Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 346: Phiên Ngoại 1
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:46
Tang Tĩnh vừa bước vào Học viện Điện ảnh đã được bầu chọn là hoa khôi của trường. Học viện Điện ảnh vốn mỹ nữ như mây nhưng khí chất thanh lãnh như tuyết liên trên đỉnh Thiên Sơn của Tang Tĩnh giúp cô nổi bật giữa đám đông người đẹp và trở thành tân hoa khôi, thu hút vô số sự chú ý và kéo theo hàng tá người theo đuổi.
Trong số đó có rất nhiều thiếu gia bên ngoài trường, ngày nào cũng đến trường xum xoe tặng quà cho Tang Tĩnh. Quà tặng phần lớn là túi xách hàng hiệu hoặc mỹ phẩm cao cấp, động một chút là giá lên tới năm chữ số.
Đám công t.ử bột này cứ tưởng có thể dễ dàng cưa đổ Tang Tĩnh. Dù sao trước đây họ cũng toàn dùng cách này để chinh phục các nữ sinh, chỉ cần ra tay hào phóng thì chẳng có người đẹp nào là không đổ.
"Tang Tĩnh, Từ thiếu gia tặng cậu này!"
Một nữ sinh xinh đẹp xách một chiếc túi tinh xảo bước vào ký túc xá. Trong lòng cô ta ghen tị muốn c.h.ế.t nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi như hoa, giọng điệu thân thiết như chị em tốt của Tang Tĩnh.
Tang Tĩnh đang đọc sách, ngẩng đầu nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng. Nữ sinh kia sắc mặt ngày càng gượng gạo cười khan vài tiếng giải thích:
"Từ thiếu gia cứ nằng nặc bắt tớ mang về cho cậu. Tớ đã từ chối rồi nhưng anh ấy cứ dúi vào tay tớ."
Thực ra là lúc đi ăn cơm về, cô ta nhìn thấy Từ thiếu gia liền chủ động tiến đến lân la làm quen. Sau đó Từ thiếu gia nhờ cô ta chuyển đồ cho Tang Tĩnh. Tuy ghen tị nhưng cô ta cũng muốn nhân cơ hội này bắt quàng làm họ với Từ thiếu gia biết đâu ngày nào đó Từ thiếu gia chán Tang Tĩnh thì cô ta sẽ có cơ hội.
"Số điện thoại!"
Giọng Tang Tĩnh lạnh tanh.
Nữ sinh sững sờ, không hiểu ý:
"Số điện thoại gì cơ?"
"Của cái tên họ Từ kia."
Đôi mắt sâu thẳm của Tang Tĩnh dễ dàng nhìn thấu tâm tư của nữ sinh kia. Cô ta muốn làm bạn gái của tên họ Từ thì mặc xác cô ta nhưng đừng có lôi Tang Tĩnh vào.
Nữ sinh kia cười gượng. Cô ta vừa mới xin được số điện thoại của Từ thiếu gia với lý do là để báo cáo hành tung của Tang Tĩnh bất cứ lúc nào, không ngờ Tang Tĩnh lại biết tỏng.
Cô ta đọc số điện thoại của Từ thiếu gia định biện giải cho mình vài câu nhưng Tang Tĩnh không thèm để ý, trực tiếp bấm gọi cho tên họ Từ.
"Tôi, Tang Tĩnh đây."
Tang Tĩnh xưng danh.
"Anh là Từ Ân Kiệt đây. Tang Tĩnh, anh thích em, chúng ta yêu nhau đi, anh sẽ đối tốt với em. Bộ mỹ phẩm anh tặng em đã nhận được chưa? Sau này anh sẽ tặng tiếp, em thích nhãn hiệu nào?"
Từ thiếu gia rất đắc ý, hắn biết thừa chẳng có cô gái nào hắn không cưa đổ được. Cái gì mà đóa hoa trên đỉnh núi, cái gì mà nữ thần băng tuyết, toàn là làm màu cả. Hắn chỉ cần vung ra bộ mỹ phẩm năm chữ số là đổ rạp ngay.
