Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 141: Nịnh Nọt
Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:39
Chị Thư lập tức bị phân tán sự chú ý, đắc ý nói:
"Không phải tôi khoác lác đâu, tôi biết đan hơn 100 kiểu áo len đấy. Bất kể kiểu gì, chỉ cần cho tôi xem qua một cái là tôi đan được ngay, chẳng cần ai dạy nhìn là biết làm."
"Chị giỏi thật đấy, thế này thì là thiên tài rồi còn gì?"
Phương Đường trầm trồ khen ngợi, giọng điệu có chút cường điệu nhưng cô thực sự khen thật lòng.
Biết đan hơn 100 kiểu áo, giỏi chẳng kém gì Chức Nữ.
Chị Thư càng thêm đắc ý, vô cùng hưởng thụ lời tâng bốc của Phương Đường còn nhiệt tình phổ cập bí quyết đan áo len, quên bẵng luôn chuyện lúc trước. Phương Đường cũng rất biết cách phối hợp, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu khiến chị Thư càng có cảm giác thành tựu.
Thực ra Phương Đường cũng biết đan áo len, cô còn biết móc nữa, tay nghề cũng khá khéo nhưng không lợi hại bằng chị Thư nên cô nghe rất chăm chú, học thêm được chút kỹ năng cũng tốt.
"Chị Thư, chồng chị đúng là có phúc, cưới được người vợ đảm đang hiền huệ như chị đúng là như chuột sa chĩnh gạo."
Phương Đường khen rất chân thành.
"Chứ còn gì nữa, hồi con gái, đàn ông theo đuổi tôi nhiều lắm, ai cũng có điều kiện tốt hơn anh nhà tôi. Thế mà tôi lại chấm trúng anh ấy, haizz, đúng là nghiệt duyên mà!"
Chị Thư cười toe toét. Thực ra lời này của chị ta c.h.é.m gió ít nhất một nửa. Năm xưa số đàn ông để ý chị ta chẳng nhiều nhặn gì vì chị ta nhan sắc bình thường, mắt hí mũi tẹt lại còn thấp bé. Cũng có vài người theo đuổi nhưng ngoại hình đều chán đời. Chị Thư tự biết mình nhan sắc và vóc dáng đều bình thường nên muốn tìm một người đàn ông cao to đẹp trai để cải thiện nòi giống.
Sau đó chị ta chấm trúng chồng mình, lúc đó vẫn đang là học việc còn là đệ t.ử của ba ruột chị ta. Nhà anh ta ở quê, luận về gia thế thì kém nhà chị ta cả chục lần nhưng được cái thật thà lại cao to đẹp trai. Cả chị Thư và ba mẹ chị ta đều ưng ý bèn nhờ người làm mối. Anh chồng chị Thư cũng là người khôn ngoan, biết với gia cảnh của mình thì rất khó tìm được gái thành phố.
Anh ta không muốn cưới gái quê, tìm mọi cách nhờ vả quan hệ để được vào thành phố cũng là muốn cắm rễ ở đây. Chị Thư tuy nhan sắc bình thường nhưng ba mẹ đều là công nhân viên chức xưởng cơ khí, bản thân chị ta cũng là công nhân chính thức, ba vợ lại là sư phụ của anh ta, sau này chắc chắn sẽ giúp đỡ được nhiều, việc anh ta chuyển lên chính thức cũng sẽ nhanh hơn.
Thế là hôn sự thành công. Từ lúc mai mối đến khi kết hôn vỏn vẹn có một tháng, đúng là "cưới chạy" chính hiệu, hơn nữa cả hai bên đều có toan tính riêng.
Tuy nhiên vợ chồng họ sống với nhau cũng khá êm ấm. Chồng chị Thư nhờ sự giúp đỡ của ba vợ cộng thêm bản thân chịu khó, sự nghiệp thăng tiến vùn vụt. Hiện tại đã là quản đốc phân xưởng lắp ráp, trở thành niềm tự hào của cả dòng họ ở quê. Mỗi lần tết về quê, cái dáng vẻ ấy còn long trọng hơn cả Giả Nguyên Xuân về thăm nhà.
Vì thế chị Thư luôn cảm thấy mình rất vượng phu, lấy đó làm công lao để quản chồng đâu ra đấy.
Lời khen của Phương Đường đúng ý chị Thư nên chị ta nhìn Phương Đường càng thêm thuận mắt, còn thật lòng chia sẻ không ít điều cấm kỵ trong xưởng cũng như các mánh khóe để chiếm chút lợi lộc.
"Ở nhà ăn có sáu cửa sổ lấy cơm. Chị bảo em này, tuyệt đối không được đến chỗ mụ phù thủy già họ Trương nhé. Tiếc là trưa nay chị không ăn ở nhà ăn, nếu không chị đã chỉ mặt cho em xem rồi. Nhưng em nhìn cái là nhận ra ngay, người đàn bà xấu nhất cái nhà ăn chính là mụ họ Trương đó. Mụ ta là hồ ly tinh già, múc thức ăn cho đàn ông thì đầy ắp còn đàn bà thì vơi đi một nửa, nhất là mấy cô xinh đẹp, chỉ được có tí tẹo thôi. Hồi trước chị bị thiệt thòi bao nhiêu lần rồi. Tiểu Phương nhớ kỹ nhé, đừng bao giờ đến chỗ mụ ta lấy cơm."
Chị Thư vẻ mặt đầy căm phẫn, rõ ràng là từng bị mụ kia cho ăn "quả đắng".
Phương Đường lén nhìn khuôn mặt tròn vo như cái bánh bao, đôi mắt híp tịt thành một đường chỉ, cái mũi tẹt dí và cái miệng chúm chím của chị ta thì trong lòng buồn cười. Nếu đến cả chị Thư mà còn bị thiệt thòi thì cái mụ họ Trương kia phải xấu đến mức nào chứ?
