Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 77: Anh Không Thể Quản Con Một Chút Sao?

Cập nhật lúc: 07/02/2026 11:18

Lục Duật Tu thấy hai người hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh dậy cũng không chấp nhất đợi họ dậy.

Một mình ăn xong bữa sáng thấy còn thời gian liền đi phòng vệ sinh.

Quần áo tối qua tắm xong vẫn để ở đó lúc giặt đến nội y của Lâm Hạ người đàn ông cũng không đổi sắc mặt.

Chỉ là miếng vải trắng đó trong bàn tay lớn bị vò đi vò lại trông thật đáng thương.

Thời tiết tháng sáu trên đảo Quỳnh Châu hai mươi mấy độ thỉnh thoảng thổi tới gió biển.

Quần áo phơi cơ bản nửa ngày là có thể khô rồi.

Ở một góc sân sợi dây đã được căng sẵn đem quần áo treo lên dây còn phải dùng kẹp gỗ nhỏ kẹp lại mới không bị gió thổi đi.

"Tiểu đoàn trưởng Lục đang phơi quần áo à?" Dương Hồng Mai vừa phơi xong quần áo xoay người nhìn thấy nhà hàng xóm cũng đang phơi quần áo.

Tường sân không tính là thấp cao khoảng một mét sáu nhưng hoàn toàn không chắn nổi chiều cao của Lục Duật Tu dễ dàng liền có thể nhìn thấy anh.

"Chị dâu chào buổi sáng." Lục Duật Tu quay đầu thấy là hàng xóm liền chào một tiếng.

"Cậu đây là đón được vợ rồi sao?" Dương Hồng Mai nghển cổ nhìn nhìn cũng không thấy người.

"Tối qua đến nơi cô ấy có chút say tàu."

"Ồ ồ vậy đúng là vất vả rồi đúng là phải nghỉ ngơi cho tốt." Dương Hồng Mai nghe vậy liền hiểu rồi.

"Mẹ nó ơi! Bữa sáng đâu?" Trong nhà truyền đến một tiếng gọi vang dội.

"Ơ kìa~ ở trong nồi mà!" Dương Hồng Mai nghe thấy tiếng gọi của chồng miệng gọi theo vội vàng bưng chiếc chậu dưới đất đi vào trong nhà.

"Nhanh lên chút đi hôm nay sao làm chậm chạp thế này?"

Dương Hồng Mai vừa vào trong nhà liền nhìn thấy chồng đứng ở cửa bếp tay không chờ đợi.

Hai đứa con trai tay cầm gậy gỗ miệng "hừ hừ ha ha" chạy loạn đ.á.n.h nhau không ngừng cô con gái nhỏ ngược lại rất ngoan ngồi một bên chỉ là mái tóc rối bời đó còn phải đợi cô đi chải chuốt.

Dương Hồng Mai nhìn cảnh tượng trước mắt đưa tay chờ đợi chồng cô lại nhớ đến Tiểu Lục đang phơi quần áo ở nhà hàng xóm bỗng chốc thấy phiền lòng không thôi một luồng hỏa khí dâng lên trong lòng.

"Bữa sáng ngay ở trong nồi mà! Còn phải tôi đưa tận tay ông sao?"

Hai đứa nhỏ đang đ.á.n.h nhau nghe thấy một tiếng gầm giận dữ dọa gậy trong tay đều rơi xuống đất rồi.

"Bà sáng sớm phát hỏa cái gì vậy?" Ngô Đức Nghiệp đang cài cúc áo sơ mi thấy vợ tức giận có chút không hiểu tại sao.

"Ông không thể quản con một chút sao? Tôi bận rộn từ sáng đến giờ có dừng lại không?" Dương Hồng Mai không khống chế được ngữ khí phàn nàn buột miệng thốt ra.

Bỗng chốc yên tĩnh một mảng.

Ngô Đức Nghiệp thấy vợ sa sầm mặt trong lòng thầm lẩm bẩm sáng sớm còn tốt lúc này sao đột nhiên liền tức giận rồi.

Thấy cả nhà đều nhìn mình Dương Hồng Mai mới cảm thấy hỏa khí của mình đúng là có chút lớn.

Cô cũng không biết mình làm sao nhìn dáng vẻ gà bay ch.ó nhảy trước mắt hỏa khí trong lòng bỗng chốc buột miệng thốt ra rồi.

"Mẹ~ con đói rồi." Con gái nhỏ giọng mềm mại mở lời.

Thấy hai đứa con trai đang đ.á.n.h nhau đã dừng lại con gái cũng đói rồi Dương Hồng Mai ngẩn người.

Chỉ là vừa gầm xong người vẻ mặt còn có chút không xuống được cúi đầu sa sầm mặt vào bếp lúc ra bưng bữa sáng đặt lên bàn.

Ngô Đức Nghiệp thấy vậy liền lập tức bế hai đứa con trai lên ghế lúc ăn cơm đều không dám nói chuyện rồi.

Dương Hồng Mai bế con gái lên ghế cao tết cho bé b.í.m tóc nhỏ.

Trong lòng lại nhớ đến cảnh tượng lúc sáng xem ra chỉ vì vợ mệt mỏi thôi Tiểu đoàn trưởng Lục đó mới giặt quần áo nhỉ.

