Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiêu Kỳ Và Chàng Binh Vương Cuồng Vợ - Chương 260

Cập nhật lúc: 08/04/2026 18:11

Tần Doãn bỗng nhiên nói:

“Chị Thẩm Đường, nếu chị và Tửu Tửu đã quen biết nhau, hay là mấy ngày nữa tới dự đám cưới của chúng tôi đi."

Thẩm Đường nhìn Vương Tửu Tửu một cái, sắc mặt Vương Tửu Tửu không thay đổi nhưng nụ cười rõ ràng là nhạt đi đôi chút.

“Để xem tình hình đã, biết đâu hôm đó tôi không rảnh."

Thẩm Đường nói xong liền ngồi lên xe.

Tần Doãn đứng tại chỗ tỏ vẻ thâm trầm sờ cằm, bị Vương Tửu Tửu lấy túi xách quất mạnh một cái.

“Anh đang bày mưu tính kế gì đấy, nếu đám cưới của tôi có sơ suất gì thì tin hay không tôi lột da anh ra!"

Tần Doãn bị đ-ánh đến mức không còn mặt mũi nào:

“Cô cái đồ ác phụ này, giữa thanh thiên bạch nhật thế này có thể giữ chút thể diện cho tôi được không?"

“Tôi không giữ thể diện cho anh thì vừa rồi anh đã chẳng có cơ hội mà mở mồm rồi."

Vương Tửu Tửu hừ một tiếng, lúng liếng cái eo định bỏ đi.

Tần Doãn vội vàng đuổi theo, Vương Tửu Tửu tuy hơi thấp một chút, dáng người không mảnh mai lắm nhưng trưởng thành rất đúng gu thẩm mỹ của anh ta.

Anh ta vì gia tộc liên hôn nên không có gì không cam lòng, vả lại đối tượng liên hôn nếu xinh đẹp như thế này thì anh ta cũng không phải là không thể chấp nhận được.

“Trước đây tôi dường như có nghe nói qua một chuyện, anh và anh Tần Việt có cái thóp bị Thẩm Đường nắm giữ?"

Tần Doãn nhớ lại chuyện từng bị Thẩm Đường tính kế, sắc mặt lập tức xanh mét.

“Làm gì có chuyện đó, tôi và anh trai tôi làm sao có thể không tính kế lại cái họ Thẩm kia chứ, tuyệt đối không có chuyện đó!"

Thể diện của đàn ông tuyệt đối không thể mất!

Chuyện dơ bẩn đó anh ta cũng không biết Thẩm Đường có giữ lại phim âm bản hay không, lần này muốn Thẩm Đường tới dự đám cưới của bọn họ cũng là vì muốn tính kế một phen, xem có nắm thóp được đối phương hay không.

Thẩm Đường mất trí nhớ chẳng phải sẽ giống như một con thỏ trắng nhỏ sao?

Đây quả là cơ hội ngàn năm có một đấy!

Vương Tửu Tửu trong lòng cười lạnh, khinh bỉ trợn trắng mắt:

“Chuyện anh muốn đối phó Thẩm Đường, cha anh và ông nội anh có biết không?"

Tần Doãn lườm cô:

“Cô nói thế là ý gì, coi thường tôi à?"

Vương Tửu Tửu đúng là xinh đẹp nhưng kiêu ngạo như vậy anh ta không kiềm chế được, chỉ thấy khó chịu.

“Đúng thế, chính là coi thường anh đấy."

Mẹ của Vương Tửu Tửu làm chính trị, cô từ nhỏ đã nghe chuyện chính sự mà lớn lên, vô cùng nhạy bén với những biến động của các thế lực ở kinh đô.

Mười năm nay nhà họ Tần lên như diều gặp gió, nhà họ Vương vốn có ý bấu víu vào, với tư cách là con gái út trong nhà, tuổi tác vừa vặn tương đương với con cháu nhà họ Tần.

Để trốn tránh liên hôn cô vừa tốt nghiệp đã làm lính văn nghệ đi Hải Thị.

Cô không phải là kháng cự mà là nhạy bén cảm thấy mười năm nay quá đỗi biến động, rất nhiều người vô tội bị hãm hại cách chức, quan viên kết bè kết phái, mức độ hủ bại khiến người ta tặc lưỡi.

