Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 85: Chặt Đứt Tay Chân
Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:12
“Anh buông tôi ra, buông ra!”
Bạch An Kỳ liều mạng giãy giụa, thấy ghê tởm vô cùng. Bên kia, Phương Đường cũng bị tên gầy và tên mập vây quanh. Cô không lên tiếng mà lạnh lùng nhìn hai tên súc sinh này, lạnh giọng chất vấn:
“Cô thanh niên trí thức nhảy sông năm trước là do các anh làm hại!”
“Cái đó không gọi là làm hại mà gọi là vui vẻ. Là cô ta tự mình nghĩ quẩn thôi!”
Tên mập cười rất dâm đãng còn muốn vồ lấy Phương Đường. Bạch An Kỳ bên cạnh sợ đến mức chân mềm nhũn. Chuyện cô thanh niên trí thức nhảy sông cô ta biết, là bị người ta làm hại mới nhảy sông. Không ngờ lại là ba tên này làm.
“Cứu mạng!”
Bạch An Kỳ kêu cứu lớn tiếng, vừa kêu lên đã bị tên mặt rỗ bịt miệng, tay hắn ta còn sờ loạn trên người cô ta. Bạch An Kỳ vừa sợ vừa ghê tởm mà tuyệt vọng rơi nước mắt, trong lòng hận c.h.ế.t Phương Đường.
Phía dưới, mấy nam thanh niên trí thức nghe thấy tiếng kêu cứu của Bạch An Kỳ lòng căm phẫn sục sôi, xoa tay mài nắm đ.ấ.m muốn xông lên. Tang Mặc lại không nhúc nhích, còn ngăn cản bọn họ:
“Chờ một chút!”
“Bạch An Kỳ kêu cứu rồi, còn chờ gì nữa?”
Mọi người không hiểu.
“Chờ thêm hai phút nữa sẽ không có chuyện gì đâu.”
Tang Mặc đang chờ tín hiệu của Phương Đường. Phương Đường còn chưa kêu cứu, thời cơ còn chưa đến. Anh kỳ thật cũng có chút lo lắng nhưng nghĩ đến sức mạnh thần kỳ của cô liền không quá lo lắng.
Phương Đường xác định ba tên này đã phạm tội liền không do dự nữa. Chờ tay tên mập chạm vào cô thì cô liền đá một cú. Vốn dĩ cô định đá vào chỗ hiểm nhưng tên mập né được, đá trúng cẳng chân.
Rắc!
Một tiếng giòn vang. Tên mập đau đớn ngã xuống đất, mồ hôi đầm đìa chảy ròng ròng như hạt đậu, gào thét không ngừng.
“La hét cái gì, mau lên!”
Tên gầy không vui trừng mắt nhìn. Bị một người phụ nữ đá một cái mà thôi có gì mà kêu la. Đúng là đồ yếu đuối, uổng công có cả thân thịt như vậy.
“Gãy chân rồi, ái da…”
Ánh mắt tên mập sợ hãi nhìn Phương Đường. Hắn ta đã nhận ra sự bất thường. Hình như chuyện đêm nay, từ lúc bắt đầu đã quá thuận lợi giống như cố ý bẫy bọn chúng vậy.
Tên gầy sững sờ. Gãy sao?
Làm sao có thể?
Sau đó liền nghe thấy tiếng kêu của tên mặt rỗ. Phương Đường bắt lấy tên mặt rỗ dùng sức đẩy ra. Bạch An Kỳ thoát khỏi sự khống chế vội vàng trốn ra sau lưng Phương Đường. Giờ phút này, Phương Đường trong lòng cô ta còn vĩ đại hơn cả Thái Sơn.
“A da…”
Cánh tay tên mặt rỗ bị trật khớp rủ xuống vô lực. Giống như tên mập, hắn ta đau đến mồ hôi đầm đìa.
Tên gầy cũng nhận thấy sự bất thường. Cô thanh niên trí thức xinh đẹp này sức lực cực lớn, chỉ dùng hai chiêu đã làm gãy chân và trật khớp tay hai tên anh em của hắn ta. Rõ ràng là cố ý dụ bọn chúng lên núi.
