Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 34: Ngượng Ngùng
Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:08
Cả đêm Phương Đường ngủ không yên, sáng ra bị tiếng loa phát thanh đ.á.n.h thức, cô nằm trên giường ngây người mặt càng lúc càng nóng. Giấc mơ nhớ không rõ lắm nhưng có vài đoạn lại rất rõ ràng, xấu hổ quá đi mất.
“Ai da…”
Phương Đường xấu hổ đến mức che mặt lại nhưng lại không nhịn được cười. Trong mơ Tang Mặc còn nói những lời âu yếm, dịu dàng hơn nhiều so với vẻ lạnh lùng ngoài đời thực. Cô khẽ vỗ vỗ mặt ép mình bình tĩnh lại.
Đại lão không thích mình nên đừng có tự mình đa tình nữa. Tự nhủ liên tục vài lần, Phương Đường mới bình tĩnh lại nhưng trong lòng có chút mất mát. Hai đời người lần đầu tiên thích một người đàn ông lại là yêu đơn phương.
Haizz!
[Độ hảo cảm và độ thân mật của đại lão đối với ký chủ đều là 45. Chúc mừng ký chủ, hãy tiếp tục cố gắng!]
Tiếng của hệ thống đột nhiên vang lên, Phương Đường sững người. Tối qua cô chỉ ngủ một giấc thôi mà sao đột nhiên lại tăng nhiều như vậy?
“Không phải ngươi nói phải có tiếp xúc chân tay mới có thể tăng lên sao? Tôi và Tang Mặc cũng đâu có ở bên nhau.”
Phương Đường khó hiểu hỏi.
[Ở bên nhau trong mơ cũng được.]
Giọng nói lạnh băng của hệ thống có thêm chút ý xuân. Tối qua nó đã xem cảnh trong mơ của hai người cả đêm cứ như xem phim vậy, xấu hổ c.h.ế.t người. Không ngờ đại lão lạnh lùng trong mơ lại cuồng dã đến vậy.
Dùng một từ của đời sau để miêu tả chính là “ngầm tao*”.
*Ngầm tao: tiếng lóng chỉ một chính là kiểu người ngoài lạnh trong nóng.
Chậc!
Phương Đường chớp mắt nhất thời không hiểu. Ở bên nhau trong mơ?
Có ý gì?
Chẳng lẽ Tang Mặc tối qua cũng mơ thấy cô?
Mặt Phương Đường xấu hổ đến đỏ bừng. Chẳng lẽ cô không phải yêu đơn phương?
“38, có phải Tang Mặc cũng thích tôi không?”
[Độ hảo cảm và độ thân mật đều là 45, chắc là thích.]
Hệ thống nói thật lại bổ sung thêm:
[Cách tình yêu còn một khoảng cách, tiếp tục cố gắng.]
Phương Đường ngây ngô cười. Chỉ cần anh thích cô là được, cứ từ từ rồi sẽ đến.
Chờ khi cô và Tang Mặc xác định quan hệ sẽ dắt anh về nhà, hoàn toàn phá hỏng ý đồ của những người nhà “tốt” của cô.
--
Phương Đường lại vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo rồi xuống giường rửa mặt đ.á.n.h răng. Lát nữa cô muốn ra bờ sông thử kỹ năng câu cá mới xem có thể trăm phát trăm trúng không. Như vậy sau này có thể thường xuyên ăn cá rồi.
Trương Vệ Hồng và Văn Tĩnh đang tự nấu bữa sáng. Cơm thừa tối qua thêm chút nước đun sôi lên chính là món canh cơm trong truyền thuyết, ăn kèm với ít dưa muối là có thể qua một bữa, vừa nhanh gọn bụng cũng có thể no nước.
Không khí trong ký túc xá có chút kỳ lạ. Mọi người ai làm việc nấy không nói chuyện, trong khi trước đây còn vừa nói vừa cười. Phương Đường cũng không để ý, cô không muốn dính dáng gì đến ba người họ càng không muốn kết bạn.