Mà nhà họ Tần vừa vặn là nhờ luồng gió bão này mà đi lên, còn là một con ch.ó săn của nhà họ Giang trong tứ nhân bang.

Nếu cô liên hôn với nhà họ Tần, tương lai e rằng bản thân sẽ không có kết cục tốt.

Khổ nỗi sau khi cô nói với mẹ mình, bà lại cho rằng cô quá trẻ con, chỉ là vì muốn trốn cưới nên mới nói vậy.

Nhà họ Vương bọn họ cũng chẳng phải đại gia tộc gì, chức vụ trong quân đội không cao lắm, trên chính trường cũng không bì được với những gia tộc có nền tảng lâu đời.

Trong toàn bộ kinh đô nhà họ Vương cũng chỉ được coi là hạng trung bình.

Có thể trèo lên nhà họ Tần đúng thật là không dễ dàng gì.

Chương 341 Tần Doãn và Vương Tửu Tửu

Sắc mặt Tần Doãn không được tốt cho lắm:

“Ý cô là gì, không coi trọng tôi mà cô còn kết hôn với tôi à?"

Anh ta đâu phải là không có ai thèm lấy.

Người muốn kết hôn với anh ta có đầy ra đấy, chẳng qua trong tất cả các đối tượng liên hôn thì Vương Tửu Tửu là xinh đẹp nhất thôi.

Vương Tửu Tửu nhìn anh ta như nhìn một tên ngốc, giọng điệu mỉa mai:

“Được thôi, vậy anh nói thử xem anh định làm gì trong đám cưới của tôi?"

Tần Doãn làm sao có thể nói sự tính toán của mình cho cô biết được.

Người phụ nữ này có cùng chung lòng với anh ta đâu.

Ngày nào cũng trưng ra cái mặt kiêu ngạo như thể ai nợ tiền cô ta không bằng.

Vương Tửu Tửu nhìn vẻ mặt của anh ta là biết anh ta đang nghĩ gì, trong lòng bốc hỏa, sao cô lại tìm phải một người đàn ông như thế này chứ.

Đến cái tình thế hiện nay còn nhìn không rõ!

“Thẩm Đường mất trí nhớ rồi nên anh cảm thấy người ta giống như thỏ trắng nhỏ dễ đối phó đúng không?"

Tần Doãn:

“Chẳng lẽ không đúng?"

Vương Tửu Tửu nhéo anh ta một cái đau đến mức nhe răng trợn mắt, muốn giận mà không dám giận nhìn chằm chằm cô.

“Thẩm Đường bị thương mất trí nhớ nên nhà họ Thẩm mới coi cô ấy như bảo bối mà yêu chiều, anh không nhìn thấy đống đồ mà bà Thẩm mua kia sao, rồi lại là ai giúp xách lên xe?"

“Anh đến cả việc Thẩm Đường bị ai tính kế làm cho bị thương còn không tra ra được mà đã dám mạo muội đối phó người ta ngay trong đám cưới của tôi, chẳng phải là vừa vặn đ-âm đầu vào họng s-úng của nhà họ Thẩm sao?

Hơn nữa Hạ Húc hiện giờ đã nhậm chức sư trưởng lục quân rồi, mạng lưới quan hệ của nhà họ Hạ đều ở đây cả, anh định g-iết Thẩm Đường hay là định bắt Thẩm Đường ngồi tù?"

“G-iết Thẩm Đường thì hai nhà sẽ quyết t.ử với các người, Thẩm Đường ngồi tù hay bị xuống nông thôn thì cũng vậy thôi, hai nhà sẽ quyết t.ử với các người, nhà họ Tần đang lúc nhiều chuyện, anh chắc chắn muốn gây chuyện vào lúc này chứ?"

Tần Doãn nghẹn lời:

“Chẳng lẽ không thể cho cô ta một bài học sao?"

Anh ta trước đây đã phải chịu một thiệt thòi lớn như vậy mà!

