Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 84: Mỹ Nhân Kế
Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:12
Khi sắp hết giờ làm việc buổi chiều, Phương Đường đi ra bờ sông câu cá. Vừa nãy cô để ý thấy mấy tên du thủ du thực đã đi về phía bờ sông.
Tang Mặc không yên tâm muốn đi theo cùng nhưng bị ánh mắt của Phương Đường ngăn lại. Cô đi câu cá, anh đi theo thì cá làm sao c.ắ.n câu được?
Phương Đường suy nghĩ liền kéo theo Bạch An Kỳ. Cô ngốc này vừa mới đắc tội mấy tên du thủ du thực, chắc chắn đã thành mục tiêu của bọn chúng. Tuy rằng cô không thích cô ta nhưng cũng không muốn Bạch An Kỳ bị bọn du thủ du thực làm hại.
“Làm gì vậy, đừng có lôi kéo lằng nhằng.”
Bạch An Kỳ không vui hất tay ra. Cô ta và Phương Đường không có mối quan hệ tốt đến mức đó.
“Cô cùng tôi làm một chuyện, tôi tặng cô một con cá trích.”
Phương Đường dùng cá để dụ dỗ. Bạch An Kỳ thích ăn cá nhất.
Quả nhiên Bạch An Kỳ lập tức c.ắ.n câu, bán tín bán nghi hỏi:
“Cô thật sự cho tôi cá à?”
Cô ta rất nghi ngờ Phương Đường có lòng tốt như vậy, hay là lừa cô ta đi.
“Không phải là cho, là thù lao. Cô phải giúp tôi làm một chuyện.”
“Chuyện gì?” Bạch An Kỳ lập tức cảnh giác, “Chuyện khó khăn đừng tìm tôi, vay tiền cũng không có.”
Phương Đường trợn mắt kéo cô ta đi:
“Từ bây giờ, cô với tôi như hình với bóng. Tôi đi đâu cô đi đó, tôi nói gì cô đáp lời, chỉ có vậy thôi.”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Bạch An Kỳ vẫn nghi ngờ, cảm thấy Phương Đường không có ý tốt.
“Đúng vậy, cô có làm hay không?”
Phương Đường không kiên nhẫn, lề mề quá.
“Đi vệ sinh tôi không đi cùng đâu nhé.”
Bạch An Kỳ vẫn đồng ý. Cô ta quá thèm ăn cá. Đến cái nơi quỷ quái này, cô ta còn chưa được ăn cá khô nữa, thèm c.h.ế.t đi được.
Hai người đạt được nhất trí liền nắm tay nhau, thân thiết đi đến bờ sông câu cá. Mấy nam thanh niên trí thức khác đều dụi mắt, xác nhận nhìn thấy là thật. Bạch An Kỳ và Phương Đường quả thật thân thiết như chị em.
Rõ ràng lúc ăn cơm trưa, Bạch An Kỳ còn đang nói xấu Phương Đường mà. Tình bạn của phụ nữ thật sự giống như bầu trời tháng Sáu, thay đổi quá nhanh.
Ba tên du thủ du thực đi theo tới đứng ngay trên bờ. Phương Đường nhìn thấy qua hình ảnh phản chiếu trên mặt nước nhưng vẫn bất động thanh sắc, vừa câu cá vừa lớn tiếng nói:
“Sáng nay tôi thấy trên sườn đồi sau núi có một chỗ mọc rất nhiều rau tề thái, lát nữa chúng ta đi hái một chút đi, có thể gói sủi cảo rau tề thái ăn.”
“A… Được!”
Bạch An Kỳ không kịp phản ứng. Cô ta thấy Phương Đường không ngừng nháy mắt, cô ta lúc này mới định thần lại đồng ý. Trong lòng cô ta lại thầm nghĩ, sắp hết giờ làm việc rồi trời cũng sắp tối, sau núi có gì mà đi chứ?
Nhưng vì có thể ăn được cá trích ngon, cô ta vẫn phối hợp.
Mấy tên du thủ du thực trên bờ trao đổi ánh mắt đắc ý. Đây là ông trời cũng đang giúp đỡ bọn chúng. Chỉ cần đi sau núi, hai cô thanh niên trí thức này liền tùy ý bọn chúng muốn làm gì thì làm. Kêu trời trời không thấu, kêu đất đất không hay, có kêu rách họng cũng vô dụng.
“Đi, chúng ta đi trước ra sau núi chờ!”
Tên gầy quyết định, lập tức kết thúc công việc. Bọn chúng đi trước mai phục.
Ba tên rời đi, rẽ một góc đi về phía sau núi, chọn một nơi kín đáo ẩn nấp. Tuy muỗi c.ắ.n rất dữ nhưng nghĩ đến lát nữa có thể ăn được miếng thịt tươi ngon, bọn chúng liền tràn đầy nhiệt huyết, vết muỗi c.ắ.n trên người cũng không còn ngứa nữa.
Phương Đường nhẹ nhàng câu được năm con cá làm Bạch An Kỳ nhìn đến mắt muốn bốc hỏa. Cá trong sông này chỉ nhận mỗi Phương Đường, những người khác đều đã thử qua không một ai câu được, quá tà môn.
“Cô đã hứa cho tôi cá.”
Bạch An Kỳ chìa tay ra, nước miếng chảy ròng. Trong đầu cô ta đang nghĩ nên nướng cá, hấp hay kho tàu?
“Chuyện còn chưa làm xong mà, lát nữa đi lên sườn đồi đào rau tề thái, đào xong mới cho cô cá.”
Phương Đường không đưa. Nếu cho Bạch An Kỳ sẽ không chịu ngoan ngoãn làm việc.
