Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 348: Phiên Ngoại 3

Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:46

“Anh Kiệt, tôi sai ở đâu?”

Từ Ân Kiệt rụt rè hỏi, cả người và mặt đau rát như bị lửa đốt, đau c.h.ế.t hắn.

“Sai ở đâu còn không biết, mày nhận lỗi cái gì?”

An Kiệt nổi giận lại tung một cú đ.ấ.m kèm thêm một cú đá. Những người khác đều nhắm mắt lại không dám nhìn thẳng.

Họ cũng chẳng biết Từ thiếu gia đã làm sai điều gì?

Từ Ân Kiệt khóc không ra nước mắt. Mẹ kiếp, biết thế hắn đã không ra ngoài ăn cơm, đen đủi tám đời mới gặp phải thằng điên này.

“Tôi sai rồi, tôi không nên chướng mắt trước mặt anh Kiệt. Sau này nhìn thấy anh Kiệt tôi sẽ tự động tránh xa, được chưa?”

Từ Ân Kiệt nhìn An Kiệt với vẻ hèn mọn và đáng thương. Hắn đã xuống nước đến mức này rồi, tên khốn này chắc phải hài lòng chứ?

Đại trượng phu co được dãn được, chỉ cần qua được kiếp nạn này, hắn nhất định sẽ cho tên khốn này biết tay!

An Kiệt lại đ.ấ.m thêm một cú. Từ Ân Kiệt bị đ.á.n.h đến mức không còn biết giận, dứt khoát giả c.h.ế.t. Hắn không nhận sai đấy có giỏi thì đ.á.n.h c.h.ế.t hắn đi!

“Mày là cái thá gì mà xứng nhắc đến Tang Tĩnh? Từ gia chúng mày ở Bắc Kinh này chỉ là cái rắm, xách giày cho Tang Tĩnh còn không xứng. Sau này còn để tao nghe thấy mày buôn chuyện linh tinh về Tang Tĩnh, tao cho mày không nhìn thấy mặt trời ngày mai luôn!”

Giọng điệu âm trầm của An Kiệt khiến mọi người trong phòng lạnh sống lưng. Họ chưa bao giờ biết An Kiệt vốn dễ tính lại có bộ mặt đáng sợ như vậy,giống như một kẻ nắm quyền sinh sát trong tay, một câu nói có thể đoạt mạng người.

Nhưng An Kiệt chỉ xuất thân từ gia đình bình thường thôi mà, cái công ty game bé tẹo sắp phá sản, anh ta lấy đâu ra tự tin mà mắng Từ Ân Kiệt như vậy?

Từ Ân Kiệt cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra là vì Tang Tĩnh. Hắn cho rằng An Kiệt cũng thích Tang Tĩnh, ghen tuông nên mới phát điên.

“Tôi biết rồi, Tang Tĩnh là bạn gái của anh Kiệt, sau này thấy cô ấy tôi sẽ tránh xa ba mét!”

Thái độ nhận lỗi của Từ Ân Kiệt rất tốt nhưng trong lòng lại nghĩ hắn nhất định phải cưa đổ Tang Tĩnh, sau đó đến trước mặt An Kiệt khoe khoang cho tên khốn này tức c.h.ế.t!

“Tóm lại mày tránh xa Tang Tĩnh ra, dám nói hươu nói vượn bên ngoài thì Từ gia chúng mày đừng hòng ở lại Bắc Kinh!”

Mặt An Kiệt hơi đỏ lên. Tang Tĩnh đâu phải bạn gái anh ta mà là bạn thân của em gái anh ta.

Từ Ân Kiệt ngoài mặt tỏ vẻ sợ hãi nhưng trong lòng lại cười nhạo An Kiệt hoang tưởng. Sắp phải vay tiền hắn để cứu cái công ty game rách nát rồi mà còn to mồm đe dọa hắn?

