Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 241: Tiểu Văn Ranh Mãnh

Cập nhật lúc: 23/04/2026 11:16

"Bác đừng khách sáo với cháu. Bác ở đây giúp cháu thì ở quê không lo được việc đồng áng, bác cứ mang thêm ít đồ về mà ăn tết. Tiểu Văn, Tiểu Võ nhà cháu vẫn phải nhờ bác chăm sóc đấy!"

Phương Đường cười nói.

Bác Trương chăm hai đứa nhỏ rất khéo lại cẩn thận và sạch sẽ. Phương Đường và Tang Mặc đều rất hài lòng, định nhờ bác trông con cho đến khi các bé đi học. Tìm được người giúp việc hợp ý không dễ, may mà họ gặp được bác Trương. Tốn thêm chút tiền cũng không sao, miễn là bác ấy tận tâm tận lực chăm sóc bọn trẻ.

"Chỉ cần tôi còn sức thì tôi nhất định sẽ đến!"

Bác Trương cam đoan. Chăm sóc hai đứa trẻ hơn nửa năm trời, bà thực lòng coi chúng như cháu ruột cũng nảy sinh tình cảm, không cho bà chăm bà còn không vui ấy chứ.

Thịnh tình khó chối từ, bác Trương đành nhận lấy quà. Tang Mặc mua vé xe và đưa hai bà cháu ra bến xe, xong xuôi mới quay về.

Phương Đường đang bế Tiểu Võ tập đi. Hai đứa trẻ sắp được mười tháng, chân cứng cáp lắm, đã biết gọi ba gọi mẹ rồi.

"Tiểu Võ không chịu nằm cứ đòi xuống đất, chắc là ngứa chân muốn chạy nhảy rồi."

Phương Đường xoa bóp cánh tay Tiểu Võ. Mùa đông mặc áo bông dày cộm, tròn vo như cục bông. Tiểu Võ rất khỏe, đứng vững vàng trên đôi chân bé xíu còn định đẩy tay mẹ ra ê a đòi tự đi.

"Em buông tay ra cho con đi thử xem!"

Tang Mặc thấy hứng thú, bảo Phương Đường buông tay.

"Ngã thì sao anh?"

Phương Đường không dám, sợ con ngã đau.

"Không sao đâu, mặc quần áo dày thế này ngã không đau đâu!"

Tang Mặc chẳng hề lo lắng đón lấy con trai út, bảo Phương Đường đứng ra xa một chút, lắc trống bỏi dụ dỗ cu cậu.

Phương Đường lắc trống bỏi liên hồi:

"Tiểu Võ, lại đây với mẹ nào!"

"A a... Mẹ..."

Tiểu Võ phấn khích quá, cái thân hình chắc nịch cứ nhảy tưng tưng, vung tay đòi về phía mẹ. Tang Mặc buông tay ra, Tiểu Võ vùng vẫy vài cái, phát hiện không bị giữ nữa thì sướng rơn ê a reo hò, nước miếng chảy ròng ròng xuống khóe miệng.

Sau đó cu cậu bước những bước chân ngắn cũn cỡn nhưng chắc nịch, vung vẩy cánh tay, chập chững đi được vài bước thì loạng choạng ngã về phía trước.

Bàn tay to lớn của Tang Mặc vớt một cái, túm lấy cổ áo xách bổng Tiểu Võ lên. Cu cậu không vui, tứ chi quẫy đạp trong không trung la hét phản đối.

Phương Đường vui sướng bế lấy con trai út, hôn chùn chụt lên cái má phúng phính:

"Ngoan quá, Tiểu Võ biết đi rồi này!"

"A... Mẹ..."

Tiểu Võ sướng rơn. Cậu bé thích nhất được mẹ hôn, mẹ thơm ơi là thơm. Không thích ba đâu, ba toàn đ.á.n.h m.ô.n.g cậu, tối còn bế cậu sang ngủ với anh, cậu muốn ngủ với mẹ cơ.

"Gọi ba đi, Tiểu Võ, gọi ba nào!"

Phương Đường chỉ vào Tang Mặc dỗ dành. Cu cậu rất ít khi gọi ba, thế là không được đâu nhé.

"Mẹ..."

Tiểu Võ gọi mẹ rõ mồn một nhưng nhất quyết không chịu gọi ba. Phương Đường nhịn cười nói:

"Ai bảo anh hay đ.á.n.h m.ô.n.g con, con nó thù dai đấy."

"Không sao, lát nữa là ngoan ngoãn gọi ngay ấy mà!"

Tang Mặc đi bế anh cả Tiểu Văn. Tiểu Văn thích nằm yên tĩnh không thích ồn ào, nhưng anh cả ranh mãnh lắm, khôn hơn em trai nhiều.

Tiểu Văn chun mũi không vui khi bị bế lên, đang nằm thoải mái cơ mà.

Nhưng người bế cậu là ba, ông già này ra tay không nương tình đâu, cậu phải ngoan một chút, nếu không cái m.ô.n.g nhỏ lại ăn đòn.

"Tiểu Văn gọi ba đi, gọi ba cho ăn cái này."

Tang Mặc cầm nửa cái bánh quy trên tay. Bánh quy bây giờ nhiều dưỡng chất, thơm mùi trứng sữa, hai anh em đều rất thích ăn nhưng Phương Đường không cho ăn nhiều vì sợ ăn vặt rồi bỏ bữa chính.

"Ba."

Tiểu Văn gọi một tiếng dứt khoát, vươn tay ra lấy bánh quy, nước miếng chảy ròng ròng, cậu mê bánh quy lắm rồi.