Bạch An Kỳ nén giận trừng mắt nhìn. Nếu không phải cô ta thèm cá, đã không thèm nghe lời Phương Đường.
Đội trưởng Hoàng thông báo hết giờ làm việc. Bạch An Kỳ liền giục:
“Nhanh lên, đào rau tề thái sớm một chút!”
Cô ta còn chờ cá được nấu chín nữa.
“Gấp gì, chờ một chút!”
Phương Đường lườm. Cô đi đến bên cạnh Tang Mặc nhỏ giọng nói với anh kế hoạch của cô:
“Ba tên khốn nạn kia chắc chắn nghe được em và Bạch An Kỳ nói chuyện. Bây giờ hẳn là đã lên núi mai phục rồi. Lát nữa em và Bạch An Kỳ sẽ đi đào rau tề thái, anh không cần đi theo quá gần, chờ bọn họ hành động thì anh mới ra tay.”
“Ừm!”
Tang Mặc gật đầu. Anh tuyệt đối sẽ không để Phương Đường lâm vào nguy hiểm.
Lát nữa anh còn muốn gọi thêm mấy nam thanh niên trí thức nữa. Đông người thì sức mạnh lớn. Đánh c.h.ế.t bọn súc sinh kia, hơn nữa nhiều người cùng làm mới không để lộ sơ hở, tránh gặp phải phiền phức.
Phương Đường về ký túc xá lấy rổ liền cùng Bạch An Kỳ lên núi. Hôm nay trời âm u tối sớm. Trên núi càng tối hơn. Phương Đường cố ý chọn nơi yên tĩnh mà đi. Gió vù vù thổi. Bạch An Kỳ giật mình run rẩy trong lòng không hiểu sao bất an.
“Đội trưởng Hoàng nói đừng đi chỗ vắng vẻ, đào rau ở chân núi là được rồi.”
“Không sao, chúng ta có hai người sợ gì chứ.”
Giọng Phương Đường chẳng hề bận tâm làm Bạch An Kỳ an tâm hơn một chút. Cô ta còn nghĩ cho dù thật sự có kẻ xấu, Phương Đường xinh đẹp hơn cô ta, kẻ xấu chắc chắn sẽ động đến Phương Đường trước biết đâu còn bỏ qua cô ta thì sao.
Bạch An Kỳ nghĩ như vậy càng yên tâm đi theo Phương Đường cùng nhau đào rau tề thái. Rau tề thái trên núi quả thật rất mập mạp, chẳng bao lâu đã đào được nửa rổ. Trời cũng càng lúc càng tối.
Tang Mặc mang theo mấy nam thanh niên trí thức lén lút mai phục ở chân núi. Chỉ cần Phương Đường kêu lên một tiếng, bọn họ sẽ xông lên.
“Mấy tên du thủ du thực kia thật sự ở trên núi sao?”
Triệu Vĩ Kiệt hưng phấn hỏi.
Mấy ngày nay hắn ta bị Tang Mặc bắt nạt quá uất ức, hận không thể đ.á.n.h cho mấy tên du thủ du thực đó ba mẹ cũng không nhận ra, để hả cơn giận trong lòng.
“Ở, vừa rồi tôi thấy bọn họ lên núi. Bạch An Kỳ và Phương Đường đang đào rau tề thái trên núi.”
Tang Mặc trầm giọng nói.
Mắt Triệu Vĩ Kiệt lóe lên. Lưng hắn ta hơi lạnh. Tang Mặc quả nhiên là ma quỷ, vì bắt bọn du thủ du thực thế mà lấy chính người yêu mình ra làm mồi nhử. Đây mới gọi là vô độc bất trượng phu.
Sau này hắn ta tuyệt đối không thể đắc tội Tang Mặc. Ba hắn ta đã nói nếu không đ.á.n.h lại, vậy thì kết giao. So với có thêm một kẻ địch lợi hại, thà có thêm một người bạn lợi hại còn hơn.
Triệu Vĩ Kiệt hạ quyết tâm lấy lòng nói:
“Anh yên tâm, Phương Đường chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện. Tôi sẽ đ.á.n.h cho mấy tên khốn nạn đó không sống nổi!”
Tang Mặc lạnh lùng liếc nhìn hắn ta. Triệu Vĩ Kiệt rụt lại, co cổ không dám lên tiếng.
Qua khoảng mười phút trời càng tối hơn. Ánh trăng đã lên. Phương Đường hơi sốt ruột. Bọn du thủ du thực sẽ không không tới chứ?
Bạch An Kỳ bị muỗi c.ắ.n vài chỗ khó chịu vô cùng. Cô ta đứng dậy thở phì phì nói:
“Tôi phải về thôi!”
Cá cô ta cũng không cần nữa. Chắc chắn là Phương Đường đang trêu chọc cô ta.
Nhưng cô ta vừa quay người lại đã bị người khác ngăn cản. Là tên mặt rỗ lúc trước. Hắn ta chạy ra từ trong bụi cỏ cười đắc ý. Vết rỗ trên mặt hắn ta đặc biệt đáng khinh, còn thò tay muốn sờ mặt Bạch An Kỳ.
“Anh tránh ra!”
Bạch An Kỳ hoảng hốt. Cô ta cho dù có ngu ngốc đến đâu cũng biết tình hình hiện tại không ổn. Cô ta và Phương Đường là hai cô gái yếu đuối làm sao đ.á.n.h thắng ba tên đàn ông to khỏe?
Sớm biết vậy cô ta đã không tham lam con cá kia. Lần này xong rồi.
Tên mặt rỗ tóm lấy Bạch An Kỳ cười dâm đãng nói:
“Đi đâu mà đi, ở lại đây chơi vui vẻ với bọn anh đi!”
--
Hết chương 84.
