Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 79

Cập nhật lúc: 19/03/2026 16:18

Thế nên cô phải chuẩn bị cả hai tay.

Đã biết tung tích của người đang mạo danh nguyên chủ, cô nhất định phải làm gì đó. Vợ chồng Thẩm Đại Trụ chắc cũng muốn biết tin tức con gái ruột của họ nhỉ. Vậy thì cô sẽ làm người tốt một lần, thay họ dò la thử xem sao.

Chỉ là, thời đại này đủ thứ hạn chế, không có giấy giới thiệu thì đi đâu cũng bị chặn. Nghĩ tới nghĩ lui, cô quyết định tìm một người quen ở Kinh thị nhờ hỗ trợ.

Bóng dáng Chu Tri Bạch chợt hiện lên trong đầu cô.

Thẩm Hạ nhớ trong truyện từng miêu tả Chu Tri Bạch cũng xuất thân từ khu đại viện Kinh thị giống nam chính. Cô không quen nam chính Lý Quân, cũng chưa từng nói chuyện, nên chẳng dám tùy tiện làm phiền.

Hơn nữa, Lý Quân lại là người mà Thẩm Xuân thầm yêu, biết đâu cô vừa mới tìm đến Lý Quân, ngay sau đó Thẩm Xuân đã nghe phong thanh rồi.

Vậy nên, Lý Quân hoàn toàn không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô.

Còn Chu Tri Bạch thì lại là lựa chọn không tồi. Dù sao giờ cô cũng là "thầy dạy nông" của anh, hôm qua cô còn cõng anh tới trạm y tế cơ mà.

Trên đường về nhà, Thẩm Hạ cứ nghĩ mãi không biết làm sao để thuyết phục Chu Tri Bạch giúp mình điều tra chuyện nhà họ Triệu ở Kinh thị. Nghĩ đến việc hôm qua mình còn đắc tội với người ta, cô chợt thấy hơi hối hận.

Sớm biết sẽ cần dùng đến anh, cô đã nhịn rồi.

Nghĩ đến cái miệng độc ác khiến người ta chỉ muốn xé nát của Chu Tri Bạch, Thẩm Hạ đau đầu đến mức đưa tay day trán.

Khiến Thẩm Hạ phải rầu lòng, chính là Chu Tri Bạch hôm nay từ sáng đến giờ cứ lơ đễnh, chẳng có chút tâm trạng làm việc. Tối qua anh hy sinh cả giấc ngủ để nghĩ ra cách xử lý con nhỏ nhà quê xấu xí Thẩm Hạ, ai ngờ sáng sớm hôm sau hớn hở đến chỗ làm thì lại không thấy bóng dáng Thẩm Hạ đâu.

Hỏi đội trưởng mới biết, cô xin nghỉ!

Chu Tri Bạch cảm thấy rõ ràng Thẩm Hạ đang cố tình tránh mặt anh. Cả buổi sáng chỉ làm được một mảnh đất bé tí, làm hai phút nghỉ bốn phút, khiến những người khác trong đội cũng phải tặc lưỡi lắc đầu.

Nhưng Chu Tri Bạch chẳng mấy bận tâm đến ánh mắt lạ lẫm của người ta, anh thấy sao thoải mái thì làm vậy thôi. Dù gì bây giờ anh cũng được coi là người bệnh, đã chịu khó ra đồng là giỏi lắm rồi.

Đội trưởng và mấy tổ trưởng khác cũng giả vờ không thấy gì, chọn cách mắt nhắm mắt mở trước kiểu làm biếng của Chu Tri Bạch.

Dù sao thì bây giờ không làm, đến cuối năm không được chia lương thực thì đừng có hối hận là được. Nhưng vẫn có người không ưa nổi cái kiểu lười biếng đó của Chu Tri Bạch.

Hoàng Cường nhân lúc nghỉ giải lao, chạy qua nhóm của Chu Tri Bạch ra vẻ anh hùng.

Gã chỉ vào mảnh đất Chu Tri Bạch vừa nhổ cỏ, giả vờ kinh ngạc:

"Ya, đồng chí Chu Tri Bạch, cả buổi sáng cậu chỉ làm được có ngần này thôi à?"

Chu Tri Bạch ngồi ở rìa ruộng, ngậm một cọng cỏ khô trong miệng, hờ hững liếc mắt nhìn Hoàng Cường, cười khẩy:

"Sao? Có ý kiến?"

