Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 35: Ngủ Cùng Rắn

Cập nhật lúc: 15/04/2026 13:08

Bây giờ Phương Đường đang ở ngay bên cạnh anh chỉ cần giơ tay là có thể chạm tới. Tim Tang Mặc đập thình thịch, anh lén lút dịch ra xa một chút. Cần phải giữ khoảng cách với đồng chí nữ. Chắc chắn là do mấy ngày nay ở quá gần Phương Đường nên mới mơ giấc mơ đó.

Quá ảnh hưởng đến giấc ngủ, anh bây giờ vẫn còn rất buồn ngủ. Ngủ không ngon sẽ không có tinh thần làm việc. Tang Mặc quyết định sau này phải luôn giữ khoảng cách thích hợp với Phương Đường. Vì thế anh lại lặng lẽ dịch ra ngoài thêm một bước nhỏ.

Cả hai đều không nói gì không khí càng lúc càng trở nên khó xử.

“Trương Kiến Thiết và Triệu Vĩ Kiệt là một giuộc.”

Phương Đường lên tiếng trước để phá vỡ sự im lặng.

“Ừ, Triệu Vĩ Kiệt đã dùng suất tuyển công nhân để mua chuộc Trương Kiến Thiết.”

Tang Mặc cũng nói ra phân tích của mình.

Biểu hiện vừa rồi của Trương Kiến Thiết rõ ràng là lạy ông tôi ở bụi này. Triệu Vĩ Kiệt ngày nào cũng khoe khoang trong ký túc xá nói rằng nhiều nhất là một năm nữa hắn ta có thể được tuyển công nhân về thành phố, bởi vì hắn ta có một người ba làm xưởng trưởng cho nên không giống như bọn họ, không phải ở lại nông thôn chịu khổ cả đời.

Triệu Vĩ Kiệt còn nói ba hắn ta có thể lo được vài suất tuyển công nhân. Vì vậy mấy ngày nay các nam thanh niên trí thức trong ký túc xá đều có chút nịnh bợ Triệu Vĩ Kiệt, mà Trương Kiến Thiết là người ân cần nhất.

Nhưng Trương Kiến Thiết nhát gan sợ phiền phức. Nếu Triệu Vĩ Kiệt không hứa hẹn suất tuyển công nhân, Trương Kiến Thiết chắc chắn không có gan làm chuyện xấu. Tên khốn đó nằm mơ cũng muốn về thành phố. Vì suất tuyển công nhân Triệu Vĩ Kiệt bảo cậu ta g.i.ế.c người có lẽ cũng dám.

Phương Đường cười lạnh, thì ra là như vậy.

Xem ra Triệu Vĩ Kiệt đã dùng suất tuyển công nhân vốn dành cho cô để mua chuộc Trương Kiến Thiết làm chuyện xấu. Cô thì trở thành vật hy sinh. May mà có Tang Mặc ở đó.

“Đừng sợ, sau này Triệu Vĩ Kiệt sẽ không dám nữa đâu.”

Phương Đường không lên tiếng, Tang Mặc cứ ngỡ cô đang sợ hãi bèn an ủi.

Tối qua sau khi chia tay Phương Đường, anh lại ra ngoài làm một chút việc. Triệu Vĩ Kiệt tối qua đã trải qua một đêm kinh hoàng, một ký ức cả đời khó quên chắc sẽ không dám làm gì Phương Đường nữa.

Phương Đường lắc đầu nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.”

Kiếp trước Triệu Vĩ Kiệt như một con rắn độc trong cống ngầm khiến cô chỉ cần nghĩ đến là không rét mà run. May mà đời này Triệu Vĩ Kiệt vẫn chưa biến thành phế nhân cũng không trở nên biến thái, dễ đối phó hơn kiếp trước nhiều.

Tang Mặc nghe thấy nhưng không nói gì. Nếu Triệu Vĩ Kiệt còn muốn làm ác, vậy thì sẽ dạy dỗ hắn ta tàn nhẫn hơn một chút, không tin tên khốn đó không sợ.

--

“Ở đây!”

Có người hét lớn mọi người đều chạy qua. Đó chính là chân núi nơi xảy ra chuyện tối qua. Triệu Vĩ Kiệt cứng đờ nằm thẳng tắp trên mặt đất như một x.á.c c.h.ế.t. Nhìn từ xa không khác gì một cái xác.

Một nam thanh niên trí thức run rẩy đưa tay đến dưới mũi hắn ta cảm nhận được hơi thở yếu ớt, vui mừng nói:

“Chưa c.h.ế.t, còn sống!”

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, chưa c.h.ế.t là tốt rồi.

Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m không nỡ nhìn của Triệu Vĩ Kiệt, mọi người không khỏi lắc đầu. Cũng không biết rốt cuộc hắn ta đã trải qua chuyện gì, trông như bị thiên quân vạn mã giày xéo qua vậy, quá t.h.ả.m.

“Triệu Vĩ Kiệt, tỉnh lại!”

Gọi nửa ngày Triệu Vĩ Kiệt mới yếu ớt mở mắt ra. Nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của các nam thanh niên trí thức, hắn ta lập tức nước mắt lưng tròng, khóc nức nở cứ như gặp được cha mẹ ruột thất lạc nhiều năm.

“Các cậu cuối cùng cũng đến rồi, tôi gọi các cậu cả đêm mà không ai đến… hu hu… sao các cậu không đến, tôi một mình sợ lắm…”

Triệu Vĩ Kiệt ôm c.h.ặ.t lấy một nam thanh niên trí thức khóc lóc t.h.ả.m thiết. Hắn ta ấm ức quá.

Sống 21 năm, chưa từng phải chịu ấm ức lớn như vậy.

