Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiêu Kỳ Và Chàng Binh Vương Cuồng Vợ - Chương 261

Cập nhật lúc: 08/04/2026 18:11

Khóe môi Hạ Húc cong lên cười, giải thích:

“Đoạn dốc hơi nhanh, đường bằng là ổn thôi."

Mặt Thẩm Đường như nhuốm chút mây hồng, trong lòng đang gào thét.

Cô ôm được eo anh rồi!

Thật là thon!

Thật là săn chắc!

Lại còn có cơ bụng nữa chứ!

Lại muốn sờ thêm chút nữa quá.

Hạ Húc giống như biết cô đang nghĩ gì vậy, một tay nắm lấy tay cô đặt lên eo mình.

“Cứ ôm đi, lát nữa vẫn còn dốc đấy."

Khóe miệng Thẩm Đường nhếch lên:

“...

Cũng được thôi."

Là chính anh nói đấy nhé, cô không có mê trai đâu.

Chương 342 Sự tính toán của Tần Việt

Đến trung tâm thành phố, rạp chiếu phim bên cạnh đại lầu bách hóa quả nhiên rất đông người.

Thời gian này phần lớn các gia đình đều không nỡ mua quạt điện, rạp chiếu phim trở thành nơi giải trí và tránh nóng của mọi người.

Phía trước rạp chiếu phim đặt hai chiếc quạt điện lớn, cộng thêm vị trí thông gió nên thổi vào thấy mát mẻ vô cùng.

Hạ Húc mua vị trí khá gần quạt điện, còn sang bên cạnh mua kem.

Cùng lúc đó, Tần gia đưa con gái tới xem phim, bắt gặp Thẩm Đường đang chờ ở cổng rạp, Thẩm Đường mặc rất đẹp nên ông ta liếc mắt cái đã nhận ra ngay.

Tần gia rất ngạc nhiên đi tới:

“Đồng chí Thẩm Đường, hai người về kinh rồi à?"

Thẩm Đường không nhận ra người này, bị ông ta đột ngột lên tiếng làm cho giật mình, theo bản năng lùi lại một bước.

Tần gia thông tin không được linh hoạt cho lắm, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ thắc mắc.

Vừa vặn Hạ Húc mua vé xong quay lại, thấy Thẩm Đường lùi lại tưởng cô đang sợ, vội vàng ôm lấy cô:

“Đường Đường đừng sợ, người này trước đây chúng ta có quen biết."

Thẩm Đường thầm nghĩ cô đâu có sợ, chỉ là người này đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, dáng người lại thô kệch nên cô hơi giật mình chút thôi.

Hạ Húc gật đầu với Tần gia:

“Chúng tôi vừa về hôm qua, Tần gia, ông cũng đưa con gái đi xem phim à?"

“Nghe nói chỗ này mới chiếu phim màu nên chúng tôi cũng tới xem cho biết."

Ông ta nhận thấy trạng thái của Thẩm Đường có chút kỳ lạ, nhưng xung quanh người qua kẻ lại đông đúc nên không tiện hỏi han ở đây.

Hạ Húc:

“Phim sắp bắt đầu rồi, xem xong phim rồi nói sau."

Tần gia gật đầu, ông ta và Hạ Húc tuy không phải năm nào cũng gặp mặt nhưng liên lạc chưa bao giờ đứt quãng.

Con gái nhỏ cũng đang giục ông ta, bốn người liền vào rạp chiếu phim.

Vừa mới ngồi xuống không lâu thì phim bắt đầu chiếu.

Thẩm Đường chỉ thấy màn hình phim lóe lên hai cái, hình ảnh phản chiếu từ cửa sổ dần dần trở nên rõ nét.

Đầu tiên xuất hiện là tiếng kèn, ngay sau đó là thị trấn làng chài náo nhiệt, một đám trẻ con da dẻ đen nhẻm mà khỏe mạnh, đi chân trần giẫm lên những con hẻm nhỏ, trong lúc nô đùa thì nữ chính xuất hiện.

Thẩm Đường chưa xem bộ phim này bao giờ, lúc đang xem đến mê mẩn thì trong tay bỗng nhiên bị nhét vào một chiếc túi, bên trong đựng một ít đồ ăn vặt, rõ ràng là Hạ Húc vừa mới mua lúc đi mua kem.