Từ gia tuy không phải thế lực gì ghê gớm ở Bắc Kinh nhưng cũng mạnh gấp trăm lần cái thằng nghèo kiết xác An Kiệt này.

An Kiệt buông hắn ra, trừng mắt một cái rồi sải bước bỏ đi. Cậu sẽ nghĩ cách khác, tiền của loại người như Từ Ân Kiệt cậu không thèm.

Mọi người đỡ Từ Ân Kiệt dậy, mặt hắn đã sưng vù như đầu heo. An Kiệt toàn nhắm vào mặt mà đ.ấ.m cũng may cậu đã nương tay, chỉ là vết thương ngoài da nhưng nhìn qua thì thê t.h.ả.m vô cùng, như bị ai chà đạp vậy.

“Từ thiếu gia đừng giận, An Kiệt say rượu rồi, lát nữa tôi sẽ mắng cậu ấy!”

Nam sinh đi cùng An Kiệt liên tục nói đỡ, cậu ta vẫn còn trông mong vào khoản đầu tư của Từ Ân Kiệt.

“Cút ngay!”

Từ Ân Kiệt tức tối đẩy cậu ta ra, ánh mắt hung dữ ghi thù luôn cả cậu nam sinh này.

Nam sinh kia đành ủ rũ rời đi. Không kéo được đầu tư thì công ty phải bán rẻ, sao An Kiệt không nhịn một chút chứ?

Giờ phải làm sao đây?

An Kiệt không về ký túc xá mà đến công ty, thực chất là một căn nhà dân thuê gần trường. Nam sinh kia chạy chậm đuổi theo, oán trách:

“Cơ hội đầu tư tốt thế bị cậu đ.á.n.h bay rồi, Từ Ân Kiệt đã đồng ý chi tiền rồi mà.”

“Không cần tiền của hắn, tớ sẽ nghĩ cách!”

An Kiệt đã nghĩ kỹ rồi cùng lắm thì về nhà xin trợ giúp.

“Cậu lo cho cái thân mình trước đi, Từ Ân Kiệt là kẻ lòng dạ hẹp hòi, chắc chắn sẽ trả thù cậu!”

Nam sinh kia lo sốt vó.

An Kiệt cười lạnh chẳng thèm để Từ Ân Kiệt vào mắt.

Chỉ là một cái Từ gia cỏn con, ở Bắc Kinh này chẳng là cái thá gì, anh ta mà phải sợ trả thù sao?

“Hắn không dám đâu!”

An Kiệt trấn an bạn học. An gia tuy không phải gia tộc đỉnh cấp ở Bắc Kinh nhưng cũng không phải dạng vừa để Từ gia có thể đối phó. Từ gia chỉ có chút tiền lẻ còn An gia thì không chỉ có tiền.

Nam sinh kia vẫn không tin. Họ chỉ là dân thường, sao đấu lại kẻ có tiền chứ?

Haizz!

An Kiệt đến công ty, hí hoáy một lúc đã xâm nhập được vào hệ thống quản lý của Học viện Điện ảnh tìm được số điện thoại ký túc xá và hồ sơ của Tang Tĩnh. Nhìn thấy bức ảnh thẻ của cô gái xinh đẹp lạnh lùng, anh ta không nhịn được cười.

Hồi bé Tang Tĩnh đã rất xinh, người lớn trong khu tập thể ai cũng thích trêu chọc cô bé. Nhưng tính con bé lạnh lùng, chỉ số thông minh lại cao, tùy tiện hỏi vài câu hóc b.úa là làm khó được người lớn khiến họ cũng chẳng dám trêu nữa.

“Anh ngốc thật đấy, haizz!”

Giọng nói non nớt của cô bé con như vẫn văng vẳng bên tai. Khóe miệng An Kiệt cong lên, ánh mắt ngập tràn ý cười. Từ nhỏ đã bị Tang Tĩnh chê ngốc, so với hai anh em Tang Văn, Tang Tĩnh thì đúng là anh ta ngốc thật.

