Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 349: Phiên Ngoại 4
Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:46
An Kiệt giật giật khóe miệng, lòng hơi nhói. Con bé này nói chuyện đúng là tức c.h.ế.t người không đền mạng, mới 18 tuổi mà đã ăn nói như bà cụ non. Nhưng anh ta tin Tang Tĩnh từ nhỏ đã rất biết kiếm tiền.
Chẳng hạn như hồi tiểu học, cô giáo giao bài tập về nhà là nuôi tằm, đợi tằm nhả tơ kết kén rồi nộp. Tang Tĩnh phân công anh ta và em gái đi hái lá dâu còn hứa khi nào tằm kết kén sẽ mua đồ ăn ngon cho hai anh em.
Lúc đó anh ta và em gái tích cực lắm, cứ tan học là chạy lên núi hái lá dâu. Tằm của Tang Tĩnh được nuôi béo tốt trắng trẻo, con nào con nấy đều kết kén. Cô giáo chỉ yêu cầu nộp hai cái kén, Tang Tĩnh có hơn 50 cái.
Sau đó cô bé đem bán kén tằm cho các bạn trong lớp, một đồng một cái, nửa ngày là bán hết sạch lãi ròng hơn 50 đồng. Cô bé bỏ ra mười đồng mua đồ ăn ngon cho anh ta và em gái. Hai anh em sướng rơn còn tính sang năm lại giúp Tang Tĩnh nuôi tằm tiếp.
Nhớ lại chuyện hồi nhỏ, An Kiệt không nhịn được bật cười nói qua điện thoại:
"Em kiếm được hơn bốn mươi đồng, anh với Tiểu Tuệ chỉ được ăn có mười đồng thôi."
"Thế hai người ăn chẳng vui quá còn gì."
Tang Tĩnh mỉm cười, khuôn mặt lạnh lùng trở nên ấm áp hơn. Mấy cô bạn cùng phòng ngạc nhiên nhìn, đây là lần đầu tiên thấy Tang Tĩnh cười vui vẻ thế này không biết người gọi điện là ai nhỉ?
Hai người ôn lại vài chuyện thú vị hồi nhỏ, Tang Tĩnh đột nhiên hỏi:
"Công ty game của anh thế nào rồi?"
Cô nghe Tiểu Tuệ nhắc qua, An Kiệt cùng bạn học mở công ty game hình như làm ăn không được tốt lắm.
"Công ty của anh của chị sắp phá sản đến nơi rồi!"
Tiểu Tuệ nói với vẻ khinh thường chẳng có chút đồng cảm nào.
Dù sao con cái nhà họ An có thế nào cũng không c.h.ế.t đói được, thất bại thì làm lại từ đầu thôi.
An Kiệt ấp úng:
"Cũng... cũng tạm, cứ thế thôi..."
Anh ta sĩ diện, cho dù ngày mai có phá sản thật thì cũng không đời nào thừa nhận.
"Phì!"
Tang Tĩnh bật cười, vạch trần lời nói dối của anh ta:
"Anh cứ nói dối là lắp bắp. Thôi được rồi, mai em đến tìm anh. Cho em số di động!"
An Kiệt thành thật đọc số di động, mặt đỏ tía tai cúp máy. Anh ta chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống. Con bé kia chắc chắn đang cười nhạo anh ta, mở cái công ty mà để đến nỗi sắp phá sản.
Nhưng anh ta cũng không thấy quá xấu hổ. Từ nhỏ anh ta đã biết mình không thông minh bằng hai anh em Tang Văn, Tang Tĩnh, chỉ có thể tìm lại chút thể diện trước mặt Tang Võ thôi. Cười thì cứ cười, dù sao từ bé đến lớn bị cười vào mặt cũng nhiều rồi.
"Cậu quen Tang Tĩnh thật à?"
Nam sinh kia kinh ngạc hỏi.
An Kiệt lườm cậu ta một cái, hỏi thăm:
"Gần trường có quán nào ăn ngon không?"
Mai Tang Tĩnh đến, anh ta phải tìm một quán ăn ra trò để chiêu đãi cô bạn thanh mai trúc mã.
Ngày hôm sau Tang Tĩnh bắt taxi đến trường của An Kiệt, đứng đợi ở cổng. Cô mặc chiếc váy liền thân màu đỏ rực rỡ, tóc buộc đuôi ngựa cao, đi giày thể thao trắng. Da trắng, dáng đẹp như người mẫu cùng khí chất lạnh lùng độc đáo thu hút vô số ánh nhìn, thậm chí có mấy nam sinh còn đến xin số điện thoại.
Tất cả đều bị Tang Tĩnh từ chối. Cô ghét những mối quan hệ xã giao vô bổ, hoàn toàn lãng phí thời gian.
An Kiệt vội vã chạy ra. Chàng trai cao 1m85 tuấn tú rạng rỡ, vai rộng eo thon, mặc áo phông trắng quần jean xanh đơn giản nhưng đầy cuốn hút. Nhìn thấy Tang Tĩnh từ xa, anh ta vui vẻ vẫy tay.
Tang Tĩnh mỉm cười nhẹ. Hai năm không gặp, tên này có vẻ càng ngốc nghếch hơn, giống hệt chú ch.ó Golden cô nuôi hồi nhỏ.
Năm năm tuổi cô nuôi một chú ch.ó Golden đặt tên là Ha Ha. Một chú ch.ó ngốc nghếch nhưng rất ấm áp, rất biết cách làm cô vui, cô đi đâu nó cũng lẽo đẽo theo sau. Tiếc là Ha Ha bị bệnh c.h.ế.t năm mười tuổi, từ đó cô không nuôi ch.ó nữa.
