Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 78: Đợi Tối Nay Anh Về

Cập nhật lúc: 07/02/2026 11:18

Một giọng nói trong trẻo truyền đến.

Lâm Hạ đặt lát màn thầu trong tay xuống đứng dậy ra cửa.

Cửa sân không cao ngoài cửa đứng một người phụ nữ tóc ngắn mặc áo xám.

Lâm Hạ thấy người đến xa lạ thầm nghĩ ở đây chắc không xuất hiện kẻ l.ừ.a đ.ả.o gì đó liền bước lên mở cửa.

"Chào chị chị tìm ai ạ?"

Dương Hồng Mai nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Hạ ngẩn người vợ Tiểu Lục này trông đẹp quá đi?

Trên người Lâm Hạ mặc một bộ váy ngủ màu trắng mái tóc b.úi lỏng lẻo bên tai vài sợi tóc đen xõa xuống tôn lên làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời trông đặc biệt động nhân.

"Ơ chào cô tôi là Dương Hồng Mai cô chính là vợ Tiểu Lục nhỉ?" Dương Hồng Mai tự giới thiệu.

Người phụ nữ trước mắt ngũ quan vẫn rất đẹp khuôn mặt có loại thô ráp do cuộc sống mài giũa mặc bộ quần áo xám xịt trông có chút trầm mặc Lâm Hạ đoán chị ấy chắc chưa đến ba mươi.

"Chào chị dâu em là Lâm Hạ." Lâm Hạ tự giới thiệu trong lòng đoán chị ấy chắc cũng là gia đình quân nhân đi theo.

"Tôi ở ngay sát vách nhà cô đấy sau này chúng ta là hàng xóm rồi cô gọi tôi là chị Dương hoặc là chị dâu Dương đều được."

"Ồ ồ chào chị Dương chị vào trong ngồi đi ạ." Lâm Hạ nghe là hàng xóm nghĩ sau này không thiếu chuyện giao thiệp liền mời chị ấy vào nhà ngồi chút.

Dương Hồng Mai vừa vào trong nhà liền có chút kinh ngạc trong lòng thầm kinh hãi lại ngưỡng mộ!

Trời đất ơi bức tường sơn trắng thế này trông đẹp quá đi! Chắc phải tốn không ít tiền nhỉ? Cô thật ra cũng động lòng nhưng hễ nhớ đến phiền phức như vậy còn tốn tiền trong lòng lại chùn bước rồi.

"Có phải làm phiền mọi người ăn cơm không?" Dương Hồng Mai nhìn thấy bát đũa trên bàn lúc này mới nhận ra họ đang ăn cơm.

"Không sao đâu ạ em đã ăn xong rồi." Lâm Hạ quả thực ăn xong rồi chỉ là nhóc con ăn chậm.

"Đứa trẻ này là?" Dương Hồng Mai nghi hoặc nhìn An An nhà họ sao lại có đứa trẻ lớn thế này

"An An gọi dì đi con." Lâm Hạ không trả lời chỉ bảo An An gọi người.

"Chào dì ạ~" An An nuốt thức ăn trong miệng giọng nãi thanh nãi khí gọi người.

Dương Hồng Mai thấy bé gái này ngoan ngoãn xinh xắn như tạc đôi mắt to lấp lánh mặc bộ váy trắng giống hệt bộ Lâm Hạ đang mặc.

Dương Hồng Mai trong lòng tuy hiếu kỳ nhưng người ta không trả lời chị ấy cũng không tiện hỏi thêm.

"Sáng sớm nay tôi nhìn thấy Tiểu Lục phơi quần áo mới biết mọi người đã đến rồi cô đúng là không biết đâu!" Dương Hồng Mai nhìn người phụ nữ nhỏ nhắn trước mắt mới coi như biết tại sao Tiểu đoàn trưởng Lục vội vàng sửa sang nhà cửa.

Có người vợ xinh đẹp thế này thì trong lòng làm sao chẳng lo lắng huống chi tốn khoản tiền lớn sơn trắng bức tường này.

"Biết cái gì ạ?" Lâm Hạ hiếu kỳ.

"Mọi người trước khi đến Tiểu đoàn trưởng Lục ngày nào tan ca liền đến nhà này dọn dẹp! Chắc là mong mọi người mau ch.óng đến."

Tim Lâm Hạ khẽ động nhớ đến căn nhà này chỗ nào cũng được sửa sang mới lại còn có chiếc bàn trang điểm đó người đàn ông đó chưa bao giờ nói gì luôn là trực tiếp hành động mà làm.

"Quần áo này của mọi người là làm sao?" Dương Hồng Mai nhìn quần áo của hai người càng nhìn càng thấy đẹp trong lòng không nhịn được động lòng.

"Vâng tự làm ạ." Lâm Hạ nhìn bộ đồ ngủ trên người đây là mua vải ở Kinh Thị làm trước đây đều mặc quần áo cũ đi ngủ sau này ở Lục gia trong tay có tiền rồi cô liền làm cho mình và An An hai bộ đồ ngủ.

"Tay nghề này của cô đúng là tốt thật." Dương Hồng Mai hỏi xong liền hối hận nhà chị ấy con cái đông phiếu vải đó căn bản không đủ dùng hỏi này cũng là hỏi bằng thừa.

"Cô bận đi tôi chính là đến chào hỏi chúng ta làm hàng xóm cô nếu có gì không biết cứ tự nhiên hỏi tôi là được."

