Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 243: Thưởng Cho Ông Một Bãi Nước Tiểu

Cập nhật lúc: 23/04/2026 11:17

Quả nhiên bác gái lại giở trò cũ, giơ hai cái bánh quy đung đưa trước mặt Tiểu Văn. Cả đám người nhìn chăm chú không chớp mắt. Tiểu Văn nghiêng đầu ngắm nghía bánh quy vài giây rồi dứt khoát nhét tọt hai cái bánh đang cầm trên tay vào miệng, sau đó mỗi tay cầm một cái, tóm gọn hai cái bánh quy trên tay bác gái.

"Mẹ..."

Tiểu Văn nhìn về phía Phương Đường. Tuy nói chưa sõi nhưng ai cũng hiểu ý cậu nhóc là muốn mẹ giữ hộ bánh quy, mọi người không nhịn được cười ồ lên.

"Ha ha, thằng bé này lanh lợi thật còn biết tìm viện binh nữa chứ!"

"Một cân bánh quy cũng không đủ cho nó lấy đâu!"

"Tôi thấy nó giống ba, thằng Hắc Đản hồi bé cũng lắm mưu mẹo lắm!"

Mọi người cười nghiêng ngả đúng là đứa trẻ lanh lợi. Tiểu Văn chẳng thèm quan tâm đến mọi người, đưa hai cái bánh quy cho mẹ cất đi rồi nhấm nháp ngon lành chỗ bánh trong miệng, tâm trạng rất tốt, hời được tận bốn cái bánh quy cơ mà.

Từ cổng đại viện về đến nhà chỉ mất mười mấy phút đi bộ mà bị trì hoãn mất nửa tiếng. Mọi người đều rất thích Tiểu Văn và Tiểu Võ, chỉ muốn bế về nhà nuôi luôn. Khi về đến nhà, túi áo hai anh em đã đầy ắp các loại đồ ăn vặt do mọi người cho.

Tuy nhiên nhìn thấy người đang đứng trong sân, tâm trạng vui vẻ của Phương Đường vụt tắt ngấm. Là Tang Hướng Hoa.

Tên này cũng kiên trì thật, năm ngoái bị ông nội từ chối thẳng thừng mà năm nay lại mò đến. Dưới chân gã còn có túi hành lý rõ ràng cũng vừa mới đến. Đi tàu hỏa từ Bắc Kinh đến Thượng Hải mất ít nhất ba bốn ngày, gã rảnh rỗi thật đấy.

"Ông nội, chúc ông năm mới vui vẻ ạ!"

Tang Hướng Hoa hớn hở chào hỏi ông nội Tang. Gã nghĩ cơn giận của ông chắc cũng nguôi rồi, dù sao đã qua một năm, gã lại là cháu đích tôn, ông nội chẳng lẽ lại nhẫn tâm đuổi gã ra khỏi cửa?

Lần này gã đi một mình, không cho ba mẹ đi cùng để tránh vướng víu. Ông nội giận ba mẹ gã thôi, lúc xảy ra chuyện gã còn nhỏ nên chắc ông nội sẽ không giận gã nhiều đâu.

Chỉ cần gã chịu khó đi lại thể hiện thành ý, ông nội chắc chắn sẽ chấp nhận gã.

Tang Hướng Hoa nghĩ thì hay lắm nhưng cũng không sai hoàn toàn. Ông Tang cũng đoán được phần nào tâm tư của gã. Ông không giận đứa cháu này lắm chỉ là không yêu quý bằng Tang Mặc.

Dù sao Tang Mặc cũng lớn lên bên cạnh ông từ bé, tình cảm sâu đậm hơn. Ông lại còn thấy có lỗi với Tang Mặc nên trong lòng ông vị trí của Tang Mặc là độc tôn, Tang Hướng Hoa có cố gắng gấp vạn lần cũng không thay thế được.

Nhưng nể tình cháu chắt, ông quan tâm một chút cũng được. Tang Hướng Hoa đi nước cờ này không sai.

Ông Tang nhíu mày. Chỉ có mình Tang Hướng Hoa đến lại đúng dịp tết nhất, ông không nỡ đuổi đi.

"Anh cũng vừa đến thôi, đến chúc tết ông bà và chú thím. Hai đứa này là Tiểu Văn và Tiểu Võ phải không? Lớn nhanh thế!"

Tang Hướng Hoa cười gượng gạo. Gã luôn cho rằng ông nội xa lánh gia đình gã là do Tang Mặc giở trò sau lưng nên nhìn Tang Mặc không thể nào vui vẻ nổi.

Tang Mặc gật đầu lạnh nhạt, không nói gì cũng chẳng muốn giữ phép lịch sự xã giao.

Ông Tang thở dài trong lòng, nói với Tang Hướng Hoa:

"Ở lại một đêm thôi, mai thì về Bắc Kinh ngay, sau này đừng đến nữa."

Giữ Tang Hướng Hoa ở lại ăn tết là không thể, ông sợ Tang Mặc sẽ buồn lòng.

Tang Hướng Hoa hận đến nghiến răng. Gã chen chúc trên tàu ba bốn ngày, người rã rời như sắp gãy thế mà ông nội chỉ cho ở lại một đêm. Ông già này thật chẳng có chút tình người nào, trong lòng chỉ có mỗi thằng cháu rùa đen Tang Mặc!

Rõ ràng gã mới là cháu đích tôn, ông già này đúng là lẩm cẩm rồi.

