Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 142: Đại Lão Bị Sàm Sỡ
Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:39
“Bên này!”
Phương Đường đang do dự không biết xếp hàng ở đâu thì nghe thấy tiếng Tang Mặc gọi. Anh đã xếp hàng rồi, vị trí cũng khá gần, đang vẫy tay với cô.
Bên cạnh Tang Mặc có hai người đàn ông, một người hơn hai mươi tuổi, một người khoảng ba mươi, nhìn về phía Phương Đường với ánh mắt sững sờ vì kinh ngạc, thầm ghen tị Tang Mặc số hưởng thật.
Bây giờ là cuối tháng Tư, thời tiết Thượng Hải ấm dần lên, chỉ cần mặc một chiếc áo khoác mỏng là được. Phương Đường đã cởi bỏ áo khoác lông cừu thay bằng chiếc áo khoác kaki tự may, thắt eo gọn gàng tôn lên vóc dáng thon thả. Bên dưới là quần dài cùng màu, kết hợp với đôi giày da gót vừa càng làm tôn lên vẻ thướt tha yêu kiều. Dù đứng giữa đám đông, cô vẫn vô cùng nổi bật.
Hai người kia nháy mắt với Tang Mặc mấy cái, ý tứ mà cánh đàn ông ai cũng hiểu. Tang Mặc cười khẽ trong lòng đắc ý vô cùng. Vợ anh chắc chắn là xinh đẹp nhất, mấy người này còn không tin, giờ thì tâm phục khẩu phục rồi chứ.
Phương Đường đi tới đưa hộp cơm cho Tang Mặc, nói:
“Em hai lạng cơm là đủ rồi, món mặn anh cứ chọn, thêm một món rau nữa là được.”
“Em đi giữ bốn chỗ ngồi đi, anh với em, còn có anh Chu và anh Phạm nữa.”
Tang Mặc giới thiệu sơ qua về hai người đàn ông bên cạnh. Anh Chu tên là Chu Ái Quân, người khoảng ba mươi tuổi, là tiền bối ở bộ phận thu mua cũng là sư phụ Tang Mặc mới nhận. Anh Phạm tên là Phạm Bỉnh, làm ở bộ phận kinh doanh, lớn hơn Tang Mặc hai tuổi. Hai phòng làm việc gần nhau, hơn nữa Chu Ái Quân và Phạm Bỉnh quan hệ rất tốt nên giới thiệu cho Tang Mặc làm quen.
“Chào anh Chu, chào anh Phạm.”
Phương Đường lễ phép chào hỏi, nụ cười ngọt ngào khiến Chu Ái Quân và Phạm Bỉnh hơi choáng váng không dám nhìn thẳng vào cô. Dù sao cũng là em dâu tương lai thì nhìn chằm chằm thì vô lễ quá.
Hai người dời mắt đi, cười đáp lại Phương Đường đồng thanh nói:
“Chào em dâu.”
Phương Đường đỏ mặt, cô và Tang Mặc còn chưa cưới mà.
“Em đi tìm chỗ ngồi đây.”
Phương Đường đỏ mặt bỏ đi. Vốn định rủ anh Lý và mọi người ăn cùng nhưng họ đều về nhà ăn cơm cả rồi, cô đành ăn cùng Tang Mặc vậy.
Đợi cô đi khuất, Phạm Bỉnh mới hâm mộ nói:
“Cậu đúng là tốt số, em dâu xinh đẹp như vậy, hời cho cậu quá.”
Tang Mặc vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt đắc ý thì lộ rõ mồn một khiến hai người kia tức anh ách, nhất là Phạm Bỉnh, người vẫn đang độc thân.
Anh ta liền hỏi:
“Em dâu còn chị em gái nào không, giới thiệu cho anh với!”
Tang Mặc giật giật khóe miệng, hạ giọng hỏi:
“Anh không biết nhà đối tượng em cũng là người trong xưởng mình à? Có một người chị gái đấy nhưng quan hệ giữa đối tượng em và nhà mẹ đẻ không tốt lắm, không tiện giới thiệu.”
“Nhà em dâu cũng làm ở xưởng cơ khí sao? Ba cô ấy tên gì?”
Phạm Bỉnh vô cùng ngạc nhiên, anh ta thật sự không biết.
Vẻ mặt Chu Ái Quân trở nên kỳ quái. Anh ta chợt nhớ ra cái tên Phương Đường nghe quen quen, chẳng phải là cô gái trước đây từng hẹn hò với con trai xưởng trưởng sao? Ba cô ấy là Phương T.ử Đông ở văn phòng công đoàn, còn có một bà chị gái mang tiếng xấu. Nhà họ Phương năm nay làm trò cười cho thiên hạ đủ rồi không ngờ lại là nhà vợ tương lai của Tang Mặc.
Cậu nhóc này bản lĩnh gớm, dám hớt tay trên của con trai xưởng trưởng.
Chu Ái Quân quyết định phải nhìn nhận lại Tang Mặc, sau này sẽ từ từ dò hỏi xem gia thế cậu ta rốt cuộc thế nào. Không phải ai anh ta cũng dạy nghề đâu, phải xem người thế nào đã.
Tuy nhiên cô bé Phương Đường kia xinh đẹp thật, thảo nào hớp hồn được con trai xưởng trưởng. Nhan sắc này mà ở thời xưa chắc chắn là yêu phi họa quốc, Tô Đát Kỷ thứ hai chứ chẳng đùa.
