Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 116
Cập nhật lúc: 21/03/2026 07:01
Nghe vậy, bà cô cả Thẩm mới thở phào nhẹ nhõm. Thẩm Hạ lập tức chẳng còn tâm trạng muốn ở lại thêm nữa, hôm nay đúng ra cô không nên tới. Không có cô cả làm nhân chứng, cô vẫn có thể vạch trần những chuyện năm xưa nhà họ Thẩm từng làm, chỉ là mất thêm chút công sức mà thôi.
"Đã vậy thì cháu không làm phiền cô nữa."
Nói xong, Thẩm Hạ nhấc chân bước ra cửa. Dứt khoát, gọn ghẽ, khiến cô cả và con trai nhất thời chẳng hiểu ra sao.
Hình như không giống như họ tưởng. Thẩm Hạ vừa đi đến cửa thì gặp chị dâu từ bếp quay ra lấy nước.
"Em họ, sao em lại đi rồi? Chị vừa mới lấy nước về xong!" Chị dâu hai ngơ ngác hỏi.
Thẩm Hạ liếc nhìn cái bát nước trong tay chị, nhếch môi cười nhạt: "Hôm nay đường đột làm phiền mọi người, là lỗi của em. Thấy mọi người cũng bận rộn, em không quấy rầy nữa."
Chị dâu hai: "..."
Cô ta không có ở đây một lúc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
"À đúng rồi, cô à, hôm nay cháu tới là vì tình thân, vì cô là cô cả của cháu nên cháu mới tìm tới. Quên không nói, chuyện năm xưa của ba cháu, mấy hôm nữa bên quân đội sẽ về làng điều tra, bao gồm cả chuyện tiền trợ cấp năm đó đã đi đâu, còn cả những việc hai vợ chồng Thẩm Đại Trụ từng làm, họ sẽ điều tra rõ từng việc một. Cô là người năm xưa biết chuyện, chắc cũng sẽ bị gọi lên hỏi, cô nên chuẩn bị trước đi."
Đã mất công tới tận đây, không làm gì thì trong lòng thấy không cam tâm. Trước khi rời đi, Thẩm Hạ ném cho bà cô cả một quả b.o.m tạ.
Cả ba người nhà bà cô lập tức hoảng loạn. Bọn họ đều là dân quê chính gốc, cả đời nhìn thấy chức to nhất cũng chỉ là bí thư công xã.
Vừa nghe nói người trong quân đội sắp tới tìm bà, lại còn điều tra chuyện năm xưa Thẩm Nhị Trụ tráo đổi con, cô cả chỉ là một người phụ nữ nhà quê chưa từng thấy qua thế sự, suýt nữa sợ đến ngất xỉu.
Dù không phải kẻ chủ mưu, nhưng bà biết rõ sự thật.
Lòng có tật, nên mới sợ.
Thẩm Hạ nói tiếp:
"Anh họ rảnh thì có thể đi hỏi đội trưởng đội các anh hoặc mấy trí thức trẻ ở điểm dân trí xem, biết rõ mà không báo cáo là tội gì. Nên cô đừng mong qua mặt cho xong chuyện, bộ đội không giống mấy người dân quê chúng ta đâu." Nói xong, Thẩm Hạ xoay người bỏ đi.
Từng tưởng cô cả là người khác biệt, hôm nay mới thấy là bản thân đã nghĩ người đời đơn giản quá rồi. Thẩm Hạ vừa ra tới cổng thì bị anh họ đuổi theo chặn lại.
"Em họ, vừa rồi muội nói vậy là có ý gì?"
Thẩm Hạ đáp: "Lãnh đạo sẽ không tha cho bất kỳ kẻ xấu nào hay kẻ giúp đỡ kẻ xấu, cũng sẽ không để người tốt nào phải chịu oan uổng vô cớ."
Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Thẩm Hạ, anh họ thấy da đầu tê rần.
"Em họ, chúng ta có thể nói chuyện t.ử tế một lúc được không?"
Thẩm Hạ: "Không được. Em còn việc, phải về nhà. Nể mặt cô đã nói ra sự thật nên em mới tốt bụng nhắc một câu, nếu mọi người thực sự muốn nói rõ chuyện tráo con năm xưa, thì ngày kia tới thôn tìm em. Nhớ kỹ, là tìm em!"
