Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân - Chương 146: Bạn Thân Đến Chơi Và Nỗi Lòng Cô Em Chồng]
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:04
Nhìn thời gian sắp đến giờ hẹn, Diệp Cẩm Lê nhanh ch.óng thu dọn mấy món đồ tốt, chuẩn bị ra cổng đón Hứa Minh Lãng vào khu gia thuộc.
Từ khu gia thuộc ra đến cổng căn cứ mất khoảng hai mươi phút đi bộ, cả đi cả về là 40 phút, đạp xe đạp sẽ tiện hơn nhiều.
“Cẩm Lê!” Hứa Minh Lãng nhìn thấy Diệp Cẩm Lê liền hưng phấn vẫy tay rối rít.
Sau khi đăng ký thông tin ở chỗ sĩ quan trực cổng, Hứa Minh Lãng thuận lợi được vào trong.
Đôi mắt Hứa Minh Lãng đảo như bi ve, tò mò đ.á.n.h giá khắp nơi: “Chỗ này rộng thật đấy!”
“Này, cậu bảo tớ cứ nhìn ngó lung tung thế này, có khi nào người ta tưởng tớ là đặc vụ rồi bắt lại không?” Hứa Minh Lãng chớp chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Diệp Cẩm Lê bật cười: “Sẽ không đâu, bởi vì làm gì có đặc vụ nào ngốc như thế.”
“Đã bảo cậu bớt đọc mấy cái thoại bản tào lao đi, đọc nhiều quá lú lẫn hết cả người.”
Hứa Minh Lãng trợn tròn mắt, lầm bầm không phục: “Tớ ngốc chỗ nào chứ?”
Diệp Cẩm Lê nghiêng đầu nhìn cô bạn: “Có đặc vụ nào mà biểu hiện lộ liễu như cậu không hả?”
Hứa Minh Lãng gật gù: “Nói cũng phải.”
Thấy Diệp Cẩm Lê vẫn luôn dắt xe, Hứa Minh Lãng nói: “Để tớ đèo cậu cho.”
Trước đây mỗi khi ra ngoài, hai người đều như vậy. Nếu đi chung một xe thì cơ bản đều là Hứa Minh Lãng đèo Diệp Cẩm Lê, bởi vì Hứa Minh Lãng cả ngày dư thừa sức lực như trâu bò.
“Khu gia thuộc ở hướng nào thế?”
Diệp Cẩm Lê ngồi phía sau chỉ đường: “Đi con đường bên phải này.”
“Lại rẽ trái.”
“Ừ đúng rồi, chính là tòa nhà phía trước kia.”
Hứa Minh Lãng đ.á.n.h giá tòa nhà lầu trước mặt, hỏi: “Vừa nãy mấy dãy nhà trệt đằng kia cũng là cho người nhà ở à?”
Diệp Cẩm Lê: “Đúng thế.”
Hứa Minh Lãng: “Vậy thì vẫn là nhà mới tốt hơn.” Tuy rằng nhà trệt rộng rãi nhưng lại quá cũ kỹ.
Diệp Cẩm Lê cong môi: “Cho nên tớ mới chọn chỗ này.”
Vào trong nhà, Diệp Cẩm Lê rót cho bạn một ly nước chanh mật ong: “Món cậu thích nhất đây, nước chanh.”
Hứa Minh Lãng cong cong mi mắt, khóe miệng cũng toét ra cười: “Có cậu nhớ thương tớ thật là tốt.” Cô ấy thực sự rất thích Diệp Cẩm Lê nha.
“Hai bác đã về chưa?” Diệp Cẩm Lê ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
Hứa Minh Lãng hơi chu môi, lắc đầu vẻ hơi thất vọng: “Vẫn chưa.”
“Nhưng mà đi cùng bố tớ trong chuyến thu mua còn có năm sáu người nữa, bọn họ cũng đều chưa về, có thể là do nguyên nhân gì đó làm trễ nải thôi.” Thực ra giống như loại công việc ra ngoài thu mua này, không thể về đúng hạn cũng là chuyện thường tình.
Diệp Cẩm Lê an ủi: “Chắc chắn một hai ngày nữa là về thôi, cậu đừng nghĩ nhiều quá, biết đâu lúc này bác trai đang mải chọn quà cho cậu đấy.”
Hứa Minh Lãng cười tít mắt, gật đầu thật mạnh một cái: “Ừm!”
“Hai hôm nay bà chị dâu cậu không gây chuyện gì chứ?” Hứa Minh Lãng có một người anh trai ruột hơn cô năm tuổi, anh trai đối xử với cô cũng không tệ, nhưng ngặt nỗi lại vớ phải bà chị dâu tính toán chi li.