Dương Hồng Mai ngồi một lát liền đứng dậy muốn đi chị ấy cũng là nhìn thấy nhà hàng xóm dường như có động tĩnh rồi trong lòng thực sự hiếu kỳ về cô không nhịn được mới đến xem chút trong nhà còn một đống việc kìa.

"Vâng ạ làm phiền chị dâu Dương rồi!" Lâm Hạ đứng dậy tiễn chị ấy ra cửa.

"Ngay sát vách thôi không cần tiễn đâu cô mau vào đi." Dương Hồng Mai thấy cô còn muốn tiễn mình ra cửa dở khóc dở cười.

Lâm Hạ thấy vậy liền dừng bước nhìn chị ấy ra cửa sân.

Chị dâu này tuy có chút tính hiếu kỳ nhưng không quá đáng trông cũng khá nhiệt tình.

Mới đến đây đất khách quê người có một người hàng xóm nhiệt tình vẫn khá tốt.

Lâm Hạ xoay người vào thu dọn bát đũa.

Bận rộn xong Lâm Hạ xách mấy gói đồ mua ở Quảng Thành ra từng chút từng chút thu dọn ra.

Phía sau tầng một gần bếp có một căn phòng nhỏ bên trong có một chiếc tủ Lâm Hạ thấy nơi này trước đây chắc cũng làm phòng chứa đồ.

Đem những đồ khô đã mua để vào ngăn kéo tủ gia vị dùng để nấu ăn cất vào bếp.

Từng chút từng chút thu dọn dần dần đem căn nhà lấp đầy ngày càng đầy đặn có một loại dấu vết của cuộc sống.

Đợi đến khi thu dọn xong hết trong lòng có loại thành tựu nhàn nhạt sau này đây chính là nhà của mình rồi!

Lâm Hạ dắt An An lên lầu cầm đồng hồ nhìn một cái một trận nói chuyện một trận thu dọn đã sắp mười hai giờ rồi.

Cô và An An ăn xong không lâu cũng không thấy đói lắm cũng không biết Lục Duật Tu buổi trưa có về không.

"Lâm Hạ?"

Đang nghĩ vậy dưới lầu truyền đến một tiếng gọi.

Lâm Hạ lại dắt An An xuống lầu.

Liền nhìn thấy Lục Duật Tu đứng ở dưới lầu dưới chân còn đặt nửa bao gạo.

"Anh về rồi sao?"

"Mọi người tỉnh rồi sao?"

Lời nói va vào nhau hai người không tự chủ được cười lên.

"Em còn đang nghĩ anh buổi trưa có về không đấy." Lâm Hạ trong mắt mang theo ý cười nhìn anh.

"Sau này buổi trưa không về anh đi mua chút gạo mang về." Lục Duật Tu xách bao gạo đi về phía căn phòng nhỏ.

Lâm Hạ nghe vậy liền biết anh là lo lắng cho hai mẹ con mới về trong lòng không khỏi ấm áp.

"Vậy lát nữa anh liền về đội sao?" Lâm Hạ đi theo anh nhìn anh đem bao gạo để vào chiếc ngăn kéo tủ đó.

"Ừm lát nữa liền về em và An An nấu cơm ăn đừng đợi anh." Lục Duật Tu thấy trong ngăn kéo tủ đặt đồ mua ở Quảng Thành liền biết là cô đã thu dọn một lượt.

"Vậy buổi tối mấy giờ anh về?"

"Sáu giờ rưỡi trước khi về đến nhà."

"Được ạ~ Vậy lát nữa em đi mua rau nhé?" Lâm Hạ nghĩ lát nữa đi chợ xem có gì rồi quyết định buổi tối làm món gì.

Lục Duật Tu nghe vậy ngẩn người một chút nhướng mày trong mắt là ý cười hiển nhiên.

Lâm Hạ bị nụ cười trên mặt anh làm cho có chút ngại ngùng.

Anh bình thường cười rất ít ở bên ngoài thường xuyên là khuôn mặt không chút biểu cảm ở trong nhà đa số là ôn hòa nhưng cũng không hay cười.

Khuôn mặt đẹp trai này đột nhiên cười một cái thế này khiến tim cô không khống chế được đập thình thịch.

Thấy cô gái nhỏ nhìn anh ngây người trong đôi mắt đào hoa mang theo một tia mê đắm tim Lục Duật Tu cũng bị gợi lên rồi.

Chương 59

Ánh mắt nhìn quanh một chút, thấy nhóc con không có ở đây, Lục Duật Tu tiến lên một bước, ôm lấy eo cô gái nhỏ.

Cúi đầu, hôn lên.

Hơi thở giao hòa vào nhau, tay Lâm Hạ không tự chủ được mà ôm lấy cổ người đàn ông, để mũi chân đỡ tốn sức hơn một chút.

Người đàn ông cảm nhận được động tác của cô, cánh tay dùng lực một cái, bế bổng cô lên.

Dưới chân không còn điểm tựa, để ngăn cơ thể bị trượt xuống, cô chỉ có thể vòng hai chân lên người anh.

Hồi lâu sau.

Lục Duật Tu cảm thấy nếu còn hôn tiếp sẽ xảy ra chuyện, bèn dừng lại, bình ổn tâm trạng.

Mặt Lâm Hạ nóng bừng không thôi, cúi đầu vùi mặt vào vai người đàn ông, bình ổn nhịp thở phập phồng.

“Đợi tối anh về.” Hơi thở nóng rực phả bên tai, khiến tai ngứa ngáy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nhật Ký Sủng Ngọt Ở Hải Đảo Của Nữ Phụ Pháo Hôi - Chương 78: Chương 78: Đợi Tối Nay Anh Về | MonkeyD