Nói xong, Thẩm Hạ sải bước rời khỏi sân, chẳng buồn để tâm đến tiếng gọi với theo của ba người nhà cô cả phía sau.
Thẩm Hạ rời khỏi nhà cô Thẩm, rồi đi sang một thôn khác.
Chỗ ở của nhà Triệu Kim Bảo cô đã dò hỏi rõ ràng. Hai vợ chồng Thẩm Đại Trụ đang muốn vui vẻ gả Thẩm Xuân đi, cô thì nhất định không để họ toại nguyện. Cũng trùng hợp, nhà Triệu Kim Bảo lại nằm ngay ở thôn kế bên nhà cô Thẩm.
Đi bộ qua đó cũng chỉ mất tầm hai mươi phút.
Nhà Triệu Kim Bảo dễ tìm hơn nhà cô Thẩm nhiều, dù sao thì cái tên ngốc Triệu Kim Bảo này ở thôn họ cũng nổi tiếng, chỉ cần nhắc đến tên hắn thì lập tức có trẻ con xung phong dẫn đường.
Dẫn đường cho Thẩm Hạ là hai bé trai tầm năm, sáu tuổi, đứa nào cũng lanh lợi hoạt bát. Cả hai đứa đều rất tò mò với người lạ như cô, một "chị gái xinh đẹp" đột nhiên xuất hiện trong thôn.
Một thằng bé đen nhẻm cười tít mắt hỏi:
"Chị ơi, chị đến nhà tên Triệu ngốc làm gì thế? Chị là họ hàng nhà hắn hả?"
Thẩm Hạ bịa đại một lý do: "Chị đi sang thôn bên thăm dì út, có một bác gái trong thôn chị nhờ chị mang lời nhắn đến cho mẹ Triệu Kim Bảo."
Thằng bé đen nhẻm "ồ" một tiếng, đôi mắt to tròn đảo một vòng, rồi hạ giọng nói nhỏ với vẻ bí mật:
"Chị ơi, mẹ của tên ngốc Triệu dữ lắm đấy, là bà chằn nổi tiếng ở thôn bọn em, chị đến nhà bà ấy phải cẩn thận nha."
Thẩm Hạ nghe mà không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn gật đầu.
Đứa bé trai còn lại cũng lên tiếng:
"Thằng Quân nói đúng đó, em nghe mẹ em bảo, mẹ của tên ngốc Triệu bị người ta lừa, mấy ngày nay tâm trạng không tốt, cứ thấy người là nổi đóa, chị nhớ cẩn thận đó nha."
Ánh mắt Thẩm Hạ khẽ lóe lên, hỏi:
"Mẹ Triệu Kim Bảo bị ai lừa vậy?"
Thằng bé đen nhẻm tranh phần trả lời:
"Em biết nè, em biết nè! Nghe mẹ em nói, có người hứa gả con gái cho tên Triệu ngốc, mẹ tên ngốc còn mang lễ đến nhà họ rồi, mà giờ nhà kia lại nuốt lời không chịu gả nữa."
Thẩm Hạ: "..."
Hai vợ chồng Thẩm Đại Trụ đúng là giỏi thật đấy!!!
Trên đường đi, Thẩm Hạ nghe được không ít chuyện về nhà Triệu Kim Bảo từ miệng hai đứa nhỏ. Ví dụ như vì sao Triệu Kim Bảo sinh ra đã ngốc, là vì mẹ với ba hắn là họ hàng gần, rồi thì mẹ Triệu Kim Bảo là bà chằn nổi tiếng trong thôn, chẳng ai dám chọc.
Sắp đến cổng nhà họ Triệu, hai đứa bé cũng không đi tiếp nữa, chúng chỉ tay về phía căn nhà phía trước:
"Chị ơi, nhà đó là nhà tên Triệu ngốc đó, bọn em về trước nha."
Mẹ của tên Triệu ngốc dữ như hổ, tụi nó không dám bén mảng đến gần.
Thẩm Hạ lấy trong túi ra hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, đưa cho hai đứa bé: "Cảm ơn hai đứa đã dẫn chị đến đây nhé."