“Các cậu có thấy Triệu Vĩ Kiệt đâu không? Cậu ta cả đêm không về.”
Bên ngoài có tiếng nam thanh niên trí thức gọi còn có cả tiếng bước chân hỗn loạn. Phương Đường thầm cười lạnh, c.h.ế.t rồi thì càng tốt.
“Trương Kiến Thiết, tối qua cậu và Triệu Vĩ Kiệt cùng nhau đi ra ngoài, sao chỉ có một mình cậu về? Triệu Vĩ Kiệt đâu?”
Có người chất vấn.
“Tôi… tôi không biết. Triệu Vĩ Kiệt nói có chút việc tôi về trước.”
Giọng Trương Kiến Thiết hoảng loạn lắp bắp. Cậu ta sợ hãi vô cùng. Tối qua Triệu Vĩ Kiệt bảo cậu ta canh chừng còn hứa sẽ cho một suất tuyển công nhân, cậu ta liền đồng ý.
Cậu ta đã trơ mắt nhìn Triệu Vĩ Kiệt bắt cóc Phương Đường còn đi về phía chân núi. Trong lòng cậu ta đấu tranh dữ dội, biết rõ đây là chuyện thất đức nhưng lại không có dũng khí vạch trần càng không dám để người khác phát hiện. Cậu ta quá cần suất tuyển công nhân đó.
Hơn nữa Trương Kiến Thiết cảm thấy Phương Đường và Triệu Vĩ Kiệt ở bên nhau cũng tốt. Cậu ta thấy Phương Đường rất ngốc, từ bỏ con trai xưởng trưởng lại đi tìm một gã Tang Mặc không quyền không thế. Gã đó chẳng qua chỉ có bộ dạng đẹp trai một chút thì còn có gì khác đâu?
Tối qua cậu ta đã đứng ngoài trời chịu gió lạnh cả buổi mà không thấy Triệu Vĩ Kiệt về. Cậu ta cứ ngỡ Triệu Vĩ Kiệt đã thành công vui đến quên trời đất, trong lòng vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị nên hoàn toàn không nghĩ đến Triệu Vĩ Kiệt đã xảy ra chuyện.
Trương Kiến Thiết bất giác run lên, lo lắng Triệu Vĩ Kiệt xảy ra chuyện càng lo lắng chuyện tối qua bị phanh phui thì cậu ta cũng sẽ bị liên lụy.
“Phương Đường đã về chưa?”
Trương Kiến Thiết buột miệng hỏi một câu. Nếu Phương Đường cũng không về chứng tỏ Triệu Vĩ Kiệt chắc chắn không có việc gì, biết đâu đã tìm một cái hang động nào đó động phòng hoa chúc rồi.
“Cậu tìm tôi à?”
Phương Đường đột nhiên xuất hiện cười như không cười nhìn cậu ta. Đôi mắt long lanh của cô đẹp hơn cả mặt hồ gợn sóng nhưng lúc này lại thấm đượm vẻ lạnh lẽo, khiến Trương Kiến Thiết toàn thân rét run, thầm kêu không ổn.
Triệu Vĩ Kiệt chắc chắn đã xảy ra chuyện.
“Tôi… tôi chỉ thuận miệng hỏi một tiếng thôi, không… không có gì!”
Trương Kiến Thiết càng lắp bắp hơn, trán vã mồ hôi hột người run như cầy sấy. Những người khác đều nảy sinh nghi ngờ.
Phương Đường cười lạnh. Tối qua khi Triệu Vĩ Kiệt bắt cóc cô, Trương Kiến Thiết chắc chắn đã ở bên cạnh canh chừng. Thảo nào cô kêu cứu mà không ai ra. Nếu không phải sợ sự việc bại lộ, bây giờ cô đã muốn đ.á.n.h cho tên khốn này một trận.