“Con tiện nhân thối, lão t.ử g.i.ế.c mày!”
Mắt tên gầy lộ ra hung quang, trong tay có thêm một con d.a.o găm lạnh lẽo lấp lánh. Bạch An Kỳ sợ tới mức mặt mày biến sắc run bần bật.
“Cứu mạng!”
Phương Đường cũng hơi hoảng, phát ra tín hiệu. Dưới chân núi, Tang Mặc và mấy người khác đã chờ không kiên nhẫn. Bọn họ phóng lên như tia chớp. Nhìn thấy hai cô thanh niên trí thức xinh đẹp nhất đội sợ hãi, mặt đầy nước mắt nằm liệt trên mặt đất thì lập tức hào khí vạn trượng, dũng khí mười phần, nghĩa bất dung từ xông tới.
“Tên khốn nạn, chán sống rồi, lão t.ử g.i.ế.c mày!”
“Cái đồ không bằng súc sinh, giữa ban ngày ban mặt dám ức h.i.ế.p nữ thanh niên trí thức!”
“Lão t.ử còn không dám, các ngươi lấy gan ch.ó ở đâu ra?”
Triệu Vĩ Kiệt hận nhất. Hắn ta thích Phương Đường ba năm, ngay cả tay nhỏ cũng chưa sờ qua. Đời này sợ là cũng không có cơ hội. Bây giờ lại để tiện cho ba tên khốn nạn này. Hắn ta nuốt không trôi cục tức này.
Càng nghĩ càng hận, càng hận càng tức giận. Triệu Vĩ Kiệt không nói hai lời liền đá vào tên mập đang nằm trên đất. Mọi người đều không nghi ngờ tại sao tên mập lại nằm dưới đất, còn tưởng rằng tên khốn nạn này là muốn làm chuyện xấu.
“A da… Đừng đ.á.n.h, chúng tôi không làm… A da…”
Ba tên du thủ du thực bị gãy hai tên, sức chiến đấu giảm sút nghiêm trọng. Nhóm nam thanh niên trí thức đông người thế mạnh, không mấy phút đã đ.á.n.h ngã bọn chúng xuống đất không còn sức phản kháng.
Tang Mặc sớm đã chú ý thấy, tên mập gãy chân, tên mặt rỗ trật khớp tay, rõ ràng là kiệt tác của vợ anh. Anh nhìn về phía Phương Đường đang ngồi ‘khóc thút thít’ dưới đất. Phương Đường cảm nhận được, ngẩng đầu nháy mắt với anh rồi lại cúi đầu tiếp tục khóc.
Diễn kịch thì phải diễn cho trọn vẹn. Không khóc t.h.ả.m một chút làm sao kích thích lòng căm phẫn của nhóm nam thanh niên trí thức?
Bạch An Kỳ đã hoàn hồn. Nghĩ đến lúc nãy tên mặt rỗ sờ soạng trên người cô ta, lập tức nổi giận đùng đùng gia nhập chiến đấu, chỉ chọn tên mặt rỗ mà đ.á.n.h. Cô ta còn cố ý tìm tảng đá, điên cuồng ném vào người hắn ta.
“Đánh c.h.ế.t mày cái đồ súc sinh, cũng không tè bãi nước tiểu mà soi, cái loại cóc ghẻ như mày còn không bằng đầu ngón chân bà đây. Chỉ cần có suy nghĩ đó thôi cũng thấy ghê tởm. Bà đây hôm nay cho mày làm lại từ đầu!”
Bạch An Kỳ vừa đ.á.n.h vừa mắng, trong lòng sảng khoái vô cùng. Cô ta hoàn toàn không nhận ra mấy nam thanh niên trí thức bên cạnh đều đã dừng tay, trố mắt nhìn cô ta đại sát tứ phương.
Trước đây bọn họ còn rất thương xót Bạch An Kỳ, hiện tại lại thấy bọn du thủ du thực có vẻ đáng thương, sọ não đều bị đ.á.n.h vỡ, t.h.ả.m quá.