Ngũ quan của chị Thư thực ra cũng tạm được nhưng mà bé quá, lại đặt trên khuôn mặt to đùng, tất cả dồn cục vào giữa, xung quanh trống trơn trắng bóc, cứ như là trên cái bánh bao trắng to đùng rắc năm hạt vừng vào giữa vậy.
Cảm giác này... đúng là một lời khó nói hết.
Cô cảm thấy chị Thư và cái mụ hồ ly họ Trương kia khả năng cao là có tư thù cá nhân, sau này chắc chắn sẽ biết nguyên nhân. Hơn nữa cô cũng chẳng đi lấy cơm ở chỗ người khác, Bạch An Kỳ đã hứa múc nhiều thức ăn cho cô rồi.
"Em chắc chắn sẽ không đến chỗ bà ta lấy cơm, may mà có chị Thư nhắc nhở không thì em thiệt thòi to."
Phương Đường cảm kích nói.
"Chứ còn gì nữa, mụ phù thủy già đó đáng ghét lắm. Tóm lại em nhìn thấy mụ ta thì tránh xa ra một chút, đừng có dây vào."
Chị Thư ra vẻ "chị chỉ muốn tốt cho em" nhìn rất nhiệt tình. Phương Đường ngoài miệng vâng dạ rất ngoan nhưng trong lòng cô tự có tính toán, sẽ không tin hoàn toàn lời người khác, tất nhiên cũng không thể bỏ ngoài tai lời khuyên. Kẻ xấu đến đâu cũng sẽ nói vài câu thật lòng, đây là điều ông Phương dạy cô cũng là đạo đối nhân xử thế của ông.
Cho nên nhân duyên của ông nội Phương cực tốt, đến cả ông nội Ngô và ông nội Tang cũng phải tự nhận không bằng, còn bảo Tang Mặc và Phương Đường phải học tập nhiều.
Một buổi sáng cứ thế trôi qua trong những bài "phổ cập kiến thức" của chị Thư, chẳng làm được việc gì, toàn nghe chị Thư liến thoắng một mình. Đã thế chú Cao và trưởng phòng Tề thỉnh thoảng còn chêm vào vài câu, chẳng hề cảm thấy việc tán gẫu trong giờ làm việc là sai trái.
Phương Đường vốn còn hơi chột dạ nhưng nhìn thấy không khí nhàn hạ, lười biếng bao trùm cả văn phòng thì cô thấy yên tâm hẳn. Đến lãnh đạo còn lười biếng thế kia thì cô có gì mà phải chột dạ?
Ngày mai cô sẽ mang tài liệu ôn thi đại học đến xem. Cô sẽ không chủ động xin việc để làm nhưng nếu trưởng phòng Tề giao việc, cô chắc chắn sẽ nghiêm túc phối hợp với các tiền bối để hoàn thành.
Cô chỉ là một nhân viên học việc nhỏ bé không thể quá nổi trội, cứ theo các tiền bối sống qua ngày là được.
Tiếng chuông báo giờ ăn trưa vang lên, Phương Đường vươn vai cầm hộp cơm đi ăn. Còn chị Thư và anh Lý thì đã về nhà trước nửa tiếng rồi. Trưởng phòng Tề và chú Cao đủng đỉnh bê chén trà, cười tủm tỉm gật đầu với Phương Đường rồi chậm rãi bước đi.
Hành lang chật cứng người, khác hẳn vẻ uể oải lúc làm việc, ai nấy đều hăng hái lạ thường. Có mấy thanh niên còn chạy như vận động viên chạy nước rút 100 mét, chắc là để tranh suất cơm ngon.
Món mặn ở nhà ăn rất đắt hàng nên phải nhanh tay mới được, đi muộn là hết phần.
"Tiểu Trương, lấy cho tôi một suất sườn cốt lết nhé!"
"Anh Trương, em cũng một suất sườn!"
"Tôi cũng một suất!"
Tiếng gọi nhau í ới vang lên, đều là nhờ mấy cậu thanh niên chạy nhanh nhất lên trước giữ chỗ. Tiểu Trương gánh vác trọng trách mua sườn cho cả hội, lại tăng tốc, chỉ chốc lát đã mất hút đi lấy sườn cho đồng nghiệp.
Phương Đường không nhịn được cười. Thảo nào thời này ai cũng muốn vào làm ở đơn vị nhà nước, càng tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được ngồi văn phòng. Lương cao, phúc lợi tốt, việc lại nhẹ nhàng. Ngày nào cũng được ăn thịt, điều mà ở nông thôn có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Cho nên người nhà quê ai cũng muốn lên thành phố, còn người thành phố thì cực kỳ coi thường người nhà quê.
Nhà ăn của xưởng cơ khí rất rộng, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Có sáu cửa sổ lấy cơm, chỗ nào cũng xếp hàng dài dằng dặc. Bên cạnh cửa sổ treo một tấm bảng đen nhỏ ghi thực đơn hôm nay, có sườn cốt lết và thịt kho tàu là hai món mặn chủ đạo, còn lại là đậu phụ và rau xanh. Bên cạnh món sườn và thịt kho tàu còn ghi chú đặc biệt là số lượng có hạn, thảo nào mọi người phải tranh nhau chạy lên trước để lấy.
(Tác giả không có ý hạ thấp người nông thôn, trong bối cảnh thời đại đặc thù đó, cuộc sống ở nông thôn quả thực khổ cực hơn, sự chênh lệch giữa thành thị và nông thôn lúc bấy giờ là khá lớn)
--
Hết chương 141.