Phim chiếu đến đoạn đối tượng đầu tiên của nữ chính hy sinh trên chiến trường, không ít người vì thế mà thút thít không thôi.

Thấy hai người tình nhân phía trước không kiềm chế được sắp hôn nhau tới nơi.

Hạ Húc xấu tính ho một tiếng, hai người đó như chim sợ cành cong, lập tức tách ra một khoảng cách xa tít tắp.

Người đàn ông trong cặp tình nhân đó quay đầu lại, trừng mắt nhìn Hạ Húc một cái đầy giận dữ, Thẩm Đường suýt chút nữa thì phì cười.

Ánh sáng mờ ảo hắt lên mặt Thẩm Đường, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đẹp, hồng hào đáng yêu.

Hạ Húc đưa tay nhéo nhéo mặt cô.

Hạ thấp giọng cười:

“Đồ nhỏ không lương tâm."

Thẩm Đường bực mình, theo bản năng nhéo vào eo anh một cái.

Hạ Húc lập tức cảm thấy toàn thân cứng đờ.

Vội vàng nắm lấy tay cô:

“Đừng có nghịch."

Thẩm Đường không nhận ra sự bất thường của anh, nhỏ giọng hừ một tiếng:

“Anh mới không có lương tâm ấy."

Hạ Húc cúi đầu dỗ dành cô:

“Được rồi được rồi, anh không có lương tâm."

Tần gia thì không mấy chú ý đến phim, ông ta liếc nhìn về phía hai người bọn họ một cái.

Thấy vẻ mặt của hai người không giống như tình cảm gặp vấn đề.

Nếu tình cảm có vấn đề thì Tưởng Dương...

“Cha ơi, nhìn kìa."

Dòng suy nghĩ bị con gái cắt ngang, Tần gia lại tập trung vào bộ phim.

Xem xong phim, Thẩm Đường được Hạ Húc dắt tay ra khỏi rạp.

Vừa dắt xe đạp ra thì Tần gia dắt con gái đi tới chào hỏi.

“Hạ Húc, phía trước có quán trà, có muốn tụ tập chút không?"

Hạ Húc nhìn Thẩm Đường một cái, thấy cô không phản đối liền đồng ý ngay.

Trong quán trà đèn thắp sáng trưng, vì thời tiết nóng nên người khá thưa thớt.

Tần gia gọi mấy ly trà thảo mộc, Thẩm Đường vừa hay cũng thấy khát nên cầm một ly lên uống.

Hạ Húc biết Tần gia đã nhận thấy sự bất thường của Thẩm Đường nên kể sơ qua chuyện cô bị mất trí nhớ cho ông ta nghe.

Còn về việc tại sao mất trí nhớ thì anh không nói nhiều.

Dù sao đây cũng là chuyện riêng của gia đình.

Chỉ có điều chuyện Thẩm Đường mất trí nhớ không giấu được người ta, phía nhà họ Tần đã thông qua Vương Tửu Tửu mà biết chuyện rồi, cứ giấu mãi cũng chẳng ích gì.

Cái gì đến rồi cũng sẽ đến.

Tần gia thở dài trong lòng:

“Hèn chi Tần Việt cứ làm trò nhỏ nhặt mãi, vốn dĩ tưởng hắn có cái thóp trong tay chúng ta thì ít nhiều cũng phải kiêng dè đôi chút, nhưng giờ xem ra hắn chắc là muốn nhân lúc em dâu mất trí nhớ mà đòi lại thể diện đã mất trước đây."

Tần gia ngoài mặt thì kinh doanh một nhà máy thực phẩm quốc doanh, nhưng thực chất bên trong lại buôn bán đồ cổ, mảng đầu cơ trục lợi ở khu vực kinh đô này đều do ông ta quản lý.

Người trong tay ông ta nhiều hơn Hạ Húc tưởng tượng, chuyện Tần Việt tìm người đối phó Thẩm Đường, gần như ngay lúc mua chuộc người là ông ta đã nhận được tin tức rồi.

Hạ Húc không hề ngạc nhiên:

“Hắn định làm gì?"