“Hừ, anh cứ đi mà cho bài học đi, nhưng đừng có làm trong đám cưới của tôi, nếu không nhà họ Tần các người không sao thì nhà họ Vương chúng tôi chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị đem ra thanh trừng đấy."

Vương Tửu Tửu nói xong liền bỏ đi.

Người nhà họ Tần này từng người từng người một kiêu ngạo phi phàm, cảm thấy mình là giỏi nhất, thấy người cùng trang lứa có tiền đồ hơn mình một cái là lập tức mất bình tĩnh ngay.

Cô thở dài, giá mà mình sinh sớm một hai năm thì có lẽ với nhan sắc của mình cô đã có thể trèo lên được Hạ Húc rồi.

Tần Doãn mặc dù cũng không tệ nhưng ngặt nỗi lại không phải gu cô thích, giờ nhìn lại thấy đầu óc còn ngu si.

Tần Doãn vốn đã quen được người ta nịnh nọt, bị cô làm mặt lạnh như vậy đúng thật là bực bội vô cùng.

Đừng tưởng anh ta không điều tra ra, Vương Tửu Tửu ở Hải Thị đã quen mấy người bạn trai liền, còn theo đuổi một người đàn ông suốt mấy năm trời.

Nếu không phải biết cô ta vẫn còn trong trắng, gương mặt lại đúng gu thẩm mỹ của mình thì anh ta đã lật bàn từ lâu rồi.

Tần Doãn tức thì tức nhưng cũng biết lời cô nói có lý.

Thực ra chủ yếu không phải anh ta gây chuyện mà là anh trai anh ta muốn gây chuyện.

Trước đây Thẩm Đường đã tính kế anh trai anh ta một vố, anh ta vẫn luôn ghi hận trong lòng, cái cục tức đó nuốt không trôi nên muốn nhân dịp đám cưới của em trai để cho Thẩm Đường một bài học.

Anh ta đoán chừng là không có cách nào khuyên ngăn được, giờ chỉ có thể dỗ dành Vương Tửu Tửu trước thôi.

Dù sao cũng là một mỹ nhân, lại còn là vợ anh ta nữa, anh ta vẫn sẵn lòng dành chút thời gian để dỗ dành người đẹp.

Thẩm Đường về đến nhà, Hạ Chấp đã cầm một cây kem nhỏ chạy tới.

“Mẹ ơi, Tiểu Bảo để dành cho mẹ này, kem ngon lắm ạ, cha không có phần đâu nhé."

Ái chà, con trai cô đúng thật là hiếu thảo.

Thẩm Đường vui mừng định đón lấy, Thẩm Hy bên cạnh liền nói một câu:

“Tiểu A Đường, không được đâu nhé, cô nhỏ đang ốm không được ăn đồ lạnh đâu."

Thời tiết ở kinh đô thực sự rất nóng, Hạ Chấp đã cất kem trong hộp giữ nhiệt, thỉnh thoảng lại phải ngó xem đã tan chưa.

Giờ nghe Thẩm Hy nói mẹ không được ăn, trời đất như sụp đổ, lập tức nhét cây kem đã tan đi đôi chút vào miệng.

“Vậy... mẹ ơi, lần sau Tiểu Bảo sẽ mua cho mẹ nhé."

Thẩm Đường bất lực xoa đầu cậu bé.

Hạ Húc sau khi nói chuyện xong với cụ Thẩm đi xuống lầu, thấy Thẩm Đường tóc dài xõa ngang eo, chiếc áo sơ mi vải Đích-lương họa tiết cánh hoa vàng mặc trên người cô tôn lên đôi vai g-ầy eo thon, bên dưới còn mặc một chiếc váy trắng bay bay theo gió, cô thẹn thùng cúi đầu trông giống hệt như một cô gái nhỏ dịu dàng trước khi kết hôn.

Thẩm Đường thấy anh cứ nhìn chằm chằm mình thì dời mắt đi, trong lòng lại thấy ngọt ngào vô cùng.

Hừm, lấy được một cô gái xinh đẹp như cô thì cái anh họ Hạ kia đúng là có phúc rồi.

“Vậy chúng con xin phép về trước ạ."

Hạ Húc chào tạm biệt cụ Thẩm.