"Ông nội, cháu... cháu nghe ông ạ. Cháu đến chủ yếu là để chúc tết ông, biếu ông ít bánh điểm tâm Bắc Kinh ông thích."

Tang Hướng Hoa tỏ ra rất hiểu chuyện khiến ông Tang có chút áy náy, giọng điệu cũng dịu đi phần nào.

Tang Mặc đứng ngoài quan sát thấy rõ mọi chuyện nhưng không thất vọng. Ông nội làm vậy là bình thường, dù sao cũng là cháu ruột.

Phương Đường thì tức anh ách. Cô không trách ông nội, chỉ trách Tang Hướng Hoa giả tạo quá qua mặt được ông cụ.

Tang Hướng Hoa trong lòng khấp khởi mừng thầm. Ngày mai gã sẽ cố gắng biểu hiện thật tốt, biết đâu ông nội sẽ cho gã ăn tết xong mới về thì sao?

"Hai đứa trẻ trộm vía kháu khỉnh quá. Tiểu Văn, chú là chú học của cháu đây!"

Tang Hướng Hoa cố tình làm thân, đưa tay định bế Tiểu Văn. Phương Đường nhíu mày định lên tiếng từ chối nhưng Tiểu Văn đã dang tay ra, chủ động nhào về phía Tang Hướng Hoa.

"Tiểu Văn thích tôi lắm đấy!"

Tang Hướng Hoa đắc ý vô cùng còn liếc xéo Tang Mặc. Mày không thích tao nhưng con mày lại thích tao, tức c.h.ế.t mày đi con rùa đen!

Tang Mặc sa sầm mặt mày, quyết định lát nữa phải dạy dỗ thằng cả một trận. Đừng có thấy ai cũng sấn vào như thế, quá dễ dãi.

Tiểu Văn nằm gọn trong lòng Tang Hướng Hoa, đôi mắt đen láy mở to nhưng rất im lặng, không nhúc nhích. Tang Hướng Hoa càng đắc ý, khoe khoang:

"Tôi với Tiểu Văn đúng là chú cháu tình thâm, tuy mới gặp lần đầu nhưng tình cảm đã rất tốt rồi."

Ông Tang rất ngạc nhiên. Tiểu Văn tính tình không dễ chịu đâu, không phải ai cũng chịu cho bế, chẳng lẽ nó hợp duyên với Hướng Hoa thật?

Mặt Tang Mặc càng lạnh hơn, quyết định lát nữa phải đ.á.n.h m.ô.n.g thằng cả mấy cái thật đau cho chừa cái thói dễ dãi.

"Tiểu Văn có phải muốn đi vệ sinh không?"

Phương Đường nhận ra có gì đó không ổn. Thằng bé này hễ im lặng là y như rằng sắp làm chuyện xấu.

Cô vừa dứt lời, Tang Hướng Hoa bỗng cảm thấy tay mình nóng hổi, một dòng nước ấm chảy ròng ròng xuống len lỏi vào trong áo, mùi khai nồng nặc xộc lên mũi. Gã nổi da gà toàn thân, không cần suy nghĩ liền ném văng Tiểu Văn ra ngoài.

"Tiểu Văn!"

Phương Đường hét lên kinh hãi lao tới định đỡ con. Tang Mặc phản ứng nhanh hơn, bước lên một bước đón lấy con trai. Tiểu Văn nằm gọn trong tay ba còn cười khanh khách, chẳng hề sợ hãi chút nào.

Ông Tang và Phương Đường thở phào nhẹ nhõm, toát mồ hôi hột vì sợ.

Tang Hướng Hoa cũng đờ người ra. Vừa rồi là phản xạ tự nhiên, ném xong gã mới hoàn hồn, thôi xong đời rồi.

"Cháu... cháu không cố ý, cháu... cháu chưa kịp phản ứng, may mà thằng bé không sao..."

Tang Hướng Hoa lắp bắp giải thích nhưng thà không giải thích còn hơn. Mặt ông Tang đen sầm lại giáng cho gã một cái tát trời giáng khiến gã quay mòng mòng tại chỗ, ngơ ngác không hiểu gì.

"Chưa kịp phản ứng à? Mày đúng là đồ mất nhân tính, phàm là con người thì không ai ném trẻ con như thế cả!"

Ông Tang nhìn gã đầy thất vọng. Vốn dĩ ấn tượng về đứa cháu này đã vớt vát được chút ít nhưng cú ném vừa rồi đã khiến mọi thứ trở về con số âm.

Đến cháu ruột mà nó còn ném không thương tiếc, loại người này còn chút tình người nào không?

Đúng là cùng một giuộc với vợ chồng thằng cả.

"Ông nội, cháu thực sự không cố ý mà, chỉ là phản xạ tự nhiên thôi, lần sau cháu sẽ chú ý!"

Tang Hướng Hoa cuống đến đỏ cả mắt. Mắt thấy ông nội đã dịu giọng với mình giờ lại hỏng bét hết cả, tại cái thằng ranh con kia hết.

Phương Đường đang thay tã cho Tiểu Văn, nghe vậy tức giận mắng: \

"Còn có lần sau á? Làm ơn tránh xa con trai tôi ra!"

Vừa rồi nếu Tang Mặc không đỡ được, Tiểu Văn rơi xuống đất thì hậu quả sẽ thế nào với một đứa trẻ mới mười tháng tuổi?

Cô không dám tưởng tượng, chỉ nghĩ đến thôi đã toát mồ hôi lạnh, hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t tên khốn Tang Hướng Hoa này ngay lập tức.

--

Hết chương 243.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.