Tần Việt không giấu giếm:

“Tần Doãn kết hôn sẽ mời không ít người tới dự, mấy tên thuộc hạ của tôi đã bị mua chuộc rồi, định nhân lúc đám cưới của em trai hắn đông người mà đ-ánh ngất vợ cậu, làm một vố gậy ông đ-ập lưng ông."

Hạ Húc với tư cách là người mới thăng chức trở về kinh đô, lần này chắc chắn sẽ được mời, nếu anh không nể mặt mà chọn không đi thì e rằng giới quyền quý trong kinh đô đều sẽ cảm thấy anh quá đỗi tự phụ.

Lại qua lời rêu rao của nhà họ Tần thì Hạ Húc sẽ không thoát khỏi cái danh kiêu ngạo hống hách.

Thời điểm nhạy cảm thế này, náo loạn to ra không có lợi cho anh.

Hạ Húc chỉ cần nhận được thiệp mời thì chắc chắn là phải tới dự rồi.

Thẩm Đường bên cạnh nghe mà ngẩn người:

“Cái tên này bị bệnh à?

Tại sao lại nhắm vào tôi?"

Tần gia nhìn ánh mắt ngây ngô của cô không nhịn được cười:

“Ai bảo cô trước đây suýt chút nữa lột sạch một lớp da của đối phương chứ, cái trải nghiệm nhục nhã như vậy nếu hắn không trả lại được thì e rằng cả đời này cũng chẳng yên ổn nổi đâu."

Thẩm Đường nhìn Hạ Húc đầy vẻ thích thú, chờ đợi anh giải thích cho mình nghe.

Nhìn cô gái nhỏ đang mở to đôi mắt tròn xoe như chú mèo con nhìn mình đầy vẻ đáng yêu, trái tim Hạ Húc mềm nhũn ra, anh liền kể lại chuyện bọn họ đấu đ-á với nhà họ Tần năm đó.

Thẩm Đường tròn mắt, tặc lưỡi một cái:

“Đỉnh thật đấy."

Cách hành sự này đúng thật là phong cách của cô.

Vốn dĩ là vậy mà, không phá thì không xây được, không ra tay từ Tần Việt và Tần Doãn thì người nhà họ Tần sao chịu thua được.

“Tần Việt đã rút kinh nghiệm sâu sắc rồi, hắn không chỉ thuê một vài vệ sĩ bảo vệ bên cạnh mình mà còn thuê người duy trì trật tự tại đám cưới, trừ khi cậu túc trực bên cạnh đồng chí Thẩm Đường cả ngày, nếu không một khi hắn ra tay thì chắc chắn sẽ cầm chân cậu tại hiện trường đám cưới."

Thẩm Đường chống cằm nói:

“Vậy tôi không đi là được rồi mà."

“Mọi người quên rồi à, tôi mất trí nhớ rồi, đầu bị thương nên không thể tham gia những chuyện náo nhiệt được."

Cô vừa về ngày đầu tiên đã tới bệnh viện kiểm tra rồi, nếu có ai hỏi tới thì nhà họ Tần cũng chẳng thể ép một người bệnh phải đi dự tiệc chứ.

Tần Việt nhìn cô gái nhỏ tinh quái này chọc chọc vào đầu mình, lắc đầu cười nhẹ:

“Đúng là như vậy, nhưng vấn đề là nếu cô không đi, người họ nhắm tới chuyển sang Hạ Húc thì chẳng phải càng khó phòng bị hơn sao?"

“Kẻ thù đã bày ra âm mưu quỷ kế thì cách phá giải đơn giản nhất không phải là trốn tránh mà là tương kế tựu kế."

Lời này nói ra quả thật không sai chút nào.

Thẩm Đường xoay chuyển đôi mắt:

“Có vẻ như ông rất ghét người nhà họ Tần?

Nhà họ Tần cũng là dòng tộc của ông, nói thế nào đi nữa cũng là chỗ dựa của ông, ông nhắm vào họ như vậy nếu không phải trước đây có thù oán thì chắc chắn là có việc muốn nhờ vả chúng tôi rồi nhỉ?"

