Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 117

Cập nhật lúc: 21/03/2026 07:01

Thẩm Hạ khẽ cười:

"Sao lại không liên quan? Lần trước anh Kim Bảo nhà thím đến nhà cháu, chẳng phải đã từng nằm chung giường với chị cả cháu rồi à?"

"Cái gì? Chị cô nằm chung giường với Kim Bảo nhà tôi? Không phải cô mới là người nằm cùng Kim Bảo nhà tôi sao?" Mẹ Triệu nâng giọng chất vấn.

Thẩm Hạ: "Thím nói đùa rồi, cháu là người đã có chồng thì sao có thể nằm chung giường với anh Kim Bảo được?"

Mẹ Triệu tiếp tục kinh hô: "Cô kết hôn rồi?"

Thẩm Hạ: "Đúng vậy, trước khi anh Kim Bảo tới nhà cháu, cháu đã đăng ký kết hôn rồi, là kết hôn với anh trí thức trẻ trong làng mình, chuyện này cả làng đều biết."

Mẹ Triệu thấy Thẩm Hạ không giống như đang nói dối, lúc này mới phát hiện mình bị mẹ Thẩm lừa. Lúc trước rõ ràng mẹ Thẩm bảo cô con gái thứ hai trong nhà chưa lấy chồng, bà ta còn tặng một chai rượu trắng với một cân đường đỏ.

Nghĩ là bà chị chồng bên nhà chồng mình nên không nghi ngờ gì, nào ngờ lại bị xem như kẻ ngốc.

Mẹ Triệu tức đến mức người run lên bần bật.

Thẩm Hạ tiếp lời:

"Thím à, cháu nói ngắn gọn thôi. Bố mẹ cháu rõ ràng biết cháu đã có chồng mà vẫn muốn gả cháu cho anh Kim Bảo. Cháu thật sự thất vọng đến tận đáy lòng, may mà số cháu còn tốt, tránh được một kiếp nạn, nếu không thì giờ này anh Kim Bảo nhà thím đã bị công an bắt đi rồi. Tội quấy rối phụ nữ đã có chồng đâu phải chuyện đùa, đặc biệt là khi cháu đã là đồng chí nữ đã kết hôn. Cháu có thể nuốt được cục tức này, nhưng chắc thím thì không nuốt nổi đâu nhỉ."

Mẹ Triệu đảo mắt một vòng, nâng giọng gào lên: "Hứ, tất nhiên là tôi không nuốt nổi! Nhà họ Triệu chúng tôi không dễ bị ăn h.i.ế.p đâu!"

Thẩm Hạ nhếch môi cười: "Đã vậy thì cháu xin phép đi trước. Vốn là tiện đường ghé qua thăm thím, vì đang định sang nhà họ hàng ở làng bên."

Mẹ Triệu bĩu môi, lườm Thẩm Hạ một cái.

Tiện đường ghé qua thăm bà ta? Bà ta chẳng tin lấy một chữ.

Có điều...

Mẹ Triệu ho nhẹ một tiếng, giọng mềm đi thấy rõ:

"Làm phiền cô phải ghé thăm thím thế này, trời cũng không còn sớm nữa, thím không giữ cô lại đâu."

Thẩm Hạ rất hài lòng với thái độ biết điều của Mẹ Triệu, khách sáo vài câu rồi quay người rời đi.

Lúc Thẩm Hạ về đến làng thì trời đã tối hẳn.

Cô vốn định ghé qua xem ngôi nhà mới một chút, nhưng thấy thời gian cũng không còn sớm nên lại thôi. Vừa hay bụng cũng đang đói, thế là cô quay thẳng về nhà. Vừa bước đến cổng sân, bên trong đã vang lên tiếng cãi vã. Đứng lại nghe một lúc, là Thẩm Xuân và mẹ Thẩm đang to tiếng với nhau.

Lý do tranh cãi chắc chắn có liên quan đến mấy lời cô nói với Thẩm Xuân hồi chiều. Khóe miệng Thẩm Hạ khẽ nhếch, phải nói là Thẩm Xuân đúng là một "đồng đội tốt".

Cô đẩy cửa bước vào sân, không thấy ba con nhà Thẩm Đại Trụ đâu, chắc là ra sông tắm rồi. Cũng phải thôi, nếu Thẩm Đại Trụ mà có nhà, Thẩm Xuân đâu dám to tiếng như vậy.