Hoàng Cường tặc lưỡi hai tiếng, bước chậm rãi đến trước mặt Chu Tri Bạch, cố ý nâng cao giọng:

"Đồng chí Chu Tri Bạch, chuyện này tôi phải nói đấy nhé, chúng ta là hưởng ứng lời kêu gọi của lãnh đạo cấp trên về xây dựng nông thôn, mà thái độ làm việc của cậu như vậy thì phải viết bản kiểm điểm đấy!"

Hoàng Cường nói như thể chính nghĩa lắm, lời gã nói cũng được không ít dân làng tán thành. Thẩm Xuân là một trong số đó, cô ta liếc mắt nhìn về phía Lý Quân, mặt đỏ bừng rồi lớn tiếng hưởng ứng lời Hoàng Cường:

"Đồng chí Hoàng nói đúng lắm, thái độ làm việc của đồng chí Chu đúng là có vấn đề. Mấy hôm nữa là đến vụ thu hoạch mùa hè rồi, nếu ai cũng làm việc kiểu như đồng chí Chu thì năm nay đừng mơ hoàn thành sớm nhiệm vụ, cũng đừng nghĩ đến chuyện được chọn là đội tiên tiến của thôn nữa."

Câu nói của Thẩm Xuân xem như đ.á.n.h trúng tâm lý của mọi người. Những chuyện khác họ có thể mặc kệ, nhưng nếu vì một người mà ảnh hưởng đến tiến độ thu hoạch, kéo theo cả danh hiệu đội tiên tiến của thôn cũng bị vuột mất thì họ tuyệt đối không đồng ý.

Chỉ chốc lát, mọi người bắt đầu lên tiếng chỉ trích Chu Tri Bạch.

"Đồng chí Chu làm vậy là không được đâu, cứ tiếp tục thế này thì ảnh hưởng cả vụ mùa hè thì sao đây?"

"Dù cậu là trí thức mới đến, cũng phải lấy danh dự tập thể làm trọng, không thể vì một mình cậu mà làm ảnh hưởng đến việc xét chọn đội tiên tiến của cả thôn."

"Đội trưởng đâu rồi, đồng chí Chu như vậy thì thật sự không ổn chút nào!"

"..."

Mọi người nhao nhao cả lên, toàn là lời trách móc Chu Tri Bạch. Hoàng Cường không ngờ chỉ một câu của Thẩm Xuân lại khiến nhiều người bất mãn đến vậy. Trong lòng mừng rơn, đặc biệt là khi thấy Chu Tri Bạch tức đến mức siết c.h.ặ.t nắm tay.

Lần đầu tiên gã thấy Thẩm Xuân cũng được đấy chứ, ngoài việc hơi xấu, dáng người hơi tệ, da hơi đen ra thì mấy cái khác cũng không tệ, nhất là đầu óc có dùng được.

Hoàng Cường liếc nhìn về phía Thẩm Xuân, còn giơ ngón cái khen ngợi cô ta một cái. Được Hoàng Cường công nhận, Thẩm Xuân càng hăng m.á.u. Cô ta lại châm dầu vào lửa thêm mấy câu, khiến dân làng càng lúc càng bất mãn với Chu Tri Bạch.

Nhìn thấy mọi người càng nói càng quá, Chu Tri Bạch cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đứng phắt dậy.

Anh hét lớn một tiếng: "Im hết lại cho tôi!"

Cánh đồng đang lao động bỗng chốc im bặt. Giọng nói lạnh lùng của Chu Tri Bạch vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng:

"Tôi hỏi mọi người, đầu óc các người đều bị bỏ nhà quên hết rồi à? Nghe theo lời một con nhỏ nhà quê vô tri là cái kiểu gì? Tôi chưa về thôn này thì các người chưa từng thu hoạch mùa hè à? Tôi có bao nhiêu quan trọng mà có thể ảnh hưởng đến cả mùa vụ của các người? Tôi làm việc... chậm thì cũng chỉ ảnh hưởng điểm công của chính tôi, ảnh hưởng đến việc cuối năm chia lương thực của tôi, liên quan gì đến mấy người? Hay là mấy người định chia lương thực của mình cho tôi? Còn cái chuyện đội tiên tiến gì đó, các người lấy gì mà chắc chắn tôi sẽ làm chậm tiến độ?