Chương 343 Anh muốn hôn em

Tần gia ngạc nhiên:

“Cô thật sự mất trí nhớ à?"

Thẩm Đường:

“Chứ còn sao nữa?"

“Tôi cứ tưởng mất trí nhớ có thể làm thay đổi tính cách của một người, nhưng hôm nay nhìn lại thì cái sự thông minh nhạy bén này chẳng thay đổi chút nào."

Tần gia xoa xoa đầu con gái, khẽ thở dài:

“Người tôi không nỡ nhất chính là con gái mình.

Hạ Húc, nếu có một ngày tôi gặp chuyện, phiền cậu giúp tôi để mắt tới nó một chút.

Trước đây tôi đã đắc tội nhà họ Tần quá t.h.ả.m rồi, đường lui cho con cái tôi tuy đã sắp xếp xong xuôi nhưng khó bảo đảm bọn họ sẽ không ra tay với đứa trẻ."

Hạ Húc nhìn đứa nhỏ đó một cái, đứa trẻ bảy tám tuổi ngoan ngoãn ăn đồ ăn, nghe lời cha nói liền vội vàng đáng thương kéo lấy ông ta.

“Đứa trẻ hay là cứ gửi về nhà họ Tần đi, ông dù gì cũng là người nhà họ Tần, chẳng lẽ cha mẹ ông còn làm khó một đứa trẻ sao?"

Trong mắt Tần gia lóe lên một tia lạnh lẽo:

“Đám hậu bối nhà họ Tần từng người một đều không nhìn rõ tình thế, nhìn bên ngoài thì rực rỡ gấm hoa nhưng thực chất bên trong lại là lửa đốt dầu sôi, chắc hẳn Hạ Húc cậu cũng cảm nhận được rồi, nhà họ Tần nôn nóng liên hôn với nhà họ Vương mục đích chính là để mượn tay nhà họ Vương bảo vệ Tần Doãn.

Tuy nói địa vị nhà họ Vương không cao nhưng bất kể trong quân đội hay trên chính trường đều có người, lại không bao giờ chọn phe cánh.

Không chỉ Tần Doãn mà Tần Việt cũng vậy, đối tượng kết hôn là con gái út nhà họ Quách.

Nhà họ Quách trước đây và gia đình các cậu là thông gia, mười năm nay ngoại trừ Quách Kế Tổ có chút vị thế trong quân khu thì những người khác trên chính trường chẳng có bao nhiêu quyền lực.

Ông nội tôi vì muốn bảo vệ hai đứa cháu trai nên có thể nói là đã cố gắng hết sức để giữ phong độ thấp nhất, chỉ sợ bị thanh trừng.

Còn một chuyện nữa, năm đó nhà họ Tần ỷ vào thế lực nhà họ Giang mà đắc tội không ít người, nhưng ngay trước khi cậu trở về một tháng, người đứng đầu nhà họ Tề - Tề Hằng, người từng bị nhà họ Tần chèn ép, đã được thăng chức lên làm phó viện trưởng thường trực cấp chính bộ của viện kiểm sát, ông nội tôi lập tức lâm bệnh ngay."

“Nhà họ Tần giờ giống như một con mãnh hổ chỉ còn thoi thóp một hơi thở cuối cùng, chỉ sợ chưa kịp trút hơi thở đó thì đã có người ra tay g-iết ch-ết mãnh hổ trước rồi."

“Tôi bị gạch tên khỏi nhà họ Tần nên không vào được nhà họ Tần, cũng chẳng có cách nào khuyên ngăn Tần Việt dừng tay với các cậu.

Nói cho các cậu biết, thứ nhất là hy vọng chuyện đừng náo loạn to ra, thứ hai là nếu nhà họ Tần không giữ được thì tôi cũng sợ có bất trắc xảy ra."

Hạ Húc và Thẩm Đường nhìn nhau một cái.

“Coi như tôi nợ ông một ân tình."

Thứ Tần Việt muốn chính là ân tình này.

Bây giờ ông ta đã không còn làm chuyện đầu cơ trục lợi nữa, chợ đen cũng đã bị giải tán, ít người biết được những việc ông ta làm sau lưng, nhưng sợ nhất là ngộ nhỡ có bất trắc xảy ra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.