“Hôm nay lạnh thật, sao cậu lại ra nhiều mồ hôi thế? Sức khỏe của cậu cũng kém quá. Mẹ tôi là bác sĩ, bà nói đàn ông sức khỏe không tốt thì dễ đổ mồ hôi, mùa đông rét buốt mà cũng mồ hôi đầm đìa. Trương Kiến Thiết, cậu nên đến bệnh viện khám đi sớm chữa sớm khỏi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của cậu đấy.”
Ánh mắt Phương Đường đầy vẻ quan tâm, giọng nói dịu dàng nhưng lời nói ra lại sắc như d.a.o đ.â.m vào lòng Trương Kiến Thiết đến muốn hộc m.á.u.
“Sức khỏe của tôi rất tốt chỉ là từ nhỏ đã sợ nóng thôi. Thật đấy, tôi sợ nóng nhất.”
Để chứng minh mình thật sự nóng, Trương Kiến Thiết còn dùng tay quạt gió lia lịa. Gió lạnh thổi vào mặt như một tảng băng lạnh đến mức cậu ta run lên, cả người như bị ngâm trong hầm băng lạnh thấu xương tủy.
“Thật không nhìn ra đấy, cậu gầy như vậy mà còn sợ nóng. Vậy cậu mau cởi áo ra đi đừng để bị nóng đến sinh bệnh.”
Phương Đường nói giọng quan tâm săn sóc, đôi mắt mở to ngây thơ khiến Trương Kiến Thiết không thể từ chối, khổ như ngậm bồ hòn làm ngọt.
Những người khác cũng hùa theo:
“Đúng vậy, nếu sợ nóng thì cởi áo ra, mặc nhiều như vậy làm gì.”
Còn có một nam thanh niên trí thức nhiệt tình đi đến giúp Trương Kiến Thiết cởi áo.
“Để tôi tự cởi.”
Trương Kiến Thiết khổ mà không nói nên lời. Tự mình đào hố thì dù có c.h.ế.t cóng cũng phải nhảy. Dưới sự chứng kiến của mọi người cậu ta cởi chiếc áo khoác dày bên ngoài, bên trong chỉ mặc một chiếc áo len ghi lê vừa cũ vừa ngắn. Cậu ta vốn đã lùn lại gầy, trông càng thêm nhỏ bé giống như một con khỉ.
Một cơn gió lạnh thổi qua, Trương Kiến Thiết run lên hắt hơi một cái rõ to.
“Mát quá, ha hả… cởi áo ra vẫn mát hơn.”
Trương Kiến Thiết lạnh đến phát run mà vẫn còn cố tỏ ra mạnh mẽ. Mọi người đều lười vạch trần cậu ta, dù sao ai bị lạnh cũng không phải là họ.
“Triệu Vĩ Kiệt sao còn chưa về sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”
Có người nói.
Mọi người đều nhíu c.h.ặ.t mày. Mặc dù không thích Triệu Vĩ Kiệt nhưng họ là một tập thể. Nếu Triệu Vĩ Kiệt xảy ra chuyện thì họ đều không thoát khỏi liên can.
“Đi tìm thử xem, lát nữa báo cáo lại với đội trưởng Hoàng.”
Một thanh niên trí thức nói.
Mọi người đều không có ý kiến liền chia nhau ra tìm kiếm. Phương Đường cũng giúp tìm, cô và Tang Mặc một nhóm đi theo những người khác về phía chân núi.
Phương Đường không dám nhìn Tang Mặc, trong lòng hoảng loạn. Tang Mặc thì mặt không biểu cảm trông như đang có tâm trạng không tốt. Thật ra anh đang nghĩ về giấc mơ tối qua, trong lòng hoảng loạn vô cùng.
Sống 22 năm, đây là lần đầu tiên anh mơ một giấc mơ khó nói như vậy, quá mất mặt.
--
Hết chương 34.
