Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 242: Tè Vào Đất Nặn Tượng Cũng Vui Phết
Cập nhật lúc: 23/04/2026 11:17
"Chúng ta đi sớm một chút đi em, kẻo lát nữa ông nội lại gọi điện giục."
Tang Mặc nói.
"Chờ chút, em trùm chăn cho Tiểu Văn và Tiểu Võ đã, bên ngoài gió to lắm."
Phương Đường đặt Tiểu Văn vào nôi, lên lầu lấy chăn quấn hai đứa trẻ tròn vo như cục bông, che kín cả khuôn mặt nhỏ để tránh gió lùa khi đi đường.
"A..."
Tiểu Võ kêu lên khó chịu, bàn tay bụ bẫm cố gạt chăn ra. Chẳng nhìn thấy gì bên ngoài cả, cu cậu bất mãn lắm.
"Bốp!"
Phương Đường vỗ nhẹ vào tay Tiểu Võ, mắng yêu:
"Ngoan nào, đến nhà ông cố rồi mẹ bỏ ra cho!"
Tiểu Võ mếu máo không dám ho he nữa, ngoan ngoãn rụt tay lại. Bên cạnh Tiểu Văn liếc mắt nhìn, thản nhiên thổi bong bóng nước bọt rồi nằm im thin thít.
Đồ đạc không cần mang theo nhiều, mấy hôm nay Tang Mặc đã lục tục chuyển sang đó rồi. Quà tết xưởng phát cộng thêm gà vịt cá trứng, rau củ quả ở sân sau, hôm nay chỉ cần mang hai nhóc tì sang là xong.
Phương Đường đặt hai anh em đã được bọc kín mít lên ghế ngồi phía trước xe đạp. Ghế trước có đai an toàn, Tang Mặc buộc rất chắc chắn. Hai đứa trẻ rất thích ngồi xe đạp, mỗi lần nhìn thấy xe là phấn khích nhảy cẫng lên.
"A..."
Tiểu Võ phấn khích nhún nhảy, chân đạp thình thịch lên gióng xe. Phương Đường ôm con mà suýt ngã, bực mình vỗ vào người thằng bé một cái:
"Nghịch nữa là bảo ba đ.á.n.h đòn đấy!"
Tang Mặc quay lại nhìn bằng ánh mắt nghiêm nghị, không giận mà uy. Tiểu Võ lập tức im re ngoan ngoãn ngồi xuống. Phương Đường còn lấy dây đai buộc c.h.ặ.t lại để phòng hờ con ngã.
Tiểu Võ ngồi xe Tang Mặc, Tiểu Văn ngồi xe Phương Đường. Tang Mặc chỉnh lại ghế ngồi cho ngay ngắn, chắc chắn rồi mới yên tâm cùng vợ đạp xe về phía đại viện.
Hôm nay là 28 tết, tuy trời nắng đẹp ánh dương rực rỡ nhưng gió lạnh vẫn lùa vào cổ. Phương Đường không thấy lạnh, đạp xe càng đạp càng nóng. Cô chỉ lo hai con bị lạnh, chốc chốc lại dừng xe sờ tay con, thấy tay ấm mới yên tâm.
"Trẻ con gió máy chút không sao đâu em, nuôi kỹ quá thể chất yếu đấy."
Tang Mặc thấy vợ hơi quan trọng hóa vấn đề. Thực ra là anh đang ghen, từ khi có con Phương Đường dồn hết tâm trí vào con cái chẳng còn quan tâm đến anh như trước nữa.
"Hồi nhỏ ông nội chẳng mấy khi quản anh, ngày nào anh cũng chơi với lũ trẻ trong đại viện, tuyết rơi dày mà vẫn đi chân trần ném tuyết thế mà chẳng ốm đau gì. Cũng không cần quá sạch sẽ đâu, hồi đó bọn anh làm gì có đồ chơi toàn tìm bãi đất trống, đào một đống đất, tè vào một bãi nhào lên nặn tượng, chơi vui đáo để, từ bé đến lớn anh có ốm đau gì đâu!"
Tang Mặc thao thao bất tuyệt kể về tuổi thơ dữ dội của mình, muốn chứng minh quan điểm của anh là đúng, hy vọng vợ bớt lo lắng cho con mà quan tâm đến ông chồng này hơn.
"Thế nên anh định dạy con tè vào đất nặn tượng hả? Tự mình làm mẫu luôn?"
Phương Đường lườm anh một cái nghe đã thấy ghê rồi. Hồi ở nông thôn cô cũng hay thấy trẻ con chơi trò này, chẳng lẽ đây là trò chơi quốc dân à?
Nhưng cô vẫn thấy kinh, thêm tí nước vào là được mà sao cứ phải tè vào chứ?
Tuy nhiên cô cũng biết Tang Mặc nói có lý. Trẻ con nông thôn không được chăm bẵm kỹ càng, ăn uống cũng chẳng sơn hào hải vị gì nhưng lại rất rắn rỏi, ngược lại trẻ con thành phố được nuông chiều từ bé thì sức đề kháng lại kém hơn.