Hai người ban đầu chơi thân với nhau cũng là vì hoàn cảnh tương đồng: trong nhà đều có một bà chị dâu cực phẩm.
Có điều chị dâu của Diệp Cẩm Lê thì có thể tùy tiện bật lại, còn chị dâu ruột của Hứa Minh Lãng thì dù có ghét đến mấy cũng vẫn phải kiêng nể vài phần.
Ngày thường bố mẹ Hứa Minh Lãng ở nhà thì còn đỡ, rốt cuộc người thực sự nắm quyền trong nhà họ Hứa vẫn là mẹ Hứa.
Nhưng hễ người lớn vừa đi vắng là bà chị dâu kia như biến thành người khác.
Nhắc tới người phụ nữ đó, Hứa Minh Lãng thở dài thườn thượt. Chính vì không muốn nhìn thấy mặt bà ta ở nhà nên ngày nghỉ cô mới trốn sang tìm Diệp Cẩm Lê chơi.
Cô trầm mặc một lúc lâu rồi buông một câu: “Một chữ thôi: ‘Phiền’.”
“Cậu không biết đâu, gần đây bà ta còn đang tính kế đuổi tớ ra khỏi nhà đấy.”
Diệp Cẩm Lê lập tức hiểu ngay ẩn ý: “Muốn gả cậu đi chứ gì?”
Hứa Minh Lãng tức tối đ.ấ.m thùm thụp vào ghế sô pha, như thể coi nó là bà chị dâu Ngô Thu Lan vậy. “Chứ còn gì nữa.”
“Cứ mở mồm ra là nói cái gì mà tớ cũng đến tuổi nên lấy chồng rồi.”
Hứa Minh Lãng nắm c.h.ặ.t t.a.y, đôi mắt lóe lên tia lửa giận: “Chẳng phải là đang nhăm nhe cái phòng của tớ sao.”
Diệp Cẩm Lê: “……” Thật đúng là giống nhau đến lạ lùng, Hoàng Xuân Yến trước kia cũng từng nhăm nhe cái phòng của cô.
Nói đoạn, Hứa Minh Lãng bất đắc dĩ thở dài: “Tớ thật sự hâm mộ cậu đấy.”
Diệp Cẩm Lê đã thoát ly khỏi cái gia đình đó, bà chị dâu đáng ghét kia càng chẳng còn quan hệ gì với cô nữa.
“Từ lúc mẹ tớ nhường lại công việc cho tớ, bà ta cứ nhìn tớ ngứa mắt suốt. Tớ thật không hiểu nổi, rõ ràng trước khi bà ta gả vào, mẹ tớ đã nói rõ ràng là công việc đó để dành cho tớ, lúc ấy bà ta cũng vâng dạ đồng ý, kết quả bây giờ lại vì chuyện này mà mặt nặng mày nhẹ.”
“Lời trong lời ngoài đều ám chỉ tớ không nên nhận công việc này.”
“Còn bảo làm người phải biết thế nào là đủ, trong nhà đã cho cô nhiều thứ như vậy rồi thì đừng có mà nhòm ngó công việc của bố mẹ nữa.”
“Công việc của tớ là của mẹ tớ, liên quan quái gì đến bà ta chứ.”
Diệp Cẩm Lê ăn một miếng trái cây, lại đút cho Hứa Minh Lãng một miếng: “Lúc ấy bà ta với anh trai cậu chưa kết hôn, chẳng phải giả vờ rộng lượng một chút sao.”
“Cậu lúc đầu chẳng phải cũng cảm thấy chị dâu cậu người khá tốt đấy thôi.”
Hứa Minh Lãng vớ lấy cái gối ôm vào lòng: “Nói cũng phải.”
Cô ấy bất bình nói: “Bà ta quá biết diễn kịch lừa người.”
“Rõ ràng bà ta cũng có một công việc chính thức rồi, cũng là do nhà đẻ chạy chọt bỏ tiền ra mua cho đấy chứ.”
Diệp Cẩm Lê: “Bởi vì bà ta cảm thấy tài sản nhà cậu đều phải thuộc về bà ta và anh trai cậu.”
Hứa Minh Lãng phồng má, môi mím thành một đường thẳng tắp.
Diệp Cẩm Lê nhịn không được cong môi cười: “Thế bà ta nói cậu, cậu có bật lại không?”
Hứa Minh Lãng chớp chớp mắt: “Coi như là có bật lại đi.”
Diệp Cẩm Lê khẽ nhướng mày, âm cuối kéo dài đầy nghi hoặc: “Coi như?”
“Ây da cậu biết tớ mà, hoạt động nội tâm thì phong phú lắm nhưng cứ hễ cãi nhau là tịt ngóm không nói nên lời. Nhưng mà tớ đảm bảo, tớ đều đã phản bác lại hết rồi.”
[