Tôi hôm nay làm ít là vì hôm qua tôi ngất xỉu, giờ người vẫn còn khó chịu. Bác sĩ Lý còn bảo tôi hôm nay nên nghỉ thêm một ngày."

Dân làng: "..."

Nghĩ kỹ thì, lời đồng chí Chu nói... cũng có lý.

Lúc này chẳng ai dám mở miệng nữa, mặt ai nấy cũng lộ vẻ lúng túng. Đợi đến khi đội trưởng nghe tin chạy tới, Chu Tri Bạch đã kịp xoay chuyển tình thế, quay mũi nhọn ngược lại công kích Thẩm Xuân và Hoàng Cường.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện, đội trưởng: "..."

Người thành phố ai cũng mưu mô như vậy à?

Cuối cùng, đội trưởng chỉ qua loa quát nhẹ Chu Tri Bạch và Hoàng Cường vài câu, nhưng nghiêm khắc cảnh cáo Thẩm Xuân một trận mới coi như dẹp yên chuyện lần này.

Còn Chu Tri Bạch thì bị đội trưởng đuổi về điểm trí thức nghỉ ngơi.

Dù sao bệnh chưa khỏi thì cứ về đó nghỉ đi.

Giờ ông chẳng muốn nhìn thấy Chu Tri Bạch nữa, thà để anh nằm không ở điểm trí thức còn hơn là lết xác ra đồng làm việc.

Lúc Thẩm Hạ quay về làng đã hơn ba giờ chiều.

Trong nhà không có ai, giờ này Thẩm Đại Trụ và Thẩm Xuân chắc chắn đang ra đồng làm việc, Thẩm Thu và Thẩm Đông có lẽ lên núi cắt cỏ cho lợn rồi. Còn mẹ Thẩm, cũng chẳng rõ đã về hay chưa.

Nhưng Thẩm Hạ vốn chẳng quan tâm bà ta có về hay không. Cô nghỉ một lát, vào bếp uống một bát nước mát, rồi xách d.a.o thái rau, mang giỏ lên núi sau.

Vừa bước vào khu rừng phía sau, cô đã nghe thấy những tiếng cầu cứu hốt hoảng vang lên từng hồi.

Nghe kỹ lại, đúng là có người đang kêu cứu, giọng một người đàn ông.

Ban đầu Thẩm Hạ không định xen vào chuyện, chẳng muốn tự chuốc rắc rối. Nhưng tiếng kêu cứu càng lúc càng t.h.ả.m thiết, yếu ớt đến mức khiến người ta khó lòng làm ngơ.

Thẩm Hạ: "..."

Thở dài một tiếng, cô lập tức cất bước chạy nhanh về phía phát ra âm thanh. Dù gì cũng là một mạng người, cứ xem như tích đức hành thiện đi.

Càng đi sâu vào bên trong, tiếng cầu cứu càng rõ ràng hơn. Không biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy giọng nói ấy giống như của Chu Tri Bạch, anh chàng trí thức mới đến làng.

Nhưng nghĩ lại thấy mình đa nghi. Giờ này, Chu Tri Bạch hẳn đang làm việc ngoài ruộng mới đúng. Bất kể là ai, cô cũng đã quyết định giúp rồi. Bước chân nhanh hơn hẳn, tay siết c.h.ặ.t con d.a.o, mặt căng lại, mắt nhìn chằm chằm xung quanh, cảnh giác cao độ.

Nghe tiếng kêu t.h.ả.m như vậy, người kia chắc chắn đang gặp đại nạn. Mà chỗ này lại là núi sau, nghĩ thôi cũng đủ hiểu rồi. Chín phần là đụng phải lợn rừng.

Chu Tri Bạch đang cuộn c.h.ặ.t hai chân quanh một thân cây to, tay ôm cứng lấy thân cây, ánh mắt cảnh giác nhìn con lợn rừng đang húc mạnh dưới gốc. Anh cảm thấy hôm nay mình thật sự tiêu đời ở đây rồi.

Trong lòng hối hận vô cùng, anh đi đâu không đi, lại mò vào cái chỗ c.h.ế.t tiệt này làm gì. Biết trước gặp phải con vật khổng lồ thế này, thì thà ra ruộng đi làm còn hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.