Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 347: Phiên Ngoại 2
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:46
Có một công ty game muốn bỏ tiền mua lại trò chơi của họ nhưng An Kiệt không muốn bán vì họ trả giá quá thấp. An Kiệt có linh cảm rằng trò chơi này của anh ta và các bạn nếu ra mắt thành công thì chắc chắn sẽ trở thành b.o.m tấn.
Anh ta không muốn thất bại trong gang tấc.
Nhưng tiền đâu ra bây giờ?
An Kiệt đã nghĩ đến việc đi tìm Tiểu Văn nhưng anh ta lại không muốn mất mặt. Hơn nữa mấy năm nay anh ta và Tiểu Văn ít liên lạc, tự dưng tìm đến cửa vay tiền thì mặt mũi nào mà nhìn bạn.
"Cái tên Từ Ân Kiệt kia nhà giàu lắm, nếu hắn chịu đầu tư thì chúng ta chắc chắn sẽ vượt qua được khó khăn lần này."
Bạn cùng phòng thì thầm với An Kiệt. Bữa tiệc này được tổ chức chính là để kêu gọi đầu tư.
Từ Ân Kiệt là công t.ử ăn chơi có tiếng trong trường, ai cũng biết nhà hắn giàu nứt đố đổ vách, chỉ cần hắn chịu chi tiền thì trò chơi của họ sẽ được ra mắt thuận lợi.
"Từ Ân Kiệt là người sĩ diện thích nghe lời ngon ngọt, lát nữa cậu cứ nịnh hắn vài câu là được."
Bạn học dặn dò.
An Kiệt gật đầu. Chỉ cần hắn chịu đầu tư thì anh ta sẵn sàng cung phụng hắn như ông nội.
Từ Ân Kiệt ngồi xuống cùng họ. Sau khi đồ ăn được mang lên, cả đám bắt đầu c.h.é.m gió. An Kiệt mãi vẫn chưa tìm được cơ hội đề cập chuyện đầu tư đành phải tán gẫu linh tinh với họ. Sau đó có người nhắc đến Tang Tĩnh.
"Ân Kiệt, nghe nói cậu đang tán hoa khôi Học viện Điện ảnh, đã đổ chưa?"
Nam sinh hỏi chuyện giọng điệu cợt nhả thái độ rất ngả ngớn. An Kiệt khẽ nhíu mày, anh ta không thích kiểu bàn luận thiếu tôn trọng phụ nữ như vậy.
"Chắc chắn là đổ rồi, trên đời này làm gì có em nào Từ công t.ử không cưa được."
Một nam sinh khác nịnh nọt.
Sắc mặt Từ Ân Kiệt không tốt lắm nhưng trước mặt bạn bè hắn phải giữ thể diện. Lòng tự trọng của đàn ông không cho phép hắn nói thật. Nếu để người ta biết hắn ngay cả một cô hoa khôi cỏn con cũng không cưa đổ thì còn mặt mũi nào ở cái trường này nữa?
"Mới tặng một bộ mỹ phẩm là đổ ngay ấy mà, mấy hôm nữa tớ lại hẹn cô ấy đi chơi!"
Từ Ân Kiệt nói giọng ngả ngớn, cười đầy ẩn ý.
Mọi người cũng cười hùa theo còn nhao nhao đòi Từ Ân Kiệt dẫn người ra mắt.
"Cho anh em chiêm ngưỡng dung nhan hoa khôi Học viện Điện ảnh xem nào, xem có đúng là xinh như tiên nữ giáng trần không."
"Mấy hôm nữa nhé, giờ mới cưa được, người ta còn đang ngại ngùng."
Từ Ân Kiệt được nịnh nọt đến mức đầu óc quay cuồng, nói phét thành thần. Hơn nữa thâm tâm hắn cũng không tin gia thế Tang Tĩnh lại khủng đến thế, chắc chắn là bịa ra để lòe người thôi.
"Hoa khôi đó tên gì nhỉ? Là Tang Tĩnh phải không, cái tên nghe hay đấy. Tớ có thấy trên mạng rồi, đúng là xinh thật lại còn có khí chất thanh cao thoát tục nữa."
Nam sinh vừa nói giọng đầy ngưỡng mộ. Nhà cậu ta bình thường không có tiền mà theo đuổi hoa khôi, cả đời này chắc chỉ biết ngước nhìn.
An Kiệt đang im lặng bỗng biến sắc. Tang Tĩnh?
Trong đầu anh ta hiện lên hình ảnh một cô bé con nói chuyện như bà cụ non. An Kiệt không khỏi mỉm cười, chắc là trùng tên thôi nhỉ?
Con bé Tang Tĩnh đó làm sao thèm để mắt đến loại công t.ử bột như Từ Ân Kiệt.
"Đúng là Tang Tĩnh, con gái miền Nam đúng là mướt mát, giọng nói cũng ngọt ngào. Tớ có ảnh cô ấy đây!"
Từ Ân Kiệt cố tình khoe khoang lấy điện thoại ra mở ảnh Tang Tĩnh cho mọi người xem. Ảnh này hắn tải trên mạng về, do những kẻ hóng chuyện chụp lén rồi đăng lên.
An Kiệt không kìm được ghé lại xem. Nhìn thấy cô gái xinh đẹp lạnh lùng trên màn hình điện thoại, anh ta sững sờ. Đúng là con bé đó rồi.
Thế mà nó lại đi học Học viện Điện ảnh?
"Loại con gái như thế này, cứ tặng vài món mỹ phẩm đắt tiền là xong ngay, chắc chắn c.ắ.n câu. Đợi tớ ngủ với cô em này chán chê rồi đá, cái gì mà đóa hoa trên núi cao, cái gì mà nữ thần băng tuyết, toàn là ch.ó má hết, trước mặt bản công t.ử đều phải ngoan ngoãn nghe lời."
