Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 86: Ba Tên Ngốc Nghếch Hạnh Phúc

Cập nhật lúc: 17/04/2026 13:08

Bạch An Kỳ trong lòng căng thẳng, lớn tiếng la lên:

“Không thể nói, cứ làm theo lời Tang Mặc đi.”

Mấy bà tám trong thôn quá đáng ghét, một chút chuyện cũng có thể thêu dệt thành chuyện lớn. Nếu chuyện đêm nay mà truyền ra ngoài e rằng thanh danh của cô ta và Phương Đường cũng sẽ bị hủy hoại.

Phương Đường đã tìm được người yêu, Tang Mặc lại biết nội tình sẽ không có chuyện gì. Còn cô ta và Kim Thiên Ba còn chưa thành đôi. Hơn nữa Kim Thiên Ba tối nay không có ở đây, cô ta có một trăm cái miệng cũng không giải thích rõ ràng được.

Mấy nam thanh niên trí thức nghĩ lại cũng thấy có lý liền đồng ý, còn thề sẽ không nói bậy ra bên ngoài.

Phương Đường cảm kích nói lời cảm ơn. Cô đem số cá câu được hôm nay chia cho bọn họ ba con lại cho Bạch An Kỳ một con, cô chỉ giữ lại một con. Nhóm nam thanh niên trí thức đều rất vui cảm thấy chuyến này không uổng công.

Bạch An Kỳ cũng rất vui, cô ta có thể ăn cá tươi ngon. Cô ta không biết nấu ăn liền đưa cá cho các nam thanh niên trí thức. Bốn con cá cùng nhau làm, mọi người có thể ăn no nê.

Ba tên du thủ du thực còn nằm liệt dưới đất, tinh thần thì tỉnh táo nhưng bọn chúng không thể cử động được. Vừa rồi không biết là ai ra tay tàn độc, làm gãy cả chân bọn chúng.

“Đường Đường em về nhà trước đi, lát nữa anh về.”

Tang Mặc nói.

“Ừm, tối nay chúng ta ăn cá.”

Phương Đường không hỏi nhiều. Tang Mặc làm việc có chừng mực không cần cô phải bận tâm.

Chờ cô đi xa Tang Mặc cười lạnh một tiếng. Ba tên du thủ du thực sợ hãi run rẩy, ý thức được không ổn.

“Anh đừng… đừng làm bậy, chúng tôi là người địa phương, anh đắc tội không nổi!”

Giọng tên gầy run rẩy, muốn nhắc nhở Tang Mặc đừng quên thân phận người ngoài của mình.

Nhưng hắn ta lại không biết mình đã chọc phải sát tinh nào. Tang Mặc căn bản không để tâm lời hắn ta nói.

“Tôi không làm gì cả cũng không quen biết các anh. Nửa đời sau của các anh sẽ vô cùng vui vẻ!”

Giọng Tang Mặc rất nhẹ nhàng nhưng ba tên du thủ du thực lại sợ đến run bần bật. Bọn chúng khóc lóc cầu xin tha nhưng Tang Mặc thờ ơ. Anh móc ra một cây kim châm từ trong túi, là thứ anh đã chuẩn bị từ trước.

Khi ba tên du thủ du thực này theo dõi Phương Đường, anh đã nghĩ kỹ cách đối phó với bọn chúng. G.i.ế.c c.h.ế.t thì quá phiền phức nhưng làm cho ngốc nghếch thì vẫn có thể.

Loại súc sinh như vậy, biến thành ngốc nghếch thì có lợi cho cả nước lẫn dân.

“Anh muốn làm gì, đừng làm bậy, tôi cầu xin anh sau này tôi không làm chuyện xấu nữa, cầu xin anh…”

Tên gầy khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem mặt. Giống như những người phụ nữ hắn ta làm hại trước đây cũng quỳ trước mặt hắn ta cầu xin tha thứ. Nhưng hắn ta đã thờ ơ còn đặc biệt hưng phấn. Bây giờ hắn ta cuối cùng cũng nếm được mùi vị tương tự.

Hắn ta bây giờ rất hối hận vì đã trêu chọc phải sát tinh như vậy.

Đáng tiếc trên đời không có t.h.u.ố.c hối hận.

Tên gầy tuyệt vọng nhìn Tang Mặc, ánh mắt cầu xin thương xót. Tang Mặc mặt không biểu cảm nhéo kim châm, tay kia nhéo tóc tên gầy, đ.â.m kim châm từ một huyệt vị trên đỉnh đầu hắn ta xuống. Tên mập và tên mặt rỗ trơ mắt nhìn cây kim châm dài hai tấc hoàn toàn đi vào đỉnh đầu tên anh em. Vừa buông tóc ra thì không nhìn thấy gì cả.

Hai tên sợ đến mức mặt tái mét, quần áo chỗ đó đều ướt. Bọn chúng tuy làm chuyện xấu tày trời nhưng chưa từng gặp qua thủ đoạn tàn nhẫn như Tang Mặc. Thật sự quá đáng sợ.

Vẻ mặt đau khổ sợ hãi của tên gầy thay đổi, hắn ta cười ngây ngô vui vẻ. Ánh mắt cũng trở nên đờ đẫn. Tên mập và tên mặt rỗ ôm c.h.ặ.t lấy nhau. Chỉ một cây kim châm đã biến tên gầy thành ngốc nghếch. Người này quá hung tàn.