Mẹ Chu mãi mới thấy con gái về làm sao muốn để cô đi ngay:

“Đã đến đây rồi thì ở lại thêm mấy ngày đi, con chuyển công tác về đây chắc cũng chưa gấp báo danh ngay đâu."

Hạ Húc không muốn xa Thẩm Đường, Thẩm Đường mất trí nhớ, ngộ nhỡ có tên nhóc nào nhắm trúng thì biết làm thế nào?

“Dạ cũng chưa gấp ạ, nhưng mà nhà cửa chưa dọn dẹp xong..."

“Vậy thì con tự mình về mà dọn dẹp, Đường Đường khó khăn lắm mới về được một chuyến, cứ để con bé ở nhà mấy ngày rồi tính tiếp."

Mẹ Chu hoàn toàn không cho Hạ Húc cơ hội lên tiếng.

Hạ Húc im lặng nhìn Thẩm Đường.

Thẩm Đường khẽ ho một tiếng, cúi đầu nói nhỏ:

“Cái đó... con ở nhà họ Thẩm mấy ngày nhé, đến lúc đó anh qua đón con."

“Ở mấy ngày?"

“Ba năm ngày gì đó đi ạ."

Thẩm Đường thực ra cũng không muốn cùng anh về khu đại viện quân đội bên kia cho lắm.

Mẹ Chu đối xử với cô thực sự rất tốt, đây là lần đầu tiên cô có mẹ nên có chút không nỡ rời xa.

Hơn nữa trong căn nhà đó chỉ có một chiếc giường có thể nằm được, cô có chút ngại khi phải ngủ chung với anh.

Ánh mắt Hạ Húc hơi dãn ra, mím môi lộ ra một nụ cười:

“Vậy được, em cứ ở lại nhà trước đã."

Thẩm Đường tránh đường ra, ý bảo anh có thể đi rồi.

Hạ Húc tức đến phì cười, cô gái này còn có thể thẳng thắn hơn được nữa không?

“Tối mai đi xem phim không?"

Anh nhớ có mấy rạp chiếu phim chiếu cũng được, bên trong lại mát mẻ, mùa hè ở kinh đô chắc chắn có nhiều người đi xem.

Hạ Chấp vẫn chưa được xem bao giờ, nghe vậy lập tức nói:

“Con muốn đi, con muốn đi ạ!"

“Trẻ con như con đi làm gì, qua đây, bác hai dâu đưa con đi thổi quạt điện nhé."

Chị dâu hai Đồng Du cười híp mắt kéo Hạ Chấp về phía Thẩm Hy.

Hạ Chấp không bằng lòng.

Đồng Du liền nhỏ giọng nói với cậu bé:

“Con phải để thời gian cho cha mẹ con tiếp xúc chứ, không thì cha con tìm mẹ kế cho con thì sao?"

Hạ Chấp rất muốn nói rằng vậy mẹ cũng có thể tìm cha khô cho cậu mà.

Nhưng cậu vẫn rất thích Hạ Húc, ngày thường nói đùa đòi cha khô chứ bảo đổi cha thật cậu cũng không chịu.

Nghĩ vậy, cái miệng Hạ Chấp bĩu ra đến mức có thể treo được cả chai dầu, không vui mà đi chơi với hai anh chị họ Thẩm Hy và Thẩm Mộng.

Thẩm Đường sau khi mất trí nhớ không nhớ mình đã từng xem phim thời này chưa, nghe Hạ Húc nói tối có thể đi xem phim liền dứt khoát đồng ý ngay.

Phải biết rằng vào năm 1976 buổi tối ngoại trừ ngắm sao ra thì đúng là chán ngắt.

Nếu có thể xem phim thì cho dù là phim chiến tranh cũng thấy mới mẻ lắm.

Hạ Húc thấy cô đồng ý liền lập tức dắt xe đạp từ trong tứ hợp viện ra.

Chiều tối hôm sau ăn cơm xong, trời sập tối dần, trên bầu trời lấp ló mấy ngôi sao sáng.

Thẩm Đường ngồi ở ghế sau xe anh, gió thổi bay tà váy dài, một cú xuống dốc cực nhanh khiến cô theo bản năng ôm lấy eo anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.