nổi người này, Hoa Phượng Trân cũng không mất mặt nổi, ba người đi vào trong phòng, Triệu doanh trưởng đặt đồ trong tay lên cái rương dưới cửa sổ, nhìn thoáng qua Ôn Nam dựa vào đầu giường như người không xương, sắc mặt cô hồng nhuận, bên môi là màu hồng phấn, chỉ nhìn sắc mặt, đâu có chút trạng thái người bệnh nào?

Mắt Hoa Phượng Trân không mù, bà ta cũng nhìn thấy.

Tức khắc càng giận hơn, bà ta luôn cảm thấy Ôn Nam chính là lừa bọn họ, cô chắc chắn không sao!

"Ôn Nam, chú dẫn thím và Tiểu Đông tới nhận lỗi với cháu, chuyện này là lỗi của Tiểu Đông, chú bảo nó xin lỗi cháu."

Hiện tại rối rắm Ôn Nam rốt cuộc có phải người bệnh thật hay không không quan trọng, quan trọng là phải hòa hoãn quan hệ với nhà họ Trần, con trai ông ấy ra tay đ.á.n.h người trước chính là không đúng, người nhà họ Trần muốn chính là một thái độ, Đỗ đoàn trưởng cũng ở giữa làm người hòa giải, chuyện này biện pháp thỏa đáng chính là chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không.

Triệu doanh trưởng túm lấy cổ áo Triệu Tiểu Đông xách nó đến trước mặt, Hoa Phượng Trân nắm lấy cánh tay ông ấy: "Ông nhẹ chút đi, kéo con bị thương thì làm thế nào?"

"Bà còn chiều nó à?"

Không đợi Triệu doanh trưởng nói chuyện, Trương Tiểu Nga dựa vào ngoài cửa c.ắ.n hạt dưa châm chọc Hoa Phượng Trân: "Bà mà còn chiều nữa, nó liền vô pháp vô thiên rồi."

Triệu Tiểu Đông quay đầu hung tợn trừng mắt nhìn Trương Tiểu Nga một cái, ánh mắt này không thuộc về một đứa trẻ con, nhưng cố tình lại xuất hiện trên người một đứa trẻ tám tuổi, ngay cả các quân tẩu bên ngoài cũng nhìn thấy, không chỉ các cô ấy, Triệu doanh trưởng cũng nhìn thấy, ông ấy nén giận, túm Triệu Tiểu Đông quay mặt về phía Ôn Nam, một tay ấn đỉnh đầu nó, một tay kéo Hoa Phượng Trân một cái, quay đầu cảnh cáo trừng bà ta một cái.

Hoa Phượng Trân tức khắc im bặt.

Nghĩ đến vừa rồi ở nhà lão Triệu nói, bà ta nếu không xin lỗi Ôn Nam, thì đừng nghĩ ông ấy giao tiền lương và phiếu gạo cho bà ta bảo quản, sau này cũng sẽ cắt trợ cấp bên nhà mẹ đẻ bà ta, đừng hòng lấy từ nhà họ Triệu một xu, Hoa Phượng Trân chỉ có thể đồng ý, bà ta nghĩ không thông, lão Triệu và Trần Tự đều là doanh trưởng, lão Triệu có gì phải sợ? Ôn Nam không phải không sao à? Cứ phải bắt người ta xin lỗi cái gì? Còn mua cho cô nhiều đồ tốt như vậy, bà ta quanh năm suốt tháng cũng không nỡ ăn!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70 Mỹ Nhân Gả Nhầm Sĩ Quan - Chương 94: Chương 94 | MonkeyD