Tang Mặc giữ lời hứa đưa nửa cái bánh quy cho Tiểu Văn rồi nhìn Tiểu Võ với ánh mắt đầy ẩn ý.

Tiểu Võ nhìn anh ăn bánh quy thèm thuồng, mùi thơm như kiến bò trong mũi, nước miếng chảy như suối ướt đẫm cả yếm dãi.

"Gọi ba mới được ăn, không gọi không có đâu."

Tang Mặc dụ dỗ.

Khuôn mặt phúng phính của Tiểu Võ lộ vẻ đắn đo suy nghĩ, gọi hay không gọi đây?

Cu cậu cứ liếc nhìn sang anh, bánh quy sắp hết rồi, mùi thơm càng lúc càng nồng nàn. Cậu bé không đắn đo lâu nữa lập tức gọi to:

"Ba!"

Tang Mặc đắc ý nhìn Phương Đường, đưa nốt nửa cái bánh quy cho Tiểu Võ. Chỉ là gọi một tiếng ba thôi mà, sao làm khó được anh!

Phương Đường lườm chồng. Biết thừa hai đứa nhỏ thích ăn bánh quy nên cố tình lấy ra dụ dỗ, thật là gian xảo.

"Để Tiểu Văn đi thử vài bước xem sao!"

Phương Đường muốn xem con trai lớn có biết đi không. Giống như lúc nãy, cô cầm trống bỏi đứng phía trước dụ dỗ, Tang Mặc đỡ con.

"Tiểu Văn mau lại đây với mẹ nào!"

Phương Đường lắc trống bỏi, tiếng trống vang lên thanh thúy. Tiểu Võ đang nằm cũng phấn khích đạp chân thình thịch nhưng Tiểu Văn vẫn bất động im thin thít, đến mí mắt cũng lười nhấc lên còn ném cho cái trống bỏi một ánh nhìn khinh bỉ.

Cậu đâu phải em trai, cậu mới không thèm vì cái thứ đồ chơi ấu trĩ nhàm chán đó mà phải đi bộ, mệt c.h.ế.t đi được.

"Sao Tiểu Văn không nhúc nhích gì thế anh?"

Phương Đường lắc trống mỏi cả tay mà Tiểu Văn chẳng phản ứng gì, đến đứng cũng lười đứng, rúc vào lòng Tang Mặc lim dim mắt trông rõ là hưởng thụ.

"Nó lười đấy!"

Tang Mặc cạn lời. Thằng con cả này lười chảy thây, nằm được tuyệt đối không ngồi, ngồi được tuyệt đối không đứng, khôn lanh vô cùng chẳng giống đứa trẻ mười tháng tuổi tí nào.

"Anh đừng nói bậy!"

Phương Đường trừng mắt.

"Em đổi cái trống thành bánh quy xem, xem nó có chịu đi không!"

Tang Mặc hiến kế.

Phương Đường bán tín bán nghi, đổi lấy nửa cái bánh quy. Tiểu Văn đang ngáp ngắn ngáp dài bỗng mắt sáng rực lên, lập tức đứng thẳng dậy nhìn chằm chằm vào miếng bánh quy trên tay Phương Đường không chớp mắt.

Cậu muốn ăn... a a a!

Lần này chẳng cần Phương Đường gọi, Tiểu Văn bước những bước chân ngắn cũn cỡn hăm hở lao tới, đi đứng cực kỳ vững vàng. Rất nhanh cậu đã đến trước mặt Phương Đường, nhanh nhẹn chộp lấy miếng bánh quy nhét tọt vào miệng.

Sau đó cậu ngồi phịch xuống đất, không nhúc nhích nữa.

Phương Đường chớp mắt, thế này là ăn vạ à?

Cuối cùng cô cũng tin lời Tang Mặc, thằng bé này quả nhiên lười lại còn ranh mãnh, không có lợi lộc gì thì đừng hòng cậu động đậy.

"Mẹ..."

Ăn xong bánh quy, Tiểu Văn dang tay về phía cô, nụ cười ngọt ngào, ánh mắt trong veo khiến tim Phương Đường tan chảy không nói hai lời bế thốc con lên.

Tang Mặc nhéo nhẹ má con trai. Chưa đến ba tuổi đã thấy rõ mồn một, thằng cả này tinh quái lắm mưu nhiều kế, chắc chắn sẽ không chịu thiệt, ngược lại thằng hai thật thà quá dễ bị bắt nạt.

Tiểu Văn rúc vào lòng mẹ thơm tho, ngáp một cái khoan khoái, nhấm nháp từng miếng bánh quy còn lại. Cậu bé ăn uống rất từ tốn không như em trai Tiểu Võ ăn thùng uống vại. Tiểu Văn ăn chậm rãi nhưng tốc độ không hề chậm. Tiểu Võ đã ăn xong từ đời nào, giờ đang nhìn anh thèm thuồng, nước miếng chảy ròng ròng.

Ăn xong bánh quy, hai bàn tay bụ bẫm của Tiểu Văn ôm cổ Phương Đường dụi đầu vào cổ cô làm nũng. Tim Phương Đường tan thành nước, làm sao nỡ bỏ con xuống, ôm ấp hôn hít cục cưng, bỏ mặc Tang Mặc đứng bên cạnh nhìn mà chua lòm ghen tị với cả con trai.

Anh hạ quyết tâm, đợi hai đứa tròn một tuổi sẽ cho ra ngủ riêng. Lớn tướng rồi mà tối nào cũng bám riết lấy mẹ là thế nào?

Kỳ cục quá đi mất!

--

Hết chương 241.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.