Cô ghé vào bếp lục một vòng, chỉ tìm được hai cái bánh ngô nguội ngắt.

Giờ này đã qua bữa tối, với quan hệ hiện tại giữa cô và nhà họ Thẩm, họ chắc chắn không để phần cơm cho cô. Thẩm Hạ cũng chẳng để tâm, cô cầm d.a.o bếp, xách giỏ rồi đi ra ngoài.

Mẹ con nhà họ Thẩm vẫn đang cãi nhau, hơn nữa còn có xu hướng càng lúc càng căng thẳng. Thẩm Hạ rất hài lòng. Cứ để họ cãi, cứ làm ầm lên đi, cô rất thích mấy màn mẹ con trở mặt thế này.

Cô là người thù rất dai, những gì nguyên chủ từng phải chịu, cô sẽ để bọn họ nếm lại từng chút một.

Tại khu tập thể thanh niên trí thức.

Ăn tối xong, Chu Tri Bạch chủ động mời Tống Dương:

"Tống trí thức, lát nữa cùng tôi ra sông tắm nhé."

Tống Dương hơi bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu.

Chu Tri Bạch nhanh ch.óng xách chậu và quần áo sạch ra ngoài, nói với Tống Dương vẫn đang đứng trong sân:

"Tống trí thức, cậu không mang đồ thay à?"

Tống Dương càng thấy khó hiểu, cảm giác hôm nay Chu Tri Bạch quá mức nhiệt tình.

Bình thường anh toàn đi một mình, kể cả ra sông tắm cũng vậy.

Tự nhiên hôm nay lại rủ mình đi cùng, khiến trong lòng Tống Dương cứ thấy là lạ.

Dù mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Tri Bạch coi như cũng tạm được, nhưng mà.

"Tống Dương, cậu định ra sông đúng không, tiện thể giặt giúp tôi mớ quần áo này nhé." Diệp Tĩnh bưng một cái chậu đi tới, bên trong là đống quần áo cô ta mặc trong ngày, rồi dứt khoát nhét thẳng vào tay Tống Dương.

Tống Dương há miệng, nhưng cũng không từ chối.

Chủ yếu là có từ chối cũng vô ích!

Diệp Tĩnh rất hài lòng với thái độ của Tống Dương, nhón chân vỗ vỗ lên vai cậu ta, thúc giục:

"Đi nhanh đi, nhớ giặt cho sạch vào đấy."

Tống Dương mặt mày như mất hết hy vọng, chỉ biết gật đầu. Chu Tri Bạch đứng bên nhìn hai người họ tương tác, ánh mắt chợt tối lại.

Tống Dương và Diệp Tĩnh? Hai người đó... lúc nào thì bắt đầu "thành một đôi" vậy?

Không biết nghĩ tới điều gì, khóe môi anh khẽ cong lên.

Trên đường ra bờ sông, Chu Tri Bạch hỏi:

"Tống trí thức, cậu và Diệp trí thức đang qua lại à?"

Tống Dương tay bưng hai cái chậu, một của cậu ta, một của Diệp Tĩnh, trông có vẻ hơi vất vả. Nghe vậy, cậu ta dừng bước, tiện tay đặt hai chậu xuống đất, lắc lắc cánh tay, mặt mày mù mịt:

"Chu trí thức, anh dùng con mắt nào thấy tôi với Diệp trí thức đang qua lại vậy?"

Trời, mắt Chu trí thức không có vấn đề gì đấy chứ? Cậu ta với Diệp Tĩnh đang yêu nhau? Chu trí thức đùa kiểu gì vậy?

Cái tính ngang ngược đó của Diệp Tĩnh, cậu ta còn lâu mới dám mơ tưởng tới cô!

Chu Tri Bạch chỉ vào cặp mắt to tròn của mình, cả hai con đều thấy đấy nhé!

Tống Dương: "..."

"Chu Tri Bạch, anh hiểu lầm rồi, tôi với Diệp Tĩnh chỉ là bạn bè bình thường, không phải đang qua lại gì đâu."

Cậu ta đâu phải kiểu thích bị ngược đãi, hẹn hò với cô nàng bạo lực Diệp Tĩnh đó? Nghĩ thôi đã thấy rùng mình rồi.