“Đây là cô hoa khôi đó à? Ảnh thẻ mà đã xinh thế này, ở ngoài chắc đẹp lắm nhỉ!”

Nam sinh kia ghé lại gần, hồ nghi nhìn An Kiệt, tối nay anh ta lạ quá.

Cậu ta không kìm được hỏi:

“Cậu quen hoa khôi thật à?”

“Ừ!”

An Kiệt ghi nhớ số điện thoại, dùng di động gọi đi.

Tang Tĩnh đang đọc sách trong ký túc xá, trong phòng còn hai bạn nữa, những người khác đều đi chơi hết rồi.

Điện thoại ngay trước mặt, chuông reo cô thuận tay nhấc máy.

“A lô, cho tôi gặp Tang Tĩnh!”

Giọng nam trong điện thoại rất sảng khoái nghe hơi quen quen. Tang Tĩnh chớp mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh một chàng trai vạm vỡ nhưng ngốc nghếch.

“Tôi là Tang Tĩnh đây, ai đấy?”

“Anh là An Kiệt.”

An Kiệt xưng danh, lòng bàn tay rịn mồ hôi tim đập nhanh hơn. Anh ta cũng không biết tại sao mình lại hồi hộp, rõ ràng anh ta là anh trai cơ mà, sao phải sợ một con bé con chứ?

Khóe môi Tang Tĩnh khẽ nhếch quả nhiên là chàng ngốc vạm vỡ này.

“Tìm em có việc gì không?”

Giọng Tang Tĩnh vui vẻ hơn hẳn. Gặp lại người quen cũ bao giờ cũng vui, huống hồ đối phương còn là anh trai của bạn thân, hồi nhỏ cũng rất quan tâm đến cô.

“Em biết Từ Ân Kiệt chứ? Hắn ta nói xấu em bên ngoài rất khó nghe, vừa nãy anh tẩn cho hắn một trận rồi. Em cũng cẩn thận một chút nhé.”

An Kiệt nhắc nhở.

Tang Tĩnh nhíu mày, lại là cái tên đáng ghét đó. Những lời khó nghe kia cô dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được là gì.

“Em biết rồi, cảm ơn anh.”

“Không có gì. Sao em lại vào Học viện Điện ảnh? Hồi bé em bảo muốn làm đại gia cơ mà?”

An Kiệt tò mò hỏi.

Anh ta nhớ lý tưởng của Tang Tĩnh là làm bà chủ lớn kiếm thật nhiều tiền. Còn em gái ngốc của cậu thì mơ ước mở quán cơm làm đồ ăn ngon để tự mình ăn cho no trước đã.

Kết quả Tang Tĩnh vào Học viện Điện ảnh, em gái cậu đi bộ đội, lý tưởng đều chưa thực hiện được.

Tang Tĩnh mím môi cười, trêu đùa:

“Hồi bé anh còn bảo muốn làm đại tướng quân mà.”

An Kiệt cười ngượng ngùng giải thích:

“Lớn lên rồi anh mới hiểu mình thích gì. Hơn nữa anh cũng chẳng có tố chất làm tướng quân!”

Anh ta không đủ quyết đoán, lòng dạ không đủ tàn nhẫn, không hợp với quân đội. Làm game - công việc kỹ thuật này mới hợp với anh ta.

“Em kiếm đủ tiền rồi nên muốn thử sức ở lĩnh vực khác.”

Tang Tĩnh cũng giải thích một câu.

Những lời cô nói với Từ Ân Kiệt không phải khoác lác. Tài sản của cô đủ tiêu mấy đời, lại còn đang không ngừng sinh sôi nảy nở. Khi tiền bạc đạt đến một mức độ nhất định thì cũng chỉ là những con số, cô không còn ham muốn kiếm tiền nữa, làm phim biết đâu lại mang đến sự hứng thú cho cô.

--

Hết chương 348.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 348: Chương 348: Phiên Ngoại 3 | MonkeyD