"Từ Ân Kiệt, nhà anh có bao nhiêu tài sản?"
Tang Tĩnh hỏi thẳng.
Đối phương sững sờ, im lặng hồi lâu rồi bật cười khẽ giọng điệu cợt nhả:
"Em yên tâm, anh chắc chắn nuôi nổi em."
Nàng hoa khôi lạnh lùng này quả nhiên khác biệt so với những cô gái trước kia còn đòi điều tra tài sản nhà hắn. Hắn làm sao biết được, chỉ biết tiền tiêu vặt mỗi tháng của hắn mười mấy vạn, thừa sức b.a.o n.u.ô.i mấy cô bồ.
Tang Tĩnh nhíu mày đổi cách hỏi:
"Mỗi tháng anh có bao nhiêu tiền tiêu vặt?"
"Hai mươi vạn. Em thiếu tiền à? Để anh chuyển khoản cho em!"
Từ thiếu gia càng đắc ý, tưởng Tang Tĩnh vòi tiền.
Chỉ cần chịu nhận tiền thì cô nàng này sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi.
Hắn chưa từng cặp với cô nàng nào lạnh lùng thế này, ngủ với cô ta chắc chắn sẽ rất phê.
Tang Tĩnh cười khẩy, giọng đầy châm chọc:
"Mới hai mươi vạn thôi á? Từ Ân Kiệt, anh có biết mỗi tháng tôi có bao nhiêu tiền tiêu vặt không?"
"Bao nhiêu?"
Từ Ân Kiệt há hốc mồm, kịch bản này sao khác với những lần trước thế nhỉ.
Chẳng phải cô ta nên bảo hắn chuyển khoản sao?
"Từ năm mười tuổi, ba mẹ tôi đã lập quỹ cho tôi để đầu tư. Anh trai tôi dạy tôi chơi chứng khoán mà tôi lại khá thông minh, chơi chứng khoán cực siêu. Hai mươi vạn của anh đối với tôi chỉ như tiền trẻ con chơi đồ hàng thôi. Cho nên, làm ơn sau này đừng giở mấy trò ấu trĩ đó trước mặt tôi, phiền lắm!"
Tang Tĩnh không nói rõ mình có bao nhiêu tài sản, cô sợ hù c.h.ế.t tên ngốc này.
Cô liếc nhìn nữ sinh đang há hốc mồm bên cạnh, nói thêm:
"Bộ mỹ phẩm anh tặng tôi sẽ không nhận, anh tìm cái cô bạn mang đồ giúp anh mà đòi."
"Cô tên gì?"
Tang Tĩnh hỏi một câu. Nữ sinh kia ấp úng nói tên mình. Từ Ân Kiệt ở đầu dây bên kia nghe thấy còn nghe được Tang Tĩnh nói tiếp:
"Sau này đừng làm phiền tôi nữa. Mấy gã công t.ử bột ăn chơi như anh tôi gặp nhiều rồi, tên nào cũng ngốc nghếch như nhau. So với anh trai tôi, các người chỉ như mấy gã hề làm hỏng cả tâm trạng của tôi."
Từ Ân Kiệt vốn đang ngớ người, nghe thấy câu này thì lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng, không kìm được hỏi:
"Anh trai cô là ai?"
Hắn - Từ thiếu gia tuy không phải nhân vật tai to mặt lớn ở Bắc Kinh nhưng cũng có m.á.u mặt, con ranh này dám coi thường hắn, nực cười!
"Tang Văn. Ba tôi tên là Tang Mặc. Nếu anh không biết thì về hỏi ba anh!"
Tang Tĩnh nói xong liền cúp máy. Cô không định giấu giếm gia thế cũng chẳng phải chuyện gì mờ ám. Hơn nữa phải lôi danh tiếng của ba và anh trai ra mới đuổi được mấy con ruồi nhặng này đi.