"Tĩnh Tĩnh!"
An Kiệt cười tươi chạy tới vui mừng nhìn Tang Tĩnh, còn đưa tay so chiều cao, cười hì hì nói:
"Cao thế này rồi cơ à."
Tang Tĩnh lườm một cái rồi nói:
"Tìm chỗ nào ngồi đi."
"Anh mời em đi ăn cơm, có quán Tứ Xuyên này ngon lắm."
An Kiệt đi trước dẫn đường. Anh ta nghe bạn bè giới thiệu quán này ngon bổ rẻ.
Mấy nam sinh đi tới, gọi giật An Kiệt lại còn làm mặt quỷ trêu chọc, thì thầm:
"Cậu ghê thật đấy, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đ.ấ.m c.h.ế.t voi, kiếm được cô bạn gái xinh như mộng."
"Đừng nói linh tinh, em gái của bạn tôi đấy."
Mặt An Kiệt đỏ bừng, không kìm được liếc trộm sang phía Tang Tĩnh sợ cô nghe thấy.
"Biết rồi, em gái chứ gì!"
Mấy nam sinh cười càng ẩn ý hơn, chẳng tin lời anh ta nói. An Kiệt lười giải thích liền dẫn Tang Tĩnh đi thẳng.
"Mấy đứa đó nói hươu nói vượn, em cứ coi như tiếng gió thoảng qua tai thôi!"
An Kiệt lo lắng Tang Tĩnh sẽ giận.
Tang Tĩnh cười khẽ, cô đâu có hẹp hòi thế.
Về chuyện bạn trai, hiện tại cô chưa muốn tìm, không có nhu cầu đó. Hơn nữa cô cũng không biết mình thích mẫu đàn ông như thế nào, chưa có tiêu chuẩn rõ ràng thì cô sẽ không yêu đương.
An Kiệt gọi một phòng riêng rồi gọi vài món, toàn là những món Tang Tĩnh thích ăn.
"Cái con bé Tiểu Tuệ ngốc nghếch kia, hồi bé cứ tưởng món 'kiến bò lên cây' là có kiến thật, chạy ra ngoài bắt kiến về bắt mẹ anh làm cho ăn."
An Kiệt kể chuyện vui hồi nhỏ.
Tang Tĩnh buồn cười, bổ sung thêm:
"Chị ấy còn tưởng món 'đầu sư t.ử' làm từ đầu sư t.ử thật, cứ khăng khăng là nhà hàng ăn bớt nguyên liệu, đầu sư t.ử to thế mà chỉ còn lại một tí tẹo."
Cả hai cùng cười, bầu không khí trở nên thân thiết hơn. Khi đồ ăn được mang lên đủ, An Kiệt thành thục bóc tôm cho cô y như hồi nhỏ. Tiểu Tuệ không cần bóc vì nó toàn ăn cả vỏ.
Tang Tĩnh thích ăn tôm nhưng lười bóc, An Kiệt thường xuyên bóc giúp cô, lâu dần thành thói quen.
"Ăn đi."
An Kiệt bỏ con tôm đã bóc vỏ vào bát cô động tác rất tự nhiên. Tang Tĩnh hơi sững lại, gắp tôm ăn, ánh mắt càng thêm ấm áp.
"Tiểu Tuệ bảo công ty anh sắp phá sản rồi."
Ăn được mấy con tôm, Tang Tĩnh mở lời. Động tác bóc tôm của An Kiệt khựng lại, anh ta bực bội nói:
"Đừng nghe nó nói linh tinh, chỉ là gặp chút vấn đề về vốn thôi. Anh sẽ giải quyết nhanh thôi."
"Cần bao nhiêu tiền?"
Tang Tĩnh hỏi.
"Chuyện này em đừng lo, anh tự lo được."
An Kiệt không muốn nói. Trong lòng anh ta thì Tang Tĩnh cũng giống như em gái mình, theo bản năng anh ta không muốn cô bị cuốn vào chuyện rắc rối này.
"Về nhà xin tiền à? Rồi các bậc phụ huynh sẽ lại bảo ai bảo con cứ cố chấp học máy tính, lựa chọn của con là sai lầm."
Tang Tĩnh bình tĩnh vạch trần. Sắc mặt An Kiệt thay đổi, cô nói trúng tim đen rồi.
Nếu anh ta ngửa tay xin tiền gia đình thì chắc chắn sẽ phải nghe những lời đó.
"Kệ họ nói, anh cứ tai này qua tai kia là xong."
An Kiệt giả vờ không quan tâm.
Tang Tĩnh biết anh ta nghĩ một đằng nói một nẻo, liền nói:
"Em đầu tư vào công ty anh nhé, thiếu bao nhiêu em bù!"
Nể tình tên ngốc này bóc tôm cho cô, nể tình anh ta là anh trai của Tiểu Tuệ lại còn giống Ha Ha như thế nên cô bỏ chút tiền cũng được.
Dù sao cô cũng nhiều tiền mà.
Ăn xong, An Kiệt dẫn cô đến công ty. Đó là một khu ký túc xá cũ của nhân viên trường, hành lang tối tăm chật hẹp rất hợp để quay phim ma. An Kiệt chốc chốc lại quay đầu nhắc nhở:
"Chỗ này có cái hố, em cẩn thận đấy!"
--
Hết chương 349.