Hả hê cơn giận xong, Bạch An Kỳ cuối cùng cũng phản ứng lại. Nhìn tên mặt rỗ bị đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u bất tỉnh nhân sự, lại nhìn phản ứng của nhóm nam thanh niên trí thức, cô ta có chút hối hận. Vừa rồi bộ dạng cô ta chắc chắn rất không thục nữ phải không?
“Bọn họ là tội phạm. Bọn họ chính miệng nói, cô thanh niên trí thức nhảy sông ở đội sản xuất bên cạnh năm trước chính là do ba tên bọn họ làm hại. Phương Đường cũng nghe thấy rồi.”
Bạch An Kỳ lớn tiếng nói.
Sắc mặt nhóm nam thanh niên trí thức đại biến. Nếu chuyện này là thật thì ba tên súc sinh này c.h.ế.t không hết tội.
Phương Đường ngẩng đầu lên, mặt hoa lê dính hạt mưa trông thấy mà thương. Nhóm nam thanh niên trí thức trong lòng càng hận, chỉ cảm thấy ba tên khốn nạn này đã c.h.ế.t cũng chưa đủ.
“Là thật. Bọn họ vừa mới nói còn muốn chúng tôi ngoan ngoãn nghe lời bọn họ. Tôi và Bạch An Kỳ không chịu, bọn họ liền đ.á.n.h chúng tôi. May mà các anh đến nhanh, nếu không tôi và An Kỳ sợ rằng…”
Phương Đường nghẹn ngào không nói được nữa, nước mắt lại tuôn rơi. Bạch An Kỳ há miệng rất muốn nói cô đừng có diễn nữa. Vừa nãy một cú đá chân, giơ tay liền làm gãy chân và trật khớp tay người ta. Cô ta tận mắt chứng kiến, bây giờ khóc lóc cái gì!
Nhưng cô ta bây giờ cũng đã học khôn. Cô ta biết cho dù cô ta nói, nhóm nam thanh niên trí thức chắc chắn sẽ không tin. Phương Đường này quá âm hiểm lại còn có sức mạnh lớn như vậy. Cô ta vẫn nên không chọc vào cô gái này.
Mẹ cô ta đã nói gặp người không thể chọc, cách tốt nhất là kết giao. Nếu không kết giao được thì tránh xa.
Bạch An Kỳ bĩu môi. Cô ta mới không cần kết bạn với Phương Đường. Nếu thành bạn bè, cô ta mà đứng cùng Phương Đường thì cô ta tuyệt đối là vật nền, làm nền cho Phương Đường càng xinh đẹp hơn còn cô ta thì càng xấu.
Vẫn là tránh xa đi.
“Súc sinh!”
Nhóm nam thanh niên trí thức lòng đầy căm phẫn. Mặc dù không quen biết cô thanh niên trí thức nhảy sông kia nhưng đều là thanh niên trí thức, bọn họ có một cảm giác đồng bệnh tương liên. Đặc biệt tức giận chỉ muốn dạy dỗ ba tên súc sinh này một trận.
Thế là ba tên du thủ du thực lại bị đ.á.n.h thêm một trận nữa, nằm thoi thóp dưới đất, chỉ có l.ồ.ng n.g.ự.c hơi phập phồng cho thấy bọn chúng còn sống.
“Chuyện này phải báo cáo Đội trưởng Hoàng, để ông ta xử lý.”
Một nam thanh niên trí thức nói.
Những người khác đều không ý kiến nhưng Tang Mặc lại phản đối, còn nói:
“Tối nay chúng ta không đi đâu cả. Ba tên này tự mình lên núi lêu lổng bị ngã bị thương.”
Mọi người còn chút do dự, Tang Mặc lại nói:
“Vạn nhất truyền ra ngoài, những người trong thôn sẽ lại thêu dệt tin đồn nhảm nhí. Rõ ràng Phương Đường và Bạch An Kỳ không có chuyện gì, những người đó lại có thể bịa ra một đống chuyện. Vẫn là không nói ra thì hơn.”
--
Hết chương 85.