Từ Ân Kiệt đắc ý khoác lác, nói như thật còn tưởng tượng ra cảnh Tang Tĩnh khúm núm trước mặt mình, trên mặt nở nụ cười dâm đãng.
"Chứ còn gì nữa, với gia thế và tài mạo của Từ công t.ử, ngay cả hoa khôi Đại học Bắc Kinh cũng phải ngoan ngoãn vào khuôn khổ, sá gì một con hoa khôi Học viện Điện ảnh!"
"Biết đâu cái danh hiệu nữ thần băng tuyết này cũng là do cô ta tự lăng xê đấy, con gái bây giờ thích diễn cái trò này lắm, ngoài mặt thì băng thanh ngọc khiết sau lưng thì chơi bời trác táng."
"Tớ nghe người ta bảo, con gái Học viện Điện ảnh tám chín phần mười là có đại gia bao nuôi, có đứa cặp với cả những lão già đáng tuổi ba mình. Từ công t.ử trẻ trung đẹp trai nhà giàu thế này, hoa khôi đó nằm mơ cũng phải cười tỉnh ấy chứ."
Mấy nam sinh a dua nịnh hót dìm hàng Tang Tĩnh chưa từng gặp mặt xuống tận bùn đen, thậm chí còn nói cô là loại con gái ham hư vinh, lẳng lơ. Từ Ân Kiệt được tâng bốc lên tận mây xanh, nỗi bực dọc trong lòng cũng tan biến.
Không ai để ý sắc mặt An Kiệt ngày càng đen lại nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn Từ Ân Kiệt ngày càng hung dữ.
"Nhiều nhất là một tháng nữa, bản công t.ử sẽ ngủ được với đóa hoa cao lãnh này, chưa biết chừng còn zin hay không đâu!"
Từ Ân Kiệt giọng điệu cợt nhả mạnh miệng tuyên bố.
Lời vừa dứt, một cú đ.ấ.m như trời giáng vung tới. Chiếc ghế đổ rầm xuống đất, Từ Ân Kiệt ngớ người cảm thấy hai dòng chất lỏng ấm nóng chảy vào miệng, ngọt ngọt, tanh tanh.
Hắn đưa tay quệt, lòng bàn tay đầy m.á.u, sợ đến mức tối sầm mặt mũi suýt ngất xỉu.
"Mày phát điên cái gì thế?"
Có người giận dữ quát.
"Cậu ấy uống say rồi, xin lỗi nhé, t.ửu lượng cậu ấy kém, uống vào là say ngay."
Nam sinh đi cùng An Kiệt liều mạng kéo anh ta lại, miệng thì nói đỡ. Cậu ta sắp khóc đến nơi rồi, vụ đầu tư này coi như đi tong.
"Mày bị điên à? Mày đợi đấy cho tao, tao sẽ cho mày không còn đất sống ở cái đất Bắc Kinh này!"
Từ Ân Kiệt cuối cùng cũng hoàn hồn chỉ vào mặt An Kiệt c.h.ử.i ầm lên. Hắn lớn thế này chưa bao giờ chịu ấm ức như vậy, cái thằng họ An này tiêu đời rồi.
An Kiệt vì không nghe theo sự sắp đặt của người lớn, học ở ngôi trường mà gia đình không thích nên ở trường rất kín tiếng. Không ai biết cậu là người Bắc Kinh gốc càng không biết anh ta là thiếu gia con nhà dòng dõi cách mạng họ An.
"Cho tao không còn đất sống ở Bắc Kinh á? Mày là cái thá gì?"
An Kiệt cười lạnh, hất tay bạn học ra xông lên túm lấy cổ áo Từ Ân Kiệt giáng liên tiếp mấy cú đ.ấ.m. Vẫn chưa hả giận, anh ta nhấc bổng hắn lên như bao cát rồi ném xuống đất lại nhấc lên ném tiếp.
Những người khác đều c.h.ế.t lặng không ai dám vào can ngăn. Họ chưa bao giờ biết An Kiệt lại có võ nghệ cao cường như vậy, đây đúng là Sở Bá Vương tái thế, Lữ Bố hiện hình!
"An... An Kiệt, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là án mạng đấy!"
Nam sinh đi cùng lấy hết can đảm khuyên can. Cậu ta không phải lo cho Từ Ân Kiệt mà lo An Kiệt bị kiện, càng lo nhà họ Từ trả thù thì công ty của họ đến cái xác cũng chẳng còn.
"Đừng đ.á.n.h nữa... tha mạng... tôi sai rồi..."
Từ Ân Kiệt liên tục xin tha, mặc dù hắn không biết mình sai ở đâu. Hắn và An Kiệt không thân, bốn năm đại học nói chuyện chưa được mấy câu, thế mà tên khốn này tự dưng phát điên đ.á.n.h người.
Mẹ kiếp, hảo hán không chịu thiệt trước mắt, đợi quay về hắn mà không g.i.ế.c c.h.ế.t tên khốn này thì hắn đi bằng đầu xuống đất!
"Sai ở đâu?"
An Kiệt tát hắn một cái, sát khí đằng đằng.
Tang Văn, Tang Võ là anh em tốt của anh ta, Tang Tĩnh cũng giống như em gái anh ta. Cái thằng vương bát đản này dám dùng những lời lẽ bẩn thỉu như thế nói về Tang Tĩnh, đúng là cầm thú, đáng ăn đòn!
Từ Ân Kiệt muốn khóc, hắn biết sai ở đâu chứ?
--
Hết chương 347.
