Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 33: Nhào Vào Lòng

Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:07

Chỉ mới kêu được một tiếng, Triệu Vĩ Kiệt lại bịt miệng Phương Đường lại khẽ giọng đe dọa bên tai cô:

“Cô có gào rách cổ họng cũng vô ích! Trước đây tôi quá nể mặt cô rồi. Đêm nay tôi sẽ chiếm đoạt cô xem cô còn làm cao được nữa không!”

Phương Đường ra sức giãy giụa nhưng cô không có kỹ năng sức mạnh Hercules, căn bản không thể thoát ra được. Bàn tay của Triệu Vĩ Kiệt còn đang sờ soạng trên người cô vô cùng ghê tởm.

Tang Mặc vẫn chưa xuất hiện. Chẳng lẽ hôm nay cô thật sự phải bị tên khốn này làm bẩn sao?

Phương Đường tuyệt vọng rơi nước mắt. Nhưng rất nhanh cô lại tỉnh táo lại, dồn hết chút sức lực cuối cùng dẫm mạnh vào chân Triệu Vĩ Kiệt rồi hoảng hốt bỏ chạy. Nhưng chưa chạy được vài bước cô đã bị Triệu Vĩ Kiệt tóm lại. Hắn ta tát cô một cái thật mạnh, đ.á.n.h đến mức cô hoa mắt ch.óng mặt đầu óc quay cuồng, trong miệng còn có mùi m.á.u tanh.

“Đồ không biết điều!”

Vẻ mặt Triệu Vĩ Kiệt hung ác, hắn ta hưng phấn lao tới định xé quần áo của Phương Đường.

Nhưng cổ áo sau của hắn ta bị người khác túm lấy theo sau là một nắm đ.ấ.m nện vào mặt hắn, ngay sau đó là những cú đ.ấ.m như mưa dồn dập đến mức hắn ta không kịp thở.

Tang Mặc đã đến.

Anh vừa mới cuốc xong một mảnh đất, về nhà tranh cất cuốc rồi xuống núi về ký túc xá. Đi được nửa đường anh mơ hồ nghe thấy tiếng Phương Đường gọi cứu mạng. Chỉ một tiếng Tang Mặc không chắc có phải mình nghe nhầm không nhưng anh đã vội vàng chạy xuống. Theo trực giác đi đến đây nhìn thấy Triệu Vĩ Kiệt đang giở trò đồi bại, đối tượng chính là Phương Đường.

Lửa giận của Tang Mặc lập tức bùng lên đến đỉnh đầu.

Thứ súc sinh không bằng ch.ó!

Triệu Vĩ Kiệt còn chưa kịp phản ứng cả người đã như một cái bao cát bị Tang Mặc treo lên đ.á.n.h. Tay đ.ấ.m chân đá, chiêu nào chiêu nấy cũng muốn mạng. Dưới đất có thêm mấy cái răng hàm, còn có một vũng m.á.u đều là của Triệu Vĩ Kiệt.

Vết thương khâu trên đầu hắn ta vừa mới lành lại giờ lại rách toạc m.á.u chảy đầy mặt. Hắn ta bị đ.á.n.h đến không còn sức phản kháng, nằm liệt trên đất như một x.á.c c.h.ế.t.

“Đừng đ.á.n.h nữa, Tang Mặc!”

Phương Đường sợ đ.á.n.h c.h.ế.t người Tang Mặc sẽ phải đi tù, cô vội ngăn anh lại.

Tang Mặc đ.á.n.h giá cô. Quần áo vẫn còn chỉnh tề, chỉ là tóc tai rối bời mặt đầy nước mắt. Anh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. May mà anh đến kịp nếu không hậu quả không dám tưởng tượng.

Anh rất tự trách, đáng lẽ nên đi cùng Phương Đường xuống núi. Nếu hôm nay anh đi cùng sẽ không xảy ra chuyện này.

Anh lạnh lùng liếc nhìn Triệu Vĩ Kiệt đang nằm bất động trên đất. Tên súc sinh này đã ngất đi, người đầy m.á.u, l.ồ.ng n.g.ự.c khẽ phập phồng, vẫn còn sống.