Cô nhìn nữ sinh vẫn đang cầm bộ mỹ phẩm, lạnh lùng nói:
"Sau này đừng có mang mấy thứ linh tinh về cho tôi nữa, lần này tôi bỏ qua!"
Nói xong, Tang Tĩnh tiếp tục đọc sách không thèm để ý đến bạn cùng phòng nữa.
Sắc mặt nữ sinh kia lúc đỏ lúc trắng, c.ắ.n c.h.ặ.t môi mặt nóng ran. Có gì ghê gớm đâu chứ, bình thường quần áo và mỹ phẩm của Tang Tĩnh cũng chẳng phải hàng hiệu đắt tiền gì, cũng sàn sàn như bọn cô thôi, gia thế chắc cũng thường thường.
Phòng bên cạnh có một nữ sinh dùng toàn túi xách quần áo hàng hiệu, mỹ phẩm đắt tiền, vào đại học ba mẹ còn mua cho căn hộ chung cư gần trường thế mới gọi là có tiền chứ. Tang Tĩnh ngày nào cũng chen chúc trong ký túc xá, ăn cơm căng tin với bọn cô ra vẻ thiên kim tiểu thư nỗi gì?
Từ Ân Kiệt cũng nghĩ như vậy. Chính vì thấy Tang Tĩnh ăn mặc giản dị nên hắn mới dùng tiền bạc tấn công. Những cô nàng gia thế khủng hắn lười theo đuổi, tốn thời gian, cứ gái nhà lành bình dân là dễ xơi nhất.
Nhưng trong điện thoại Tang Tĩnh nói chắc như đinh đóng cột khiến Từ Ân Kiệt cũng hơi hoang mang. Nhỡ đâu đụng phải người không nên đụng thì ba hắn đ.á.n.h c.h.ế.t hắn mất.
Ba hắn đã dặn dò từ sớm, không được gây chuyện bên ngoài, nếu không chẳng ai bảo vệ được hắn.
Hơn nữa hắn biết ba hắn có con riêng bên ngoài, nhỡ hắn xảy ra chuyện gì thì đám con hoang đó chắc chắn sẽ nhảy vào tranh giành thừa kế. Từ Ân Kiệt nghiến răng, quyết định đi điều tra gia thế Tang Tĩnh trước rồi tính tiếp.
Hắn lái xe về trường là Đại học Khoa học Kỹ thuật Bắc Kinh. Từ Ân Kiệt dùng tiền để vào đây học nhưng hắn hào phóng nên quan hệ với bạn bè trong lớp cũng khá tốt.
Về đến ký túc xá, Từ Ân Kiệt bị bạn cùng phòng lôi đi ăn cơm. Trên bàn cơm hắn gặp An Kiệt, học cùng khóa với hắn sắp tốt nghiệp rồi. Tuy nhiên Từ Ân Kiệt và An Kiệt không thân nhau lắm.
Tâm trạng An Kiệt không tốt, anh ta cũng bị bạn cùng phòng lôi đi ăn. Gần đây anh ta gặp chút chuyện rắc rối.
Hồi thi đại học, người lớn trong nhà muốn anh ta thi vào trường quân đội nhưng anh ta không đồng ý. Anh ta không thích đi bộ đội, anh em họ hàng trong nhà đều đi lính cả rồi, anh ta không muốn đi theo con đường đó nữa vì anh ta thích máy tính.
Thế là anh ra thi vào trường ở Bắc Kinh và học chuyên ngành máy tính. Năm ngoái anh ta cùng bạn học lập một công ty công nghệ chủ yếu phát triển game. Ban đầu mọi chuyện rất thuận lợi, game sắp hoàn thành nhưng vốn liếng cạn sạch. Nếu không tìm được nhà đầu tư thì tâm huyết của anh ta và bạn bè sẽ đổ sông đổ bể.
--
Hết chương 346.