Hai đứa nhỏ không chỉ dẫn đường mà còn kể cho cô biết bao nhiêu thông tin, cô không thể để tụi nó giúp không như vậy được. Trong túi cô chẳng có gì ngoài mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thố mà Chu Tri Bạch đã cho.
Hai đứa bé vừa thấy kẹo mắt đã sáng rực lên, vui vẻ nhận lấy từ tay Thẩm Hạ, cảm ơn rối rít rồi tung tăng chạy đi khoe với lũ bạn trong thôn.
Thẩm Hạ gõ cửa sân nhà họ Triệu, bên trong lập tức vang lên một giọng c.h.ử.i bới the thé:
"Ai đấy? Ăn no rửng mỡ à mà đi gõ cửa nhà bà làm gì?"
Thẩm Hạ: "..." Đúng là không dễ nói chuyện thật.
Mẹ Triệu vừa c.h.ử.i vừa mở cổng, thấy Thẩm Hạ đang đứng trước cửa thì mấy câu c.h.ử.i rủa đến cửa miệng lập tức nghẹn lại. Đôi mắt hung dữ quét lên quét xuống người cô, rồi chẳng khách sáo gì mà hỏi:
"Cô tìm ai?"
Thẩm Hạ mỉm cười: "Là thím Triệu? Cháu là con gái thứ hai nhà Thẩm Đại Trụ."
"Thẩm Đại Trụ?" Mẹ Triệu vừa nghe đến cái tên ấy liền như bị giẫm phải đuôi, trợn mắt, bày ra dáng vẻ sẵn sàng ăn thua đủ.
Thẩm Hạ không phòng bị, bị tiếng thét ch.ói tai làm cho giật nảy mình, cô khẽ dụi tai, vẫn giữ nụ cười nói:
"Dạ đúng rồi, thím ơi, cháu là con gái thứ hai nhà Thẩm Đại Trụ."
Mẹ Triệu phì một ngụm nước bọt vào lòng bàn tay, hai tay chống nạnh, xắn tay áo lên như sắp sửa cãi nhau to, nước miếng theo lời nói văng thẳng vào mặt Thẩm Hạ:
"Hay lắm, bà đây đang định đi tìm mày, ai ngờ mày lại tự dâng xác tới cửa!"
"Con tiện nhân kia chắc không gả nổi cho ai rồi nên mới quay lại tìm Kim Bảo nhà tôi đây. Hứ, con đĩ rách không biết xấu hổ, tôi nghe Kim Bảo nhà tôi nói hết rồi, cô với nó còn nằm chung một cái giường, thế mà giờ còn chê nó, không muốn gả cho nó? Tôi nói cho cô biết, nhà họ Triệu chúng tôi không dễ bắt nạt đâu. Cũng may mấy hôm nay Kim Bảo nhà tôi đang ốm, chờ nó khỏe lại xem tôi xử lý cái loại ti tiện như cô thế nào!"
Mẹ Triệu quả đúng như hai cậu bé nói lúc trước, là một mụ đàn bà chanh chua vô lý hết chỗ nói. Hôm nay Thẩm Hạ không phải đến để bị c.h.ử.i. Cô lùi lại một bước, nhân lúc Mẹ Triệu ngừng lại lấy hơi, thì lạnh lùng nhìn bà ta rồi mở miệng:
"Thím ơi, hôm nay cháu đến là để đưa tin cho thím. Không phải đến đây để nghe mắng. Nếu thím không cần tin cháu mang đến thì cháu đi luôn cũng được, chẳng đáng để bị người ta mắng hết tiện nhân bên trái rồi tiện nhân bên phải thế này đâu."
Nếu không vì cân nhắc đến kế hoạch của mình, với cái mồm thối của Mẹ Triệu này, cô nhất định phải dạy cho bà ta một bài học nhớ đời. Mẹ Triệu há miệng định tuôn ra "quốc túy" quen thuộc nhưng cuối cùng lại nhịn được, không mắng ra miệng.
"Cô có tin gì muốn nói với tôi?" Mẹ Triệu sa sầm mặt hỏi.
Thẩm Hạ cũng thu lại nụ cười, lạnh mặt đáp:
"Chị cả cháu sắp kết hôn rồi."
Mẹ Triệu: "Chị cô cưới thì liên quan quái gì đến bà đây?"