“Anh Tang!”
Người chưa đến mà tiếng đã vang tới. Triệu Vĩ Kiệt từ xa gọi to vẫy tay lia lịa với Tang Mặc, miệng cười ngoác đến tận mang tai.
Là con trai xưởng trưởng, người trong xưởng cơ khí hầu như ai cũng biết mặt hắn ta. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Tang Mặc như đèn pha, dò xét xem Tang Mặc là thần thánh phương nào mà khiến con trai xưởng trưởng gọi bằng "anh".
Triệu Vĩ Kiệt hớn hở chạy tới, không khách sáo chen vào sau lưng Tang Mặc. Người bị hắn chen ngang lặng lẽ lùi lại một bước, giận mà không dám nói gì.
“Sao cậu không về nhà ăn cơm?”
Tang Mặc thấy lạ.
Nhà tên này ngay trong khu tập thể xưởng, cơm nhà ngon thế còn gì.
“Ba tôi đi họp, mẹ tôi lười nấu cơm.” Triệu Vĩ Kiệt chê xếp hàng chậm quá, định chen lên trên mấy người nữa nhưng bị Tang Mặc kéo lại lạnh lùng nói: “Sắp đến lượt rồi, chen cái gì mà chen!”
“Vâng!”
Triệu Vĩ Kiệt nghe lời răm rắp, đứng trước mặt Tang Mặc còn ngoan hơn cháu đích tôn khiến mọi người xung quanh há hốc mồm kinh ngạc. Tang Mặc bỗng chốc được bao phủ bởi một lớp màn bí ẩn.
Tuyệt đối không phải con nhà bình thường, chắc chắn là con cán bộ cấp cao, nếu không sao Triệu Vĩ Kiệt lại nghe lời đến thế?
Chu Ái Quân cũng nghĩ vậy, trong lòng bắt đầu tính toán. Gia thế Tang Mặc tốt như thế thì anh ta phải đem hết bản lĩnh ra dạy dỗ, kết giao thật tốt với cậu công t.ử con nhà quan này.
Phạm Bỉnh cũng có cùng suy nghĩ. Người làm kinh doanh và thu mua đều rất tinh ranh, thích nhất là mở rộng quan hệ. Người có gia thế tốt như Tang Mặc là đối tượng họ muốn kết giao nhất.
Tang Mặc đã sớm đoán được điều này nên sáng nay lúc đi báo danh, anh cố tình khoe khoang một chút nhưng lại không nói hết, lấp lửng nửa kín nửa hở mới dễ gợi sự tò mò.
Quả nhiên người ở bộ phận thu mua đều khách sáo với anh, Chu Ái Quân còn giới thiệu bạn là Phạm Bỉnh cho anh làm quen. Ngày đầu tiên thu hoạch khá tốt.
Rất nhanh đã đến lượt họ. Đứng quầy là một phụ nữ trung niên tầm bốn mươi tuổi, chính là mụ "hồ ly tinh" họ Trương mà chị Thư nhắc tới. Trông bà ta cũng bình thường, xấu ngang ngửa chị Thư. Bà ta có thói quen hay liếc mắt nhìn người nhưng khi thấy Tang Mặc, mắt bà ta sáng rực lên, cười tươi rói hỏi:
“Người mới à?”
“Đúng, cho tôi ba phần sườn, ba phần thịt kho tàu.”
Tang Mặc gọi sáu phần món mặn, còn món rau để Chu Ái Quân và mọi người gọi sau.
Người phía sau có ý kiến, lớn tiếng ồn ào:
“Lấy nhiều thế, người khác nhịn à?”
“Đúng đấy, làm gì có kiểu lấy cơm như thế, ích kỷ quá!”
“Có ai quản không vậy!”
Tiếng ồn ào ngày càng lớn, Tang Mặc bỏ ngoài tai. Anh bỏ tiền ra mua chứ có ăn quỵt đâu.
Lưu lạc bảy năm trời, anh đặc biệt chấp niệm với đồ ăn thậm chí có chút bất chấp thủ đoạn. Bị người ta nói vài câu chẳng là gì, chỉ có cái ăn vào bụng mới là thật.
“Kêu cái gì mà kêu, không muốn ăn thì biến!”
Triệu Vĩ Kiệt sầm mặt quát.
Có ba làm xưởng trưởng đúng là khác bọt. Triệu Vĩ Kiệt vừa mắng một tiếng, đám đông im bặt hậm hực ngậm miệng, oán hận trừng mắt nhìn Tang Mặc nhưng chỉ dám c.h.ử.i thầm trong bụng.
Bà Trương múc sáu muôi, muôi nào cũng đầy ắp chất đầy hai hộp cơm của Tang Mặc, cuối cùng còn khuyến mãi thêm hơn nửa muôi thịt kho tàu. Tang Mặc trong lòng vui sướng, đưa phiếu ăn qua.
Kết quả... tay anh bị bà Trương sờ một cái, mụ đàn bà này còn đá lông nheo với anh.
Tang Mặc tê dại da đầu, nổi da gà khắp người rụt phắt tay lại, nghiến răng bê hai hộp cơm đầy thịt bỏ đi.
Anh cảm thấy mình không còn trong sạch nữa rồi.
Lát nữa phải nắm tay vợ nhiều một chút mới được.
--
Hết chương 142.