Dương Hồng Mai lắc lắc đầu cảm thấy mình vì chuyện này có chút bất bình sợ là mê muội rồi trong khu gia đình này nhà ai chẳng phải gà bay ch.ó nhảy như vậy mà qua ngày chứ.

Chương 58

Nhà hàng xóm sau này chắc cũng sẽ náo nhiệt như vậy nghĩ như vậy trong lòng lại không có gì bất bình nữa.

......

Lục Duật Tu hoàn toàn không biết mình giặt cái quần áo mà còn gây ra một trận chiến tranh.

Anh phơi xong quần áo thấy Lâm Hạ và An An vẫn không có động tĩnh cũng không thúc giục họ nữa liền ra khỏi cửa đến đội rồi.

Không biết qua bao lâu Lâm Hạ ngủ mơ màng liền cảm nhận được một cơ thể mềm mại dán vào.

Lâm Hạ nửa tỉnh nửa mơ dựa vào cảm giác liền ôm lấy rồi.

"Mẹ~" Giọng nãi thanh nãi khí vẫn còn mơ màng.

"Ừm~" Lâm Hạ mơ màng đáp một tiếng hơi mở mắt ra lại nhắm lại rồi.

Hai người ôm thành một cục trong vô thức lại ngủ thiếp đi.

Đợi khi Lâm Hạ ý thức khôi phục chỉ thấy giấc ngủ này rất sâu.

Mở mắt ra bên cạnh chỉ có cục bột nhỏ trong lòng đưa tay lấy chiếc đồng hồ trên tủ nhìn một cái đã mười giờ rồi.

Thảo nào người đàn ông không có ở đây.

Trong cơ thể toát ra một luồng lười biếng liên tục mấy ngày xe lửa cộng thêm say tàu không nghỉ ngơi thì thôi hễ dừng lại chỉ thấy mệt mỏi.

Nếu không phải bụng đói rồi Lâm Hạ cảm thấy mình còn có thể ngủ thêm một giấc nữa.

Nhớ đến lúc trước người đàn ông dường như bên tai cô nói cái gì đó nhưng thông tin gì cô là một chút cũng không có ấn tượng rồi.

"Mẹ ơi~" Nhóc con trở mình dần dần tỉnh táo lại.

"Đói không con" Lâm Hạ hỏi.

"Đói ạ!"

"Đi chúng ta dậy ăn cơm thôi!"

Vừa xuống lầu liền nhìn thấy trên bàn đặt màn thầu và cháo loãng liền biết là Lục Duật Tu sáng sớm đi mua lên sờ sờ đã nguội rồi.

Lâm Hạ cũng không vội dẫn An An đi đ.á.n.h răng rửa mặt thấy quần áo thay ra ngày hôm qua đều không thấy đâu rồi.

Vệ sinh xong Lâm Hạ mở cửa lớn liền nhìn thấy quần áo phơi trong sân liền biết là Lục Duật Tu đã giặt quần áo rồi.

Trong lòng hơi xúc động người đàn ông sẵn lòng làm việc nhà đúng là không nhiều thấy ngay cả nội y của mình cũng giặt rồi trên mặt hơi có một tia nhiệt độ.

Lâm Hạ xoa xoa mặt mình trong lòng lẩm bẩm: Chuyện thân mật hơn hai người cũng làm qua rồi chẳng phải là giặt cái nội y sao! Có gì mà ngại ngùng chứ!

Lâm Hạ xoay người vào nhà để An An tự chơi một lát.

Bưng màn thầu và cháo loãng đã nguội vào bếp Lâm Hạ đ.á.n.h giá một vòng dầu muối mắm muối ngược lại chuẩn bị rất đầy đủ.

Lâm Hạ đem màn thầu cắt lát tủ bếp vừa mở ra bên trong liền đặt trứng gà lấy ra một quả đ.á.n.h tan sau đó đem lát màn thầu để vào trong nước trứng.

Chuẩn bị nhóm lửa cái này ngược lại không khó cô ở Lâm gia đã sớm học được rồi bếp lò tuy không giống nhau nhưng nguyên lý tương đương.

Cháo loãng hâm nóng ăn kèm với lát màn thầu chiên bên ngoài giòn bên trong mềm ăn vào còn mang theo một mùi thơm của trứng gà.

Nhóc con "rắc rắc rắc" ăn rất ngon.

"Mẹ ơi! Cái này ngon quá đi ạ!" An An tay nhỏ nặn lát màn thầu trên cằm còn dính vụn màn thầu miệng nhỏ ăn đến bóng nhẫy dầu.

"Lần sau còn muốn ăn không?" Lâm Hạ cười cười quả nhiên loại đồ ăn qua dầu chiên rán này rất được lòng trẻ nhỏ thích.

Bản thân Lâm Hạ cũng c.ắ.n một miếng ừm! Cũng được lòng người lớn thích nữa.

Cũng chẳng trách đời sau ông nội KFC trường tồn không suy.

Hai người ăn bữa sáng muộn rất ngon lành có nói có cười.

"Cộc cộc!!"

Ngoài sân truyền đến tiếng gõ cửa.

"Có ai ở nhà không ạ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 77: Chương 77: Anh Không Thể Quản Con Một Chút Sao? | MonkeyD