“Cậu buông ra trước đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nam thanh niên trí thức bị ôm toàn thân không được tự nhiên. Lại không phải là một cô gái xinh đẹp, một gã đàn ông mặt mũi bầm dập như cóc ghẻ ôm như vậy trông kỳ cục lắm. Anh ta sẽ gặp ác mộng mất.

Nhưng Triệu Vĩ Kiệt ôm c.h.ặ.t như bạch tuộc, c.h.ế.t sống không chịu buông tay cứ thế mà khóc.

Khóe miệng Phương Đường giật giật. Tối qua chỉ mới đ.á.n.h một trận thôi mà, có đến mức để lại di chứng lớn như vậy không?

Gan của Triệu Vĩ Kiệt cũng không nhỏ đến thế.

“Không phải tối qua anh lại làm gì hắn ta đấy chứ?”

Phương Đường nhỏ giọng hỏi, cô chỉ là suy đoán.

“Không có gì, chỉ là tìm cho hắn vài người bạn đồng hành, chơi cùng hắn thôi.”

Tang Mặc nói một cách thản nhiên. Phương Đường không hiểu lắm. Bạn đồng hành?

Là cái gì?

“Triệu Vĩ Kiệt, cậu mau đứng dậy đi, đừng có ôm c.h.ặ.t như vậy! Ai đến đỡ một tay đi!”

Nam thanh niên trí thức bị ôm rất không tự nhiên bèn gọi người giúp đỡ. Một mình anh ta không đỡ dậy nổi. Triệu Vĩ Kiệt vừa béo vừa lùn còn nặng hơn cả lợn rừng.

Các nam thanh niên trí thức khác đến giúp, mỗi người một bên tay nhấc hắn ta lên. Triệu Vĩ Kiệt không ngừng kêu la:

“Ai da, các cậu nhẹ tay thôi, đau c.h.ế.t đi được…”

“Được rồi, cậu là đàn ông con trai đừng có lề mề nữa. Tối qua cậu đi đâu vậy? Sao lại ngã thành ra thế này?”

Sắc mặt Triệu Vĩ Kiệt khẽ biến, hắn ta rất muốn nói là bị Tang Mặc đ.á.n.h nhưng lại không dám.

Nếu chuyện hắn ta định giở trò đồi bại với Phương Đường bị bại lộ, dù ba hắn ta có là xưởng trưởng cũng vô dụng. Hắn ta chắc chắn sẽ bị công an bắt đi, lại bị phán tội lưu manh biết đâu còn bị ăn đạn nữa.

Triệu Vĩ Kiệt giật mình một cái ngập ngừng nói:

“Trời tối không nhìn rõ, bị lăn từ trên sườn núi xuống, ngã bất tỉnh.”

“Đêm hôm cậu lên núi làm gì? Đúng là tự tìm tội chịu!”

Các thanh niên trí thức tuy có nghi ngờ nhưng cũng không truy hỏi thêm, dìu Triệu Vĩ Kiệt về ký túc xá.

Đột nhiên một nam thanh niên trí thức đang dìu Triệu Vĩ Kiệt nhảy dựng lên như lò xo, la hét thất thanh:

“Mẹ ơi!”

Mọi người đều kinh hãi, đồng loạt nhìn qua.

Nam thanh niên trí thức la hét hoảng hốt chỉ vào Triệu Vĩ Kiệt, run giọng nói:

“Rắn… có… có rắn!”

Nam thanh niên trí thức còn lại nghe vậy biến sắc dứt khoát buông người ra, nhanh ch.óng lùi lại. Triệu Vĩ Kiệt đứng trơ trọi một mình, sắc mặt trắng bệch, hai chân run lẩy bẩy đáng thương cầu xin:

“Giúp… giúp… giúp bắt nó đi!”

Cả một đêm rồi sao con rắn vẫn chưa đi?

Chẳng lẽ hắn đã ngủ cùng rắn cả đêm?

Nghĩ đến khả năng này Triệu Vĩ Kiệt sắp ngất đi. Hắn ta sợ rắn nhất, từ nhỏ đã sợ, nhìn thấy rắn là toàn thân mềm nhũn hồn bay phách lạc.

Hắn ta cũng không dám cúi đầu, sợ nhìn thấy thứ kinh khủng. Nhưng trên người hắn ta thật sự có rắn, không chỉ một con mà là hai con.

Hai con rắn hoa cỏ chui ra từ khe cúc áo của hắn ta, một trên một dưới, hai cái đầu rắn tò mò ngó nghiêng, lưỡi đỏ lòm thè ra khiến tất cả mọi người tim đập chân run từ từ lùi lại.

Các thanh niên trí thức từ thành phố về không phân biệt được rắn có độc hay không. Trong mắt họ, tất cả các loại rắn đều rất đáng sợ đều sẽ c.ắ.n người.

Phương Đường cũng nhìn thấy cô buồn cười. Thì ra “bạn đồng hành” mà Tang Mặc nói chính là hai con rắn này.

Triệu Vĩ Kiệt sợ rắn nhất, đến thịt rắn cũng không dám ăn. Thảo nào bị dọa thành cái bộ dạng này, gan cũng bị dọa vỡ rồi chứ?

Tâm trạng Phương Đường vô cùng tốt, cô nở một nụ cười rạng rỡ với Tang Mặc. May mà gã này nghĩ ra được cách độc địa như vậy, quá hả giận.

Ánh mắt Tang Mặc có chút hoảng hốt, anh mất tự nhiên quay đầu đi. Nụ cười của Phương Đường quá rực rỡ khiến anh hoa cả mắt. Nhìn lâu có khi tối lại mơ giấc mơ đó.

Vì thế anh lại lặng lẽ dịch ra xa một chút. Lúc này khoảng cách giữa anh và Phương Đường đã là nửa mét.

--

Hết chương 35.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.