Chu Tri Bạch vỗ vai Tống Dương, ra dáng người từng trải:

"Tống Dương, cậu đừng ngại. Tôi thấy cậu với Diệp Tĩnh rất xứng đôi."

Đã giúp giặt đồ cho Diệp Tĩnh rồi mà còn không chịu nhận đang yêu đương. Nhưng cũng dễ hiểu thôi, điểm thanh niên trí thức nhiều người lắm chuyện, có vài việc đúng là không tiện công khai rõ ràng.

Chỉ là Tống Dương thể hiện rõ ràng quá mức rồi đấy chứ!

Tống Dương: "..." Không lẽ mắt Chu Tri Bạch thật sự có vấn đề?

Tống Dương cảm thấy, dù mắt Chu Tri Bạch có hơi kém, nhưng vẫn nên giải thích rõ ràng. Dù sao cũng là chuyện liên quan đến danh dự của mình.

"Chu Tri Bạch, anh thật sự hiểu nhầm rồi. Tôi với Diệp Tĩnh chỉ là bạn bè bình thường thôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, nên trông thân hơn một chút cũng là bình thường."

Chu Tri Bạch gật gù như hiểu chuyện, thì ra là thanh mai trúc mã à.

Xem ra anh tìm Tống Dương để hỏi là đúng người rồi.

Tống Dương từ nhỏ đã ở bên Diệp Tĩnh, chắc chắn rành chuyện nam nữ lắm đây. Chu Tri Bạch mím môi gật đầu, ánh mắt nhìn Tống Dương bắt đầu rực sáng.

Tống Dương cảm thấy hình như Chu Tri Bạch chẳng tin lời mình nói. Cậu ta há miệng ra định nói gì đó, nhưng lại chẳng biết phải giải thích thế nào.

"Tri Bạch, bình thường cậu cũng hay giặt đồ giúp Diệp Tĩnh à?" Chẳng lẽ thích một cô gái là phải giặt đồ cho cô ấy?

Chu Tri Bạch thấy mình học được một điều rồi. Đợi dọn về nhà mới, anh cũng phải giặt đồ giúp vợ.

Ừ, không chỉ đồ, những việc khác trong nhà anh cũng phải tranh làm bằng được.

Tống Dương nhìn chậu đồ dưới chân, cứng đờ gật đầu. Cậu ta đâu có tự nguyện giặt, là Diệp Tĩnh ép cậu ta giặt đó chứ. Nhưng nói ra thì mất mặt quá, nên thôi không nói với Chu Tri Bạch làm gì.

Chu Tri Bạch lại hỏi:

"Tri Bạch, bình thường cậu còn giúp Diệp Tĩnh làm gì nữa không?"

Tống Dương nhìn Chu Tri Bạch đầy nghi hoặc. Không hiểu sao anh cứ xoáy vào chuyện giữa mình với Diệp Tĩnh mãi.

Chu Tri Bạch khẽ gãi mũi, mặt hơi ngượng ngập.

"Khụ, cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy cậu với Diệp Tĩnh thân thiết nên tiện miệng hỏi vậy thôi."

Chứ lý do thật sự thì không thể nói ra được. Mất mặt lắm!

Làm sao một người đã kết hôn như anh lại thua kém một cậu trai độc thân như Tống Dương được?

Mặt mũi này, anh không thể vứt đi được!

Trong lòng Tống Dương thấy có gì đó sai sai, nhưng vẫn tin vào nhân phẩm của Chu Tri Bạch, nên đành chọn mấy chuyện kể ra cho qua.

"Tôi có giúp Diệp Tĩnh làm đồng áng... Chu Tri Bạch đừng hiểu lầm, là tôi thấy cô ấy là con gái nên mới giúp thôi."

Chu Tri Bạch gật đầu, ánh mắt như thể "tôi hiểu mà", miệng còn hơi cong lên cười.

Tống Dương: "..."

"Còn gì nữa không?"

Tống Dương thở dài mệt mỏi, dứt khoát kể hết mọi chuyện mình từng làm cho Diệp Tĩnh.

"Tôi từng làm bài tập giúp cô ấy."

"Tôi từng mua đồ ăn giúp cô ấy."

"Tôi từng giặt quần áo giúp cô ấy."

"Tôi từng..."

Nói tới cuối, ngay cả Tống Dương cũng thấy có gì đó không ổn. Cậu ta đúng là từng giúp Diệp Tĩnh nhiều chuyện thật đấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.