“Tang Mặc, may mà anh đến kịp, hu hu…”

Phương Đường rất sợ hãi cả người run rẩy. Bàn tay ghê tởm của Triệu Vĩ Kiệt như một con rắn, sờ soạng trên người cô. Cảm giác buồn nôn đó chỉ cần nghĩ đến là cô đã không rét mà run.

“Đừng sợ, không có việc gì.”

Tang Mặc nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt Phương Đường càng thêm tự trách. Anh đá một cước, Triệu Vĩ Kiệt hừ một tiếng, không có động tĩnh.

“Hu hu… tôi sợ lắm…”

Không khí đã được chuẩn bị xong, Phương Đường lập tức nhào vào lòng Tang Mặc thút thít khóc.

Cả người Tang Mặc cứng đờ, hai tay cứng ngắc lơ lửng giữa không trung không biết phải đặt ở đâu. Đầu mũi toàn là mùi hương thoang thoảng của Phương Đường, còn có cả những giọt nước mắt nóng hổi chảy vào cổ anh, nóng đến mức da anh tê dại toàn thân không được tự nhiên.

“Không có việc gì.”

Tang Mặc không biết nên an ủi một cô gái như thế nào cũng không dám động vào. Nhưng Phương Đường khóc thương tâm như vậy, trong lòng anh dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ. Anh chỉ muốn lau nước mắt cho Phương Đường nhưng anh không dám.

Anh không biết rằng loại cảm giác kỳ lạ đó chính là sự thương tiếc.

Chỉ là Tang Mặc chưa từng trải qua nên anh không biết.

Nước mắt Phương Đường như vòi nước bị mở ào ào chảy ra. Hệ thống đang đếm giờ cho cô:

“Năm phút, còn lại năm phút, kiên trì lên!”

“Lau nước mắt đi.”

Tang Mặc lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay kẻ ô xanh định đưa cho Phương Đường lau nước mắt. Quần áo anh đã ướt sũng, khóc nữa thì anh có thể đi tắm luôn.

Chẳng trách trong sách nói phụ nữ làm bằng nước, quả nhiên là vòi nước.

“Tang Mặc, anh đừng nói cho người khác biết được không?”

Phương Đường ngẩng đầu yếu đuối đáng thương nhìn anh, ánh mắt long lanh như một chú nai con bị chủ bỏ rơi khiến người ta bất giác nảy sinh ý muốn bảo vệ cô.

Tang Mặc không chút suy nghĩ gật đầu đồng ý.

Anh biết Phương Đường đang lo lắng điều gì. Nếu chuyện tối nay truyền ra ngoài, người trong thôn sẽ không đồng tình với Phương Đường mà còn nói cô không đứng đắn mới câu dẫn lưu manh. Rất nhiều người đều giữ quan điểm “ruồi không bu trứng thối”, cảm thấy người bị hại cũng có tội.

Nếu không thì nhiều phụ nữ như vậy, tại sao lưu manh không tìm người khác mà chỉ tìm cô?

Rõ ràng là bản thân cô cũng có vấn đề. Ai bảo cô trang điểm xinh đẹp như vậy, đáng bị lưu manh theo dõi!

“Cảm ơn anh.”

Phương Đường gượng cười nước mắt vẫn còn chảy. Nụ cười trong nước mắt mặt lại còn sưng, dáng vẻ đáng thương như vậy dù là người có trái tim sắt đá cũng sẽ động lòng. Tim Tang Mặc đập thình thịch, anh vội cúi đầu không dám nhìn người phụ nữ trong lòng nữa.

Anh cảm thấy mình lúc này rất không ổn. Giọng nói có chút khô khốc toàn thân nóng lên còn có một cảm giác rất kỳ lạ.

Tang Mặc không nghĩ ra, vì thế anh lại đá một cước. Tất cả đều là lỗi của Triệu Vĩ Kiệt, đá là được rồi.

[Mười phút đã đến. Nhiệm vụ hoàn thành. Phần thưởng: Hơi thở thơm như hoa lan. Tặng kèm kỹ năng câu cá của Khương Thái Công.]

Tiếng của hệ thống vang lên Phương Đường thở phào nhẹ nhõm. Nhiệm vụ hôm nay quá mạo hiểm suýt nữa thì trong sạch khó giữ. Nhưng phần thưởng rất tốt kỹ năng câu cá có phải là ám chỉ sau này cô có thể trăm phát trăm trúng câu được cá không?