“Cầu xin anh tha cho chúng tôi, chúng tôi tuyệt đối không nói, không nói gì cả. Chuyện hôm nay thối rữa trong bụng, cầu xin anh…”

Hai tên dập đầu cầu xin tha. Bọn chúng không muốn làm ngốc nghếch.

Tang Mặc cười lạnh một tiếng. Lời cam đoan của sài lang còn rẻ hơn cả cỏ rác. Vẫn là biến thành ngốc nghếch an tâm hơn một chút.

Anh lại móc kim châm ra, làm theo cách cũ làm cho hai tên kia bị ngốc. Ba tên ngốc nghếch mới ra lò ôm nhau đồng thời cười ngây ngô.

“Sau này, các anh sẽ rất vui vẻ!”

Tang Mặc lạnh giọng nói một câu rồi đi nhanh rời đi. Vừa đi đến nhà tranh đã ngửi thấy mùi hương mê người, không khỏi nhếch khóe môi bước chân càng lớn hơn.

Chuyện hạnh phúc nhất trên đời không gì hơn mỗi lần về nhà đều có đồ ăn thơm phức bày trên bàn, bên cạnh bàn là người vợ dịu dàng xinh đẹp.

Hai điều này đã thực hiện được nhưng bên cạnh còn có thêm hai ông lão mặt đầy nếp nhăn. Tang Mặc dứt khoát dời tầm mắt, vẫn là vợ nhìn thuận mắt hơn.

“Hắc Đản, ba tên súc sinh kia sao rồi?”

Ông Phương là người nóng tính, vội vàng hỏi.

Ông kỳ thật muốn tự mình dạy dỗ bọn du thủ du thực nhưng Tang Mặc không cho, nói ông và ông Ngô thân phận nhạy cảm vẫn là đừng gây chuyện. Tang Mặc còn nịnh nọt, nói g.i.ế.c gà không cần d.a.o mổ trâu, lúc này mới dỗ được ông lão.

“Phế rồi!”

Tang Mặc nhẹ nhàng bâng quơ trả lời, rửa tay liền đi bệ bếp bưng đồ ăn.

Phương Đường còn đang kho cá, nghe thấy tò mò, phế rồi là có ý gì?

“Ta đi xem.”

Ông Phương là một bảo bảo tò mò đi nhanh ra ngoài. Tang Mặc cũng không cản, trời đã tối rồi trên núi không có ai, để ông lão đỡ thèm đi.

“Cháu cũng đi.”

Phương Đường đưa cái muôi cho Tang Mặc, dặn dò:

“Cạn nước rồi rắc hành lên là được.”

Ông Ngô đang nhóm lửa chậm rãi đứng dậy cười hiền từ với Tang Mặc, không nói hai lời liền đi theo. Trong phòng chỉ còn lại Tang Mặc một mình. Anh nhìn con cá đang sôi trong nồi, lại nhìn căn nhà trống rỗng bất đắc dĩ cười, yên tĩnh chờ cá cạn nước.

Phương Đường cùng hai ông lão hưng phấn đi đến chỗ sườn đồi. Giờ phút này trời tối đen lại là trời đầy mây, bầu trời đều là mây đen kịt, ánh trăng sao đều trốn rồi. Ông Phương bật đèn pin tìm thấy ba tên khốn đang cười ngây ngô.

Ba tên đều bị gãy chân nằm liệt dưới đất cười ngây ngô. Ông Phương chiếu đèn pin vào mặt bọn chúng liền thấy ánh mắt đờ đẫn, khóe miệng còn chảy nước miếng, trông còn ngốc hơn cả ngốc.

“Mẹ…”

Tên gầy bò về phía Phương Đường còn gọi mẹ. Phương Đường sợ hãi trốn ra sau lưng ông Phương. Trong lòng cô sóng to gió lớn. Lúc cô đi bọn chúng vẫn còn bình thường, sao lập tức lại biến thành ngốc nghếch rồi?

Tang Mặc đã làm gì bọn chúng?

Nhưng biến thành ngốc nghếch cũng tốt. Không thể làm chuyện xấu nữa. Hơn nữa loại du thủ du thực gặp người ghét này đến người thân trong nhà cũng chán ghét, bây giờ không thể tự lo liệu được e rằng không sống được mấy ngày.

“Cút sang một bên!”

Ông Phương dùng sức đá một cái. Ông vừa mới nghe Phương Đường nói chuyện cô thanh niên trí thức nhảy sông, chỉ hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t ba tên súc sinh này. Mang hình hài con người nhưng không làm chuyện con người, tồn tại chỉ là lãng phí lương thực.

“Ô ô… Đau…”

Tên gầy giống như trẻ con há miệng khóc lớn. Tên mập và tên mặt rỗ thì vẫn cười ngây ngô dưới đất. Trên mặt trên tay đều là những vết muỗi c.ắ.n, trông t.h.ả.m hại nhưng nhìn thấy mà hả giận.

“Về nhà ăn cơm.”

Ông Ngô nói một câu, ánh mắt nhìn ba tên ngốc lạnh băng.

Nếu là thời chiến, loại súc sinh như vậy ông tuyệt đối sẽ đưa xuống địa ngục.

“Quá hời cho bọn chúng!”

Ông Phương lại tặng cho mỗi tên một cú đá nữa, lúc này mới cùng nhau về nhà. Ánh đèn màu vàng cam từ nhà tranh hắt ra, chiếu vào trái tim vô cùng ấm áp.

--

Hết chương 86.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.