Nhưng hiểu là một chuyện, nhìn thấy con mình thì Phương Đường lại không kìm lòng được muốn dành cho con những điều tốt nhất, lý trí chẳng thắng nổi tình cảm.
Mặt Tang Mặc cứng đờ, hậm hực nói:
"Anh chỉ ví dụ thế thôi, không cần tè vào cũng được, dùng nước máy là xong mà."
Trọng điểm của anh đâu phải là chuyện nặn tượng đất đâu?
Sao vợ anh lại không hiểu ý anh thế nhỉ?
Phương Đường liếc xéo anh thầm buồn cười. Cô không hiểu mới lạ!
Cô cố tình lờ đi đấy. Mấy hôm nay Tang Mặc cứ như trẻ con, suốt ngày oán trách cô có con quên chồng còn làm nũng kể khổ với cô. Người lớn tướng rồi mà cư xử như đứa trẻ lên ba, thật là kỳ cục.
Tang Mặc nghẹn họng, không dám trút giận lên vợ. Liếc mắt thấy con trai cả lén lút thò tay vén chăn che mặt lên ngó nghiêng ngắm cảnh, trong khi con trai út thì ngoan ngoãn nằm im trong chăn.
"Tiểu Văn làm rơi chăn rồi kìa!"
Tang Mặc xấu tính nhắc nhở. Bình thường anh sẽ lờ đi nhưng hôm nay anh muốn làm lão ba gương mẫu, không thể để con trai bị gió lùa được.
Phương Đường dừng xe cẩn thận quấn lại chăn cho Tiểu Văn, còn chèn thêm vào dây đai cho chắc. Tiểu Văn dù có lanh lợi đến đâu cũng chỉ là đứa trẻ mười tháng tuổi, không đủ sức hất tung chăn ra được. Suốt chặng đường còn lại Tiểu Văn hậm hực nằm im trong chăn, thầm lườm ba cháy mắt.
Tang Mặc tuy không nhìn thấy nhưng cảm nhận được sự ấm ức của con trai cả, tâm trạng tốt lên hẳn. Anh tốt bụng vén một góc chăn cho con trai út, Tiểu Võ sướng rơn mắt sáng rực, hào hứng nhìn ra ngoài.
Vì đèo trẻ con nên hai vợ chồng đạp xe rất chậm, mất cả tiếng đồng hồ mới đến đại viện. Dọc đường gặp không ít người quen, hai vợ chồng đành phải dừng lại để mọi người trêu đùa hai đứa nhỏ.
"Tiểu Văn, Tiểu Võ lớn nhanh thế nhỉ, ái chà, Tiểu Võ càng lớn càng giống ba!"
"Tiểu Văn giống mẹ, buộc cái b.í.m tóc trông còn xinh hơn con gái ấy chứ."
"Tiểu Võ cũng đẹp trai, một đứa thư sinh, một đứa anh dũng, lớn lên chắc chắn là mỹ nam."
...
Hai anh em như gấu trúc trong sở thú, bị mọi người vây xem suốt mười phút. Một bác gái vừa đi chợ về, trong làn đầy ắp thức ăn và bánh kẹo. Bác ấy rất thích hai đứa trẻ, lấy bánh quy cho mỗi đứa một cái.
Hai anh em đang chán nản bỗng tỉnh cả người, vui vẻ cầm bánh quy nhét vào mồm.
"Bọn nó thích ăn kìa, cho thêm cái nữa đi."
Bác gái hào phóng cho thêm mỗi đứa một cái nữa. Hai tay hai đứa trẻ đều cầm bánh quy. Có người cười bảo:
"Nhìn cái mắt háu ăn kìa, chắc vẫn còn muốn nữa đấy."
"Mỗi đứa có hai tay thôi, muốn nữa cũng chẳng có tay mà cầm."
Bác gái cười hì hì.
"Cho thêm cái nữa xem chúng nó để vào đâu."
Có người đề nghị.
Mọi người đều hứng thú, bảo bác gái lấy thêm bánh quy ra, muốn xem phản ứng của hai nhóc tì.
Bác gái đương nhiên đồng ý. Chỉ là mấy cái bánh quy thôi mà, người sống trong đại viện này điều kiện đều khá giả, đừng nói vài cái có là vài cân cũng chẳng tiếc.
"Tiểu Văn, Tiểu Võ, ăn bánh quy không nào!"
Bác gái cầm hai cái bánh quy giơ trước mặt hai đứa trẻ. Tiểu Võ cuống lên ê a gọi nhưng hai tay đều cầm bánh quy rồi, không còn tay nào để lấy nữa làm cu cậu sốt hết cả ruột.
"Ha ha, Tiểu Võ cuống rồi kìa!"
Mọi người cười ồ lên chờ xem phản ứng của Tiểu Văn.
"Thằng anh hai tay cũng đầy rồi, chắc không lấy được đâu."
Mọi người đoán.
Dù sao cũng mới mười tháng tuổi, phản ứng như vậy là bình thường.
Tang Mặc nhếch mép cười. Thằng cả nhà anh đâu có thật thà như thằng em, anh có linh cảm Tiểu Văn nhất định sẽ lấy được cả hai cái bánh quy.
--
Hết chương 242.