Còn về hơi thở thơm như hoa lan Phương Đường cũng không để ý lắm. Ở cái thời đại ăn không đủ no này, sắc đẹp thật sự không có tác dụng lớn ngược lại còn là gánh nặng.

Phương Đường rời khỏi vòng tay của Tang Mặc lau nước mắt. Hai chân cô mềm nhũn đứng không vững, người ngả sang một bên. Tang Mặc nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy, Phương Đường lại rúc vào lòng anh còn ôm c.h.ặ.t hơn một chút.

Mùi hương thoang thoảng thấm vào mũi tim đập nhanh hơn. Thân thể Tang Mặc vô cùng cứng đờ, mắt anh liếc sang bụi cỏ bên cạnh nhìn chằm chằm, nỗi nghi hoặc trong lòng cũng được giải tỏa.

Trước đây Phương Đường một cuốc có thể đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng. Triệu Vĩ Kiệt chắc chắn không khó đối phó bằng lợn rừng. Với sức của Phương Đường hẳn là không thành vấn đề. Nhưng cô lại không có chút sức phản kháng nào rõ ràng là vì sợ hãi.

Đến chân cũng sợ đến mềm nhũn thì lấy đâu ra sức mà phản kháng. Gan của cô gái này quá nhỏ. Lần trước đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng cũng không biết lấy đâu ra dũng khí.

Tang Mặc lại một lần nữa may mắn vì mình đã đến kịp, nếu không… anh cũng không dám nghĩ. Một luồng lửa giận bùng lên, anh đá thẳng vào Triệu Vĩ Kiệt một cước liên tục đá mấy cước nữa lúc này mới hả giận.

Phương Đường đứng vững rồi, từng luồng hơi thở nam tính nồng nàn chui vào mũi. Cô cúi đầu, mới phát hiện mình đang rúc trong lòng Tang Mặc đột nhiên nghĩ đến một cụm từ:

Nhào vào lòng.

Mặt cô không khỏi đỏ lên tim cũng đập nhanh hơn một chút. Nhưng Phương Đường cũng không nghĩ nhiều, Tang Mặc đối với cô không có ý đó.

“Chân tôi mềm.”

Phương Đường đỏ mặt rời khỏi vòng tay anh. Lòng Tang Mặc tức khắc trống rỗng hụt hẫng. “Ngọc mềm hương ấm trong lòng”, anh đột nhiên nghĩ đến câu nói này vô cùng phù hợp.

Hai người không quan tâm đến Triệu Vĩ Kiệt cứ để hắn ta nằm trên đất. Một trước một sau quay về ký túc xá. Khi gần đến cửa Phương Đường mỉm cười rạng rỡ với anh:

“Ngủ ngon, Tang Mặc.”

“Ngủ ngon.”

Tang Mặc nhếch mép, đáp lại rồi dứt khoát quay về ký túc xá.

Đợi đến khi đóng cửa lại tim anh vẫn còn đập. Khi tắm anh còn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng quen thuộc đó. Vốn dĩ theo lệ thường, sau khi tắm xong anh sẽ lên giường đọc sách một lúc rồi mới ngủ. Nhưng tối nay anh lại không đọc vào được một chữ nào. Trong đầu toàn là gương mặt đẫm lệ của Phương Đường, đầu mũi là mùi hương thoang thoảng đó dù tắm rồi cũng không biến mất.

Tang Mặc gãi đầu, dứt khoát gấp sách lại trùm chăn đi ngủ. Ngủ là được rồi.

Tối đó Tang Mặc nằm mơ nhưng trong mơ lại là Phương Đường. Cô mỉm cười rạng rỡ với anh, còn nhón chân chu môi đỏ ghé sát lại…

Tang Mặc giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra nhìn chằm chằm vào bóng tối không thể ngủ lại được.

Ngày mai anh phải làm nhiều việc hơn. Chắc chắn là do tinh lực quá dồi dào nên mới mơ những giấc mơ lung tung. Chắc chắn là như vậy.

Phòng bên cạnh Phương Đường cũng nằm mơ, mơ thấy Tang Mặc ôm c.h.ặ.t cô, làm một số chuyện không thể miêu tả… xấu hổ quá…

--

